CHƯƠNG 2
Tiết trời những ngày cuối hạ thật khiến con người ta lưu luyến, bồi hồi nhớ về kì nghỉ hè vui chơi mà không vướng bận gì. Cái nắng của mùa hè đang dần vơi đi, âm thanh ve kêu cũng chẳng còn nhiều nữa. Có lẽ thiên nhiên cũng đang tất bật chuẩn bị khoác lên mình một màu sắc mới - màu của mùa thu. Thu đến cũng là dịp năm học mới bắt đầu, ai cũng bận rộn chuẩn bị một hành trang mới thật chu đáo, mong cầu một năm học mới đầy thuận lợi. ... Nắng mùa hạ vẫn còn vương vấn, Mạch Nhi đã gắn bó với Nhất Tây một tháng rồi. Hôm nay là cuối tuần, dì Hạ bảo sẽ đưa cô đi siêu thị mua đồ nhưng lại có công việc đột xuất.
Ôi, dì Hạ vừa nói vừa nắm tay Mạch Nhi, mắt như rưng rưng. Thấy vậy cô liền ôm dì và nói:
Có một tiếng nói vang lên:
Trong mắt Tiểu Nhi, anh Nam rất ra dáng một người anh cả trong nhà, anh ấy học giỏi, lại biết chơi thể thao, đảm đang việc nhà, đặc biệt nấu ăn rất ngon. Phía sau anh Nam còn có một chàng trai nữa xuất hiện, đó là Nhật Dương - người hay ghẹo cô nhưng lại rất quan tâm cô... Nhật Dương mặc đồ toàn là màu tối nhưng rất biết cách phối đồ, mỗi lần xuất hiện đều toát lên một vẻ đẹp khiến cô gái nào cũng muốn lại gần.
Nói xong, dì Hạ lên xe đi làm ngay. Các chàng trai đưa cô gái đi siêu thị và nhà sách để mua đồ chuẩn bị cho năm học mới.
Cả ba lên xe chọn ngồi hàng cuối cùng. Ngồi trên xe, Mạch Nhi liên tục nhìn ra cửa sổ, mắt cô sáng rỡ còn miệng thì luôn tủm tỉm cười, có lẽ vẻ đẹp Nhất Tây đã chạm đến trái tim bé nhỏ của cô. Đến siêu thị rồi, cô đang lấy xe đẩy thì Nhật Dương giành và nói để cậu đẩy xe cho, cô cứ việc mua đồ đi, còn dặn thêm sẽ tính tiền riêng nên mong cô đừng lo... Mạch Nhi đi một vòng siêu thị cũng chỉ mua đồ dùng cá nhân và trái cây cho dì Hạ vì cô biết dì rất thích ăn nó khi làm việc mệt mỏi. Ngoài ra cô còn mua ít thạch trái cây, Mạch Nhi rất thích món ấy, mỗi lần căng thẳng hay có chuyện buồn cô đều sẽ ăn thạch trái cây, có lẽ hương vị ngọt ngọt của nó giúp con người ta vơi đi nỗi buồn nhỉ? Hai anh chàng nhà ta cũng chỉ mua đồ cá nhân, riêng anh Nhật Nam thì mua nguyên liệu để làm bữa tối cho cả nhà. Vì hôm nay là cuối tuần nên anh hai quyết định sẽ làm một buổi tiệc nhỏ để gia đình sum vầy, gắn kết với nhau hơn. Đúng là một chàng trai bao cô gái ao ước có được... Địa điểm tiếp theo sẽ là nhà sách, cả ba đi mua đồ dùng học tập. Nhà sách ở Nhất Tây thật sự rất đẹp, rất rộng, có cả khu đọc sách cho mọi người muốn đọc tại chỗ, còn bố trí thêm bánh ngọt và nước, thật tuyệt và chu đáo làm sao! Sau khi đã mua đồ xong cả ba cùng về nhà. Ai cũng sắp xếp đồ cho gọn gàng. Hôm nay đến lượt Mạch Nhi dọn dẹp nhà cửa. Hai anh chàng có lịch chơi bóng với bạn bè nên họ đã ra ngoài, còn cô ở nhà dọn dẹp. Trong lúc đang lau dọn tủ đồ, cô phát hiện ra tấm ảnh gia đình bốn người, “Trong bức ảnh có dì Hạ, anh Nam và Nhất Dương, vậy người đàn ông này chắc là ba của anh em họ.”, cô vừa nói vừa không khỏi thắc mắc vì sao không thấy chú ấy, có chuyện gì xảy ra với họ chăng? Cô thẩn thờ một lúc rồi tranh thủ dọn dẹp nhà cho xong. Họ về rồi. Anh Nam tắm xong liền vào bếp chuẩn bị bữa tiệc cho tối nay, anh không cho cô và Nhật Dương phụ gì hết, chỉ bảo chuẩn bị bàn ghế và ngồi đó chờ thôi. Mùi đồ ăn bay khắp nhà thật sự rất thơm, khiến chiếc bụng nhỏ của Mạch Nhi như không thể đợi được nữa. Dì Hạ cuối cùng cũng đi làm về rồi. Vừa về, dì chạy ngay tới ôm Tiểu Nhi.
Cô xòe tay ra, dì ấy tặng cô kẹp tóc hình con thỏ trắng, thật sự rất xinh. Mắt cô sáng rỡ và nâng niu món quà nhỏ ấy với sự trân trọng tình cảm mà dì Hạ cho mình.
Dì xoa đầu cô và lên lầu tắm thay đồ chuẩn bị nhập bàn tiệc. “Đồ ăn xong rồi, chúng ta chuẩn bị nhập tiệc thôi.”, anh Nhật Nam nói với cả nhà. Mạch Nhi vốn là cô gái có tâm hồn ăn uống nên chỉ cần nhìn thấy đồ ăn ngon, mắt cô sẽ lại sáng rỡ lên, cô rất trân trọng đồ ăn và lại càng trân trọng biết ơn người nấu ra những món ăn ấy nên liền chạy tới nói cảm ơn anh Nam.
Đứng từ xa kia, Nhật Dương đã thấy cuộc trò chuyện giữa hai người họ, “Đúng là cô nhóc ngốc, đồ ăn ngon thôi có cần phải vui mừng tới vậy không chứ.” Dì Hạ ân cần hỏi thăm hôm nay Mạch Nhi đi siêu thị như nào, khiến cô cảm thấy thật thân quen và nhớ đến mẹ của mình... Sau khi ăn uống xong, cô phụ mọi người dọn dẹp. Xong rồi, mọi người đều quay về phòng để làm việc của mình. Cô nhớ ra bức ảnh sáng nay, rất muốn hỏi nhưng lại thôi, cô sợ sẽ khơi gợi lại những câu chuyện, những cảm xúc mà dì và hai anh phải mất rất lâu mới quên được... Thấy cô cầm dĩa bánh kem socola nãy giờ không ăn mà cứ đứng đó vẻ mặt như đang suy nghĩ gì đó, Nhất Dương liền lại và hỏi cô có sao không. Mạch Nhi giật mình, đắn đo không biết có nên hỏi không...
Nhất Dương im lặng một lúc lâu, bầu không khí trầm lắng hẳn, Mạch Nhi tỏ vẻ ngượng ngùng có lỗi, “Không lẽ mình khơi gợi quá khứ đau buồn gì đó của cậu ấy rồi chứ?”.
Anh thở dài một lúc rồi nói:
- Nhất Dương vừa kể vừa muốn khóc nhưng không khóc được, cô có thể cảm nhận được sự tức giận không nói nên lời của cậu.
Nhật Dương nghe cô gái nhỏ nói vậy, liền xoa đầu và nói nhỏ nhẹ:
Nhìn vẻ mặt của cậu, Mạch Nhi biết dì Hạ rất quan trọng, cậu rất thương mẹ của mình... “Được rồi, cậu có còn muốn biết gì nữa không?”, Nhật Dương hỏi Mạch Nhi. “Không, tớ hết rồi.”, cô liền trả lời ngay vì đã nhận được câu hồi đáp cho thắc mắc của mình rồi. “Vậy giờ tới lượt mình hỏi cậu.” Tiểu Nhi nghe vậy liền nghiêng đầu ý như đang thắc mắc không hiểu chuyện gì.
Nói đến chữ buồn, mắt Tiểu Nhi có chút gì đó rưng rưng và chất chứa một nỗi buồn gì đó mà không ai biết được, Dương thấy vậy liền nói cô đi ngủ vì cũng muộn rồi, mai còn dậy sớm đi dự khai giảng nữa.
Nhật Dương nói xong liền quay lưng đi lên phòng mình, cô cũng vội nói “Cậu ngủ ngon.” rồi cứ thế đứng nhìn theo bóng dáng anh đi xa dần. ... Mỗi người chúng ta đều chất chứa trong lòng nhiều tâm sự không thể nói thành lời. Nhưng mong rằng chúng ta học được cách bày tỏ nó ra thay vì giữ mãi rồi một mình chịu đựng... |
0 |