Phần 20: VÀ SAU CUỐI... (KẾT)
I Và dần dần em nhận ra mình lạnh Chẳng phải là cái lạnh của thịt da Mà nhẹ dần như thể ở trong ta Từng mảnh hồn bốc ra từ thân xác II Khoảnh khắc ấy con ngươi gần biếng nhác Chẳng thèm nhìn thế giới ở xung quanh Trước mắt toàn chuyện cũ lại vô thanh Như kịch câm dành riêng cho người điếc Từ chào đời guồng quay luôn chảy xiết Đến tập bò, tập đứng, lại tập đi Té mấy lần chẳng sợ vẫn cười khì Vì làm gan em còn đi học chứ Từ nhóc con lớn khì, ra thiếu nữ Nết đứng đi giữ kẽ với cuộc đời Bỏ thói cười vô lự chỉ lo chơi Bởi học được dối người - "Tôi vẫn ổn" Đến nhiều ngày nhận về bao thương tổn Giấu nụ cười cả giọt đắng không tên Khi yêu đương tan vỡ, dẫm chênh vênh Hay vỡ oà khi người thương ôm ấp Điểm cuối cùng trong hành trình quá gấp Là giọt nước mắt của những người thân Và cả anh bên cạnh mãi bần thần Khi con ngươi chịu tìm về lần cuối Nhìn quanh một lượt ánh nhìn như tiếc nuối Bao thứ vẫn còn, mơ ước dở dang Tình thương, cảm mến đành phải chia ngang Đôi đường âm dương với ngàn câu khóc nhớ III Nhưng chỉ thế, phút cuối rồi đừng mớ Con ngươi chậm dần, đến đậu cành hoa Đã nở rồi tím lịm tiễn người xa Tạm biệt nhé, ta đi rồi vĩnh viễn _tranh_ |
3 |