Những lá thư cũ đến từ tháng hai.
Lá thư thứ mười chín
Cảnh báo
Suy sụp tinh thần, có yếu tố máu me, kinh dị.
Ta moi hai con mắt Chôn bên đời Giẫm nát hai hòn ngọc đen láy Để khỏi thấy lòng quặn thắt Lòng vắt trên cây Lòng treo cổ Máu đổ Bụng loang lổ Vết cắt Xác đung đưa Đung đưa Ruồi bọ rung rúc say sưa Nhấm nháp xác đã vữa. Ta choàng tỉnh Tự ăn mình Ngấu nghiến Phát điên Ăn rồi ăn Xác mòn xác Uống rồi uống Máu cạn máu Lách tách Máu tràn ra từ khoang miệng Rơi xuống nửa thân đã rách Ta trách mình hóa thành kẻ nghiện Máu nhỏ xuống giếng Trồng vạn lời nguyền Bủa vây thân mình Oán hận hiện hình Ta chẳng còn chi. Chẳng còn chi Chỉ còn trái tim nguyên vẹn Trái tim chưa bao giờ hoen gỉ Còn da thịt Chi chít vết cắt Ta ăn dần Ăn dần Cứ ăn dần... Ta ganh đua với sâu bọ Ăn Dạ dày bị ăn mất Chẳng nơi nào khất Tim, gan cũng dần bỏ miệng Ta hào hứng tựa làm điều thiêng liêng Chẳng nôn được Chẳng đau đớn Tân trí tràn đầy mộng ước Si mê Điên cuồng Thèm thuồng Vị kỉ Ôi mê li Ôi đời chẳng lí trí Xót xa Trong thoáng chốc. Ăn đến khi hết sạch cả xương Ăn đến khi chẳng còn thương nhớ Và nội tạng ứa ra nội tạng Ta đổ mình Rướn cổ Ăn nốt trái tim Vốn xô bồ. Dưới giếng Mọc lên bông hoa nhỏ Một vũng đỏ Siết chặt hồn điên. Hà Nội, 16/4/2022. |
1 |