Ác mộng và Cứu rỗi
Có một ngày, mơ thấy mình mất mẹ. Vào một ngày cô độc nào đó, đứa trẻ mất mẹ lại mơ thấy bà. Mơ lồng trong mơ, nhưng khác xa điều mình luôn tìm kiếm. Đột nhiên không muốn mơ tiếp nữa.
Trời sáng rồi, thức dậy thôi.
Mẹ! Mẹ ơi! Mẹ hiền đâu hỡi Con về rồi chẳng mãi mê chơi Trưa hôm nay mình ăn món mắm Trời mưa dầm cơm nóng thổi hơi Cá cùng cà thơm đậm sả cay Giữa mưa hè mát lạnh hây hây Mẹ cười hiền nâng lên khăn nhỏ Lau hạt bùn trên những bàn tay. ... Mẹ! Mẹ ơi! Mẹ hiền có hay Nước biếc rời mây chạm đất lành Mưa phùn tất tả tim con lạnh Buồn vì cánh hồng quá mong manh Ngày hôm qua thơ mang cánh bướm Gửi đến người con ngỡ sẽ thương Chỉ tiếc trời ghét bỏ uyên ương Gọi mưa về ướt nhòe mi mắt. ... Mẹ! Mẹ ơi! Hồn con lặng ngắt Bởi bộn bề cuộc sống long đong Buổi sáng này sếp mắng con xong Giữa đường về mưa sà xuống mặt Bữa cơm chiều toàn ăn lặt vặt Bỗng thèm cơm thèm mắm nấu cà Thèm lời hát mẹ vẫn ngân nga Buổi trưa nào ru con yên giấc. ... Mẹ! Mẹ ơi! Đời nhiều tất bật Bỗng một ngày tỉnh giấc chiêm bao Từng cái ôm cái ấp hôm nào Theo lệ nhòe trôi vào quá khứ Sáng nay con nấu vội vài thứ Một xào một mặn một canh rau Chắp tay cầu, hương khói tỏa trên cao: - Ăn cơm mẹ nhé, mình cùng nhau. |
100 |