Phần 18: ANH ĐÃ ĐẾN
I Anh đến nhà vào giờ cơm buổi xế Em bưng thuốc chưa kịp uống nữa cơ Nghe tiếng anh mà cứ tưởng nằm mơ Chạy ra đón rồi ngã nhào, suýt ngất Vòng tay anh vẫn ôn hoà chân thật Bế bổng em lên trách cứ em hư Không biết chăm mình con nít dường như Anh thật là, với em đành hết cách II Anh thưa ba mẹ, xin phần trọng trách Chăm em những ngày... chẳng khách, là con Muốn xin luôn những lúc phải héo hon Vì mệnh em chỉ còn như tơ tóc Anh dọn vào chiếm giường em một góc Sẽ vỗ về trong những giấc ngủ mơ Sẽ ôm chầm rồi khóc buổi bơ vơ Khi hơi thở em tình cờ đi hụt III Có ngày dậy, em thấy mình khoẻ chút Bắt anh bế ra ngó nụ vừa đâm Là nụ đầu tiên trong chậu em chăm Hoa thạch thảo nằm im lìm đón gió Thủ thỉ anh nghe về loài hoa đó Kệ nhăn nhó trên gương mặt anh yêu Tóm con béo bắt nó gọi miu miu Như một cách làm quen người chủ mới IV Rồi em bắt anh, cái người vừa tới Xuống bếp làm mấy món đãi mẹ ba Một cái lễ ra mắt cả ông bà Xem như nhà ta có chàng rể quý Làm mọi thứ trong những lần ti hí Được mở mắt nhìn hết thảy xung quanh Cố gắng cười để giữ mãi âm thanh Trong căn nhà chỉ toàn là hạnh phúc _tranh_ |
1 |