Phần 17: KHÔNG TÊN
I Mỗi ngày qua cơn đau càng thường ghé Trong đêm dài nửa thức nửa là mê Giấc chập chờn mộng cũ lại lê thê Những vụn vặt tưởng chừng không nhớ rõ II Em mơ thấy khu vườn hoang đầy cỏ Hồi nhỏ xíu, tụi bạn rủ ra chơi Bắt tổ chim, trộm quả mới vừa hơi Chưa đủ chín còn xanh màu chát ngắt ... Em mơ thấy buổi trời trưa nắng gắt Tiếng mẹ gọi, cha dáo dác đi tìm Chạy hốt hoảng giật mình vẻ lim dim Con mèo nhỏ đang nằm im trên đất ... Em mơ thấy mấy lần ba chất vấn Mẹ hỏi dồn đứa bạn đấy là ai Buổi đi về xe chạy vai kề vai Có phải yêu, cả hai còn quá nhỏ ... Em mơ thấy người thầy em dạo đó Tuổi học trò cảm nắng những không đâu Là nhẹ nhàng thăm hỏi chỉ dăm câu Mà tim yêu dễ dầu chi cản được ... Em mơ thấy căn trọ đầy những nước Mưa tràn về chưa kịp rút, lênh đênh Nằm trên gác mà ngẫm cảnh bấp bênh Của người con sống xa nhà, cực khổ ... Em mơ thấy anh, ngày đi thổ lộ Đã khóc oà ngoài phòng bệnh trước khi Gặp em và an ủi tựa thầm thì Lời yêu thương nặng chì đè trong ngực ... III Những giấc mơ chẳng bao giờ liền được Vì cơn đau luôn ập đến bất ngờ Gương mặt em càng lúc càng bơ phờ Lại chẳng đủ sức nói gì an ủi Nằm trên giường chợt buồn rồi chợt tủi Dụi mặt vào con béo để lắng nghe Nhịp nhẹ nhàng mạch sống chẳng lăm le Chợt ghen tỵ "mày nè, mày sướng thế!" _tranh_ |
1 |