[Duyên Gái] Nho và An.

Chương cuối: Soi gương.


Đồng Hiểu Phong

Đồng Hiểu Phong

Thế giới này quả thật có nhiều điều đáng sợ, sự đáng sợ không đến từ kẻ xấu hay những điều gớm ghiếc, mà đáng sợ vì nó biết cách khiến những người yêu thương nhau tự tổn thương lẫn nhau. Mình thích câu này quá

Phần kết: Nho và An.



*

*       *



Thế giới này rất đáng sợ.

Má không nói với Nho những lời ấy, nhưng một cách thầm lặng, hành động và lời nói của bà từ lâu đã gieo trong cô những suy nghĩ này.

Khi tập xe đạp, mỗi khi má thả ra, và tay lái cô loạng choạng, bà sẽ hét lên với cô rằng:

"Cục đá kìa! Coi chừng té đó!"

Khi Nho ăn đến viên kẹo thứ ba, bà sẽ lấy lại, cất chúng vào hũ, và bảo:

"Ăn nhiều nóng bụng bây giờ."

Khi Nho không muốn ngủ sớm, bà lại hù dọa:

"Ông kẹ đến kìa."

Trong một khu chợ đông đúc, nếu Nho rời tay bà, bà sẽ vội giật lấy tay cô, siết chặt hơn và mắng:

"Đi long nhong chúng nó bắt cóc bây giờ!"

Bà đã luôn giữ Nho thật chặt, chặt đến mức cô không thể thở, cho đến tận khi lồng ngực cô đau nhói và không thể chịu đựng thêm, cô vùng vẫy và bỏ chạy, và họ cứ thế xa cách nhau. Để rồi giờ đây, khi đã thoát ra khỏi bà, Nho nhận ra mình sợ bà nhiều hơn, cô không sợ sự khó tính hay những lời la mắng của bà, thứ cô sợ là bà sẽ tước đi sự tự do của cô.

Nho miên man nghĩ đến những thứ ấy trong lúc đứng chờ ở quầy thuốc Nguyên Khí đường. Mấy ngày nay ba kể má ngủ không được ngon, người phờ phạc cả đi, ông cũng nói dạo gần đây má rất bận rộn, nhưng khi Nho hỏi, ông không trả lời rằng bà bận gì. Thở dài, cô ngẩng lên, trông thấy trên tường có treo một tấm bảng chỉ ngôn, được trích lại từ lời của danh y Hải Thượng Lãn Ông:

Chữa bệnh cốt giữ cái căn bản tiên thiên và làm nguồn gốc cho cái hậu thiên. Chính khí ở trong nó mà thắng thì bệnh ở ngoài nó sẽ tự tiêu dần, không trị bệnh mà bệnh sẽ mất. Lấy phép chữa một bệnh mà chữa được trăm bệnh.

"Của cô đây."

Gói thuốc xong, Nho nghe thầy lang dặn thêm đôi điều rồi trở về nhà. Nho gặp ba trong khi đem thuốc xuống bếp, biết Nho có ý định nói chuyện với má, ông Khoa mừng lắm, ông ngồi sụp xuống lò than trước mặt, giúp con gái nhóm lửa. Ánh nắng nghiêng nghiêng lọt qua vách bếp, một vạt sáng hắt lên đống củi chất sát mé tường. Khói than ám đen uốn ngang qua mấy cây xà gỗ mục, mùi thuốc đang sắc hòa với mùi tro quẩn quẩn trong gian bếp cùng tiếng quạt kêu phành phạch. Hai cha con im lặng rất lâu.

"Không hiểu sao... dạo này ba cứ hay có cảm giác nhà mình vừa quay lại lúc con vừa mới đẻ." Chất giọng trầm ấm của ông bất ngờ đan xen những âm thanh nổ tí tách, đôi mắt vẫn chăm chú vào ánh lửa bập bùng theo chiếc quạt trên tay. "Hồi đó con cứ quấy khóc hoài, không biết bị gì mà bế bồng con không chịu nín, cho sữa cũng không chịu nín, ru ngủ con càng khóc to hơn. Nghĩ lại, có mấy chuyện chắc cả đời ba với bả cũng không hiểu nổi quá." Ông dừng lại, một ngón tay đưa lên nơi thái dương khẩy khẩy nhẹ, bỗng mỉm cười trong một ánh nhìn xa xăm, ông xoay người, nắm lấy tay Nho, chậm rãi đặt chiếc quạt vào lòng bàn tay đang xòe ra của cô. "Nhưng bả chưa bao giờ ngừng tìm cách dỗ con cả, cho đến khi con cười thì thôi." 

Rồi ông kiên nhẫn gập từng ngón tay Nho lại, vỗ nhẹ trước khi đứng dậy và rời đi. 

"Má à."

Sắc xong, Nho đem thuốc vào phòng, gọi. Má ngồi trên giường, tóc rối bạc màu xõa lòa xòa trước trán, tay lật cuốn album ảnh, khi liếc thấy cô, bà đóng sập quyển album lại, rồi bà nhắm đôi mắt hơi sưng sưng, đờ đẫn và đầy vẻ mỏi mệt, thở hắt quay đi, bà không muốn nhìn thấy con gái của mình nữa, như thể chán ghét cô vô cùng lắm vậy.

"Nhìn má xanh xao quá, má uống thuốc cho nhanh khoẻ lại nha?"

Nho tự tay múc một muỗng đưa đến gần miệng má, nhưng bà vẫn bất động như tượng. Nho nuốt bọt, cảm nhận vị chua xót tràn ngập nơi đầu lưỡi.

"Thầy lang có dặn quan trọng nhất là phải giữ cho tâm trí thoải mái, không thì thuốc bổ cũng bằng không..." Nho bật một tiếng thở dài. "Nên má đừng giận con nữa được không?"

"Thoải mái?" Dứt lời, bà Loan liền bật cười, mở mắt nhìn cô. "Chắc bây giờ cô sống thoải mái lắm, vậy thì cô cứ sống thoải mái phần của cô, cần chi đến tôi mà vô đây xin với xỏ?"

Chuyện cũng đã qua được hơn hai tháng, mà bà chẳng nguôi ngoai đi một chút nào.

"Vì con không giống như những người khác, mà má không thương con nữa rồi sao?" Nho hỏi, ứa nước mắt.

Bà lại cười, có phần mỉa mai hơn:

"Không thương cô thì tôi lo nghĩ cho cô để làm gì? Không thương cô mà tôi muốn cô có chồng con đàng hoàng để già còn có người chăm sóc cho cô? Để người đời người ta không chửi mắng cô là cái thứ nam không ra nam, nữ không ra nữ? Không thương cô? Không lẽ ghét cô sao?"

Không biết từ bao giờ, chữ "thương" ấy lại như một thứ công cụ đắc lực bà dùng để trói buộc Nho lại, từng vòng, từng vòng một.

"Nhưng từ khi sinh ra cho đến giờ con đều sống theo ý của má rồi, má không thể nhường con một lần sao? Sao má không nghĩ lại, có mỗi chuyện con khoá cửa mà má cũng làm ầm lên để cấm, cái chuyện trang điểm khi đi chơi, đi đám cưới nó là bình thường mà má cũng phải cấm cho bằng được. Con muốn đi du học má cũng không cho con đi, cái gì má cũng cấm. Má sinh con ra, má cho con cuộc đời này để làm gì rồi con không được sống cái cuộc đời đó vậy? Con biết má thương con, nhưng thương quá con ngợp thở lắm, thà là má bớt thương con một chút đi?"

Bà nhìn cô, cảm giác đáng sợ tựa như sóng càng lặng thì lòng biển càng động, lặn càng sâu thì nơi ấy càng thêm tăm tối, lạnh lẽo. Đôi vai bà gồng lên, vùng da dưới cổ đỏ lựng, hai bàn tay siết chặt đến mức gân xanh nổi đầy khắp da thịt, Nho cứ ngỡ bà sẽ lại cho cô thêm một cú bạt tai đau nhối đến tận xương gò má bên trong như hôm lễ cưới, nhưng rồi bà chỉ vồ lấy chén thuốc trên tay cô, ném mạnh xuống đất.

Choang!

Lại thêm một thứ đổ nát nữa trong ngôi nhà này.

Và trong một khắc giây ngắn ngủi, Nho thấy mình ngưỡng mộ má, vì bà có thể đập nó như cái cách mà trước đây cô hằng mong muốn.

"Là vì tao sợ mày đau bệnh khoá cửa không ai biết nên cấm. Là vì tao sợ mày đau bệnh ở xứ người nhưng không có ai chăm sóc nên cấm. Người ta già mới cần trang điểm cho đẹp, còn mày con gái trẻ đẹp thì trang điểm làm chi? Tao trả lời rồi, ưng bụng mày chưa? Giờ thì đi ra khỏi phòng tao. Đi!"

Một cách lặng lẽ, ông Khoa từ phía sau đặt tay lên vai Nho. 

"Con về buồng đi, đống này để ba dọn cho."

Dứt lời, Nho chạy ào ra trước hiên mà đứng, hít lấy hít để luồng khí mát chỉ để mong ngọn lửa đang bốc trong ngực mình có thể nguôi bớt đi.

Rầm!

Tiếng gỗ đập vào nhau trong buồng của ba má văng đến tận tai cô.

"Nó muốn đi thì tui để cho nó đi! Ông cản gì tui?!"

"Cho nó đi, chứ đâu phải đuổi nó. Bà bình tĩnh lại đã."

Bế tắc. Bất lực. Đó là tất cả những gì Nho cảm nhận được bây giờ.

"Chị Nho!"

Tan trường, Nho thấy Diễm An đợi mình trước cổng, vẫy tay rối rít, không muốn để em lo lắng, nên dù có mệt mỏi mấy cô cũng cố nặn ra một nụ cười.

"Kiếm chị có chuyện gì? Đã đứng đợi ở đây bao lâu rồi?"

"Không lâu lắm. Nhưng phải có chuyện thì mới được kiếm chị, còn nhớ chị thì không kiếm được à?"

Nho thấy da mặt mình nóng râm ran, vội đưa ngón tay lên miệng ra hiệu cho em yên lặng. Dù sao đây cũng là trước cổng trường, có rất đông người.

"Được, nhưng sau này không cần nói thẳng ra như vậy."

"Sắc mặt chị sao vậy? Có phải chuyện của má không?"

Út An cứ như rất thân thuộc với Nho, hiểu rõ cô, nên dù tâm tư cô có giấu giếm kĩ càng như nào cũng không qua được mắt của em ấy. Bình thường cũng thấy út rất vô tư, nhưng trải qua nhiều chuyện, Nho mới biết hoá ra em rất nhạy cảm với cảm xúc của người khác.

"Ừm, một chút."

Út không hỏi đến thì thôi, nhưng đã hỏi rồi, Nho không thể không thừa nhận.

"Kể em nghe có được không?"

Đôi mắt em nhìn cô đầy quan tâm, cô không muốn em phải lo lắng, nhưng khiến cho em cảm thấy bất an thì lại càng tồi tệ hơn. Nho đành gật đầu, chuyện cũng khá dài, cô cùng em trở vào lại trong sân trường, giờ này học sinh đã về hết, nên sân trường vắng lặng không còn bóng người, ngay cả tiếng xe qua đường bên ngoài cũng xa vắng âm hao, Nho cùng Diễm An ngồi xuống ghế đá, ánh nắng vàng nhàn nhạt xuyên qua rặng cây phượng, đổ bóng xuống mặt sân, rồi Nho kể em nghe hết sự tình, em thở dài.

"Hay chị cứ làm theo ý của bác, giả vờ như không quan tâm đến em, còn em mỗi ngày tan trường đều đến để gặp chị một chút thôi cũng được."

Nho chau mày, vô thức cao giọng:

"Vậy sau này má muốn chị lấy chồng em có muốn chị giả vờ lấy luôn không? Em tưởng nhà chị dễ như nhà em sao?"

Út chưng hửng nhìn Nho giây lát, rồi vươn tay xoa nhẹ lưng cô:

"Chị ổn không vậy?"

Giọng em nhỏ dần, nhẹ tênh, khiến Nho bừng tỉnh.

"Chị xin lỗi út, là chị không tốt."

Nho gục mặt vào tay, thốt lên một lời than thở. Phải chăng cô đang quá tham lam không? Cái gì cũng muốn có, không nỡ để bản thân đánh mất đi điều gì, vậy nên mọi thứ mới quá sức với mình đến vậy? Có lẽ cô nên học cách chấp nhận, rằng có những vết nứt dù cố hàn gắn mấy, cũng không bao giờ có thể lành lại.

"Dạ, cảm ơn chị." Em dịu giọng.

Nho nở một nụ cười không mấy sức sống.

"Chị bực với em, sao lại cảm ơn?"

"Chị vì em mà cãi nhau với má, cảm ơn chị thì có gì đâu?"

Út vẫn luôn như vậy, chân thành đến độ khiến đối phương phải mềm lòng.

Rồi em làm thinh trong chốc lát, Nho thấy em ngước mắt nhìn một lượt xung quanh ngôi trường, như nghĩ ngợi, như nhớ về quãng thời gian xa tít nào đó, rồi em quay sang nhìn Nho, nói:

"Cũng trễ rồi, chị rảnh không? Đi ăn bò bía với em rồi về."

"Được." Nho bật cười trước cái sự đơn giản lạ lùng của Diễm An, lại chợt nhớ về một vũ khí giản dị nhưng không kém phần ghê gớm, có thể làm tan biến cơn giận của em chỉ trong phút chốc. Nho nghiêng vai, ghé sát tai em ấy, nói: "Adieu tristesse!*"

*Vĩnh biệt nỗi buồn!

Ngày cuối tuần, Minh Đạo có sang nhà Nho, trông anh tươm tất, gọn gàng lắm, đi theo còn có Diễm An nữa, nhưng vừa bắt gặp em, má liền đóng mạnh cửa, ngồi lì trong phòng, út có nói cỡ nào bà cũng không nghe.

"Em về trước nha?"

Út nói với Nho, mặt ủ dột. Nho muốn nói em đừng buồn nữa, nhưng không được. Bởi lẽ, làm sao cô có thể khuyên em điều mà chính bản thân mình cũng chẳng làm nổi? 

"Út về cẩn thận."

Rồi em đi bộ ra khỏi nhà cô, gọi xích lô. Phải đến khi em về hẳn, bà Loan mới chịu ra ngoài để tiếp chuyện với Minh Đạo. Trước đó anh có nói với Nho là mong bổn cũ soạn lại, sẽ có thể lay chuyển được suy nghĩ của bà, giống như cách nó đã từng thay đổi ba anh. Thái độ mà bà dành cho anh Đạo vẫn hết mực tử tế, mềm mỏng, nhưng sau cùng, bà vẫn lạt lẽo nhếch cười:

"Tới con còn về phe tụi nó, thì từ nay không cần mắc công qua nữa."

Qua hai giờ đồng hồ, Nho đành tiễn Minh Đạo ra đến cổng, anh về rồi, còn cô vẫn đứng thừ người ở bên ngoài, cứ như có gì đó đang ghì chân cô lại, không cho phép cô vào trong.

"Té nha! Té đó nha!"

Tiếng hét của chị Hồng vang lên bên tai, Nho quay lại, hoá ra là con của chị đang tập đi, nó đến được gần sát bên chỗ cô rồi, trông đứa bé có vẻ loạng choạng, chị Hồng lại lo lắng thế kia, Nho liền đưa tay đỡ đứa bé giúp cho chị.

"Cảm ơn em."

Chị Hồng chạy đến, cười nói.

"Dạ, không có gì."

Nho đáp. Trả con lại cho chị. Lẳng lặng nhìn chị tiếp tục tập đi cho con mình.

Khi mặt trời chuẩn bị lặn xuống chân mây, ba má bận đi đâu đó, chỉ còn Nho ở nhà, cảm giác bức bối cứ khiến cô đi đi lại lại quanh quẩn, hết gian này tới gian khác. Đến khi ngẩng đầu lên, mới nhận ra mình đang đứng trước cửa phòng của ba má từ lúc nào. Trên đầu tủ cạnh đầu giường, có quyển từ điển Webster được đặt ngay ngắn cướp lấy ánh nhìn Nho, không hiểu vì sao ông Khoa lại mua thêm một quyển mới hơn, mỏng hơn, và có lẽ cũng ít đầy đủ hơn để làm gì. Nhưng giống như đứa trẻ khi thấy vết thương dần lên mài, sẽ táy máy chân tay muốn cạy nó ra dù biết rằng mình sẽ phải chịu nhiều đau đớn. Cứ thế, Nho lại mở nó, tìm đến dòng chữ H.

Homosexuality: Relating to, or exhibiting sexual desire toward a member of one's own sex.*

*Đồng tính luyến ái: Liên quan đến hoặc có xu hướng hấp dẫn giới tính hướng về người cùng giới.

Như phép màu vậy, chẳng có cơn đau nào cả, chỉ có cái mềm mại như được bàn tay ấm áp của ba vuốt ve trái tim mình, dù ông chẳng ở đây.

Lại nhìn bên cạnh, thấy quyển album của gia đình cô, tuổi đời của nó cũng khá lâu rồi mà trông chẳng cũ đi chút nào. Nho lại giường, cầm nó lên, tùy ý lật xem vài trang, chỉ có vài tấm là hình cưới của ba má, còn lại đa số đều là hình của Nho thôi, khi lớn Nho ít khi thấy má cười, nhưng nhìn vào hình thì khi ở bên cạnh cô thuở nhỏ, cô thấy bà cười nhiều lắm. Có hình ba má bồng cô trong bữa tiệc của một người quen nào đó, có hình cô ngồi khóc trước mâm bốc vào ngày thôi nôi, cũng có hình má nắm tay tập đi cho cô, cô dừng lại thật lâu ở tấm hình ấy.

Bỗng nhiên, Nho cảm thấy một sự thân thuộc đến tức cười, rằng con đường trong mắt của các bà mẹ, dường như là một con đường đầy rẫy những viên đá trơn, và họ chỉ nghĩ đến viễn cảnh đứa con sẽ vấp phải, chứ không nghĩ đến việc nó sẽ né đi. Sự thân thuộc ấy khiến Nho miết tay lên gương mặt với nụ cười đã xước xát và mờ đi đó hết cả một buổi chiều.

Về đêm, gió hiu hiu thổi, thoang thoảng lạnh, xa xa tiếng dế nỉ non réo rắt, bên lùm bụi có bầy đom đóm bay lập lòe, soi rọi bóng tối bằng thứ ánh sáng nhỏ nhoi yếu ớt. Dưới hiên, bà Loan lại ngồi ở cái ghế bập bênh, tay phẩy cái quạt đan bằng lá cọ, rồi thẫn thờ nhìn cái lồng chim trống không treo trước nhà.

"Con thương Diễm An."

Nho nói khi ngồi xuống bên cạnh và xua đi lũ muỗi bu quanh bà, thấy đôi mắt bà dần nhắm nghiền.

"Có một chuyện con chưa kể cho má nghe." Ghế vẫn đung đưa, kêu kèn kẹt. Nho tiếp tục, vô thức cào ngón tay, rồi vòng tay tự ôm lấy mình. "Hồi ba đứa tụi con lên chơi ở Sài Gòn, có lần con đi lạc, gặp một tên côn đồ định cưỡng hiếp con."

Tiếng ghế nín ru. Bàn tay phe phẩy quạt chợt dừng lại, hàng chân mày của bà khẽ giật.

"Út An là người cứu con á má, mắc cười lắm, hồi tụi con về lại khách sạn, em ấy còn khóc nhiều hơn cả con nữa."

Dù bà trông như đang ngủ, nhưng Nho biết bà đang lắng nghe cô, lần đầu tiên chủ động tâm sự với má khiến cô cứ có cảm giác là lạ.

"Con nghĩ, chắc là mình bắt đầu thích em ấy từ lúc đó."

Bà bất chợt lên tiếng:

"Nhưng cô không chịu lấy chồng, cô nghĩ hai người sống với nhau kiểu gì? Đời nào? Kiếp nào? Ông nào? Bà nào cho hai cô được cưới nhau mà đòi thương nhau?" Bà thở dài, quay đầu sang nơi khác. "Sao mà dại, mà ngu quá."

Cơn đau lại vô lối dội đến hốc mắt Nho, cánh mũi Nho. Nho khe khẽ vịn tay ghế, nơi có bàn tay má chỉ cách xa cô một khoảng ngắn ngủi.

"Con thương Diễm An, nhưng chuyện con không muốn lấy anh Đạo, không chỉ là vì em ấy."

Bà bật cười như thể vừa nghe Nho kể chuyện hài:

"Cô nói đi, sao lại không?"

Nho nâng khóe môi mình, nhớ lại khoảnh khắc mà hình ảnh xinh đẹp của Diễm An tràn ngập trong tâm trí mình giữa vô vàn tiếng vỗ tay chúc mừng, nhớ cả câu hỏi mà em dành cho cô hôm đám giỗ của bác Bảy Thuỵ nữa.

"Vì con nhận ra rằng cuộc hôn nhân này chẳng hơn gì một sự dối trá. Chỉ là, con có thể tự lừa dối chính mình, nhưng lừa dối quá nhiều người, lừa những người có mặt thật lòng chúc phúc cho tụi con, và lừa cả một đứa trẻ chưa chào đời, con không thể, không làm được. Đều là những chuyện má dạy con không được làm, má quên rồi sao?"

Ơn bà dành cho cô, năm tháng qua Nho đều cảm được, vậy mà cô chưa từng nghĩ mình sẽ bày tỏ điều ấy với bà lần nào.

"Cảm ơn má." Nghĩ đến ánh mắt trũng sâu hoen hoen đỏ khi cô buột miệng trách móc, cùng với những tiếng thở dài khắc khoải của bà, lòng Nho cứ nghèn nghẹn, vùng da dưới mắt giần giật rồi lại bỏng nhói, cay xè, hàm cứng đờ, siết chặt trong vô thức, Nho lấy từ trong túi áo mình một bức ảnh cũ, là bức mà bà đang nắm tay để tập đi cho cô, khẽ đặt lên đùi bà. "Má đã dạy cho con rất nhiều thứ, cũng đã lo cho con rất nhiều thứ, nhưng má thử buông tay con một lần này có được không? Con muốn thử tự mình đi một lần. Má chỉ cần đứng nhìn con, tin tưởng con thôi, có được không?"

Vốn dĩ muốn bình tĩnh để nói chuyện với bà, vậy mà tiếng nấc lại cất lên hồi nào không biết, Nho mím chặt môi mình đau rát, thấp giọng:

"Xin má cho con và Diễm An một cơ hội, tụi con hứa sẽ im lặng mà sống, sẽ không để danh tiếng của ai phải bị ảnh hưởng cả."

Hàng mi bà như chập lại, ngày càng càng ép sát hơn.

"Sống vầy mà cũng gọi là sống." Đôi môi khô khốc bật ra một tiếng cười não nề. "Sống kiểu đó, vui cái nỗi gì?"

Nho khẽ gật đầu, chẳng cần đắn đo hay suy nghĩ.

"Tụi con vui khi được là chính mình, má à."

Thời gian như co lại, rồi giãn ra vô tận, sau một khoảng lặng kéo dài, mí mắt bà chầm chậm kéo lên, để lộ vành mắt ửng lên như hun lửa, bà quay sang nhìn Nho như đang nhìn một đứa trẻ non nớt thơ dại. Ngón tay bà đặt lên cằm cô, khẽ gập lại, ngập ngừng lau đi giọt nước nóng hổi suýt chút rơi vỡ. Giờ thì Nho thấy rồi, tình yêu mà cô luôn đòi hỏi má phải biểu đạt, nó đọng lại trên võng mạc thẫm mờ - nơi đang nhờ nhạt phản chiếu dáng hình cô, dưới đủ mọi sắc thái, đôi khi bỏng nóng khi Nho chệch lối trên con đường mà bà đã vạch sẵn, đôi khi giá buốt khi cô đạp đổ mọi sự nỗ lực đến tuyệt vọng của bà, nhưng rồi, khi nhìn sâu vào đôi mắt bà, một vết nứt be bé như hiện ra, giải phóng muôn ngàn sự đau đớn hòa cùng một nét mềm mại xa lạ, điều mà Nho luôn khao khát suốt năm tháng qua, nhưng có lẽ, cũng đã bỏ lỡ suốt năm tháng qua.

Vô thức, Nho cũng đưa tay chạm lấy bàn tay có vết loang thâm trên gương mặt mình, để nhớ về cái quãng thời gian con nít khi cô nằm bên cạnh má, nắm hờ lấy tay bà, và má với chiếc quạt trong tay, phẩy qua phẩy lại, hát cho cô nghe:

Con cò mà đi ăn đêm
Đậu phải cành mềm, lộn cổ xuống ao.
Ông ơi, ông vớt tôi nao,
Tôi có lòng nào, ông hãy xáo măng.
Có xáo thì xáo nước trong,
Đừng xáo nước đục đau lòng cò con.

Thế giới này, quả thật có nhiều điều đáng sợ, sự đáng sợ không đến từ kẻ xấu hay những điều gớm ghiếc, mà đáng sợ vì nó biết cách khiến những người yêu thương nhau tự tổn thương lẫn nhau.

Má quay đầu đi nơi khác sau một tiếng hít thở nặng nề, ngửa cổ, đôi mắt như chớp chớp, rồi dáng hình gầy guộc đi nhiều của bà chuệnh choạng đứng dậy kèm theo cái lắc đầu khe khẽ, cầm bức ảnh đi vào trong nhà, bóng lưng bà khuất dần trong khoảng không mờ tối.

Bà không nói gì thêm.

Qua quãng đêm ngụp lặn trong bóng tối, phía đông cũng chịu hửng sáng, Nho và ba gặp nhau trong phòng khách khi cả hai chuẩn bị đến trường, ông xoa lưng cô trước khi ra cửa, dừng chân nơi ngưỡng, quay lại với một ánh nhìn kín kẽ cùng cái mỉm nhẹ trên đôi môi rồi mới rời đi.

Buổi cuối tuần, ông Khoa và bà Loan đi đâu từ rất sớm, ngôi nhà trở nên yên tĩnh lạ thường, là ngày nghỉ, nên Nho bắt tay vào việc nhà. Sau khi quét sân, cô ra sau nhà để giặt đồ, ngôi nhà không bừa bộn, nhưng dọn dẹp mỗi thứ một ít cũng mất tận nửa ngày. Xong xuôi rồi, cô trở vào phòng mình, đổ bịch kẹo vừa mới mua vào hũ trống trên bàn, rồi chuyển sang xếp gọn lại chồng sách, cô để mắt đến quyển sổ màu xanh, sực nhớ đến lá thư của Diễm An còn chưa dán lại xong.

Nho lấy quyển sổ, giở nó ra, thoáng cau mày, cô nhớ mình chỉ vừa mới dán được một nửa, nhưng giờ nhìn lại, cô thấy nó đã được chắp nối lại toàn bộ cả rồi. Những đường hồ dán thi nhau chồng chéo lên chữ viết đã nhòe mực bởi một vết nước loang xa lạ nào đấy.

Đôi môi Nho mấp máy run run, nhẹ nhàng chạm tay lên những đường nứt, lại phát hiện hai góc giấy màu nâu sẫm nhô lên nơi góc bìa.

Hai tấm vé đi Pháp.

​​​​​​​Một chiếc có tên cô ấy. Chiếc còn lại viết tên Lê Diễm An. 

Ngày khởi hành, 5 tháng 2 năm 1973.

"Chị nói sao mà bác chịu hay vậy?" 

Ngày Nho thông báo với út An, em cứ tròn xoe mắt. Nhưng Nho lặng thinh không đáp, vì cũng như em, cô chẳng biết gì, chưa bao giờ cô thấy mình ngu ngốc đến thế.

"Em có muốn đi với chị không? Chỉ hai năm thôi."

Trong ánh nhìn của Diễm An phảng phất tia do dự. Mà cũng phải, để làm gì nhỉ? Đến cả Nho cũng chưa nghĩ đến mình sẽ bắt đầu làm gì sau khi đặt chân đến vùng đất xa lạ nhưng tự do ấy.

"Nếu chị muốn, em sẽ về xin ba."

Không chỉ muốn, nó là thứ Nho từng mong cầu không biết bao nhiêu lần.

"Nhưng bác có buồn không?"

Em cười, dường như đã có dự định sẵn trong đầu.

"Em sẽ đi đi lại lại, chị đừng lo quá."

Vậy là họ bắt tay chuẩn bị mọi thứ. Diễm An thu xếp công việc của gia đình. Còn Nho soạn đơn để xin thôi dạy và làm hồ sơ xin hộ chiếu. Tiện đường, Diễm An dẫn cô ghé vào một hiệu may ở Sài Gòn, đặt may vài bộ bà ba bằng tơ lụa. Nửa cho em, nửa cho cô. Nói là sang đấy mặc ngủ cho mát.

"Sao không may khác kiểu cho dễ phân biệt?"

Em nghiêng đầu, nắn nhẹ khuỷu tay cô:

"Phân biệt làm gì?"

Cô kéo em sát lại mình, nhỏ giọng:

"Chứ không lẽ mặc chung sao?"

Em gật đầu chắc nịch:

"Phải, chị không thích hả?"

Nho trừng mắt, nhìn sang cô chủ tiệm may, thấy bà ấy vẫn cặm cụi kẻ phấn dọc theo cây thước gỗ trên mảnh vải lớn mới thở phào. Nhíu mày, nhưng đối diện với đôi mắt chớp ngây thơ của em lại không biết nên nói gì, nói với em không thích thì không đúng, mà nói thích cũng chẳng phải, càng nghĩ càng thấy mặt mình nóng bừng, đành lủi đi loanh quanh những kệ vải khác. 

"Sao không trả lời em?"

Giọng em vang lên sau lưng cô, giờ thì da của cô ấy không chỉ nóng nữa, mà rát đến mức chỉ muốn chui xuống đất cho mát thôi.

"Áo này hai cô thích may có túi hay không túi?"

Chủ tiệm hét vọng tới, dứt lời, bàn tay Diễm An liền đặt lên lưng Nho, dù không quay lại, nhưng Nho cứ có cảm giác em ấy đang mỉm cười nhìn cô:

"Chị lựa tiếp đi, em ra nói chuyện cho."

Em đáp, đi đến bên cạnh bà chủ. Mãi khi tính tiền xong mới gọi cô về. Diễm An đi song song bên cạnh, đến cửa, em chợt quay sang, đề nghị:

"Mai tan trường, em đến đón chị nha?" 

"Sao vậy? Muốn dẫn chị đi đâu à?"

Út mỉm cười, không đáp. Thật lòng thì em ấy cũng không rõ, chỉ là em nghĩ nó cần thiết, à không, cảm giác như thế. Bên ngoài, nắng đã hạ thấp, phủ một lớp cam mỏng loang dài trên mặt đường sần sùi, kéo bóng họ sát lại gần nhau.

Tiết dạy cuối cùng của ngày hôm sau, lũ học trò dạn dĩ lạ thường, đứa nào cũng xung phong lên bảng trả bài, vở đứa nào cũng sạch, chữ nào cũng trau chuốt, hũ kẹo thủy tinh của Nho vì thế mà hết nhanh hơn mọi khi.

"Mong thầy cô luôn giữ gìn sức khỏe."

Trong phòng giáo sư, tiếng quạt trần quay đều, và tiếng lật giấy vang lên không ngớt. Vài ánh mắt ngẩng lên, rồi lại lảng xuống sau cái gật nhẹ. Bặm khẽ môi mình, Nho cúi đầu lần nữa:

"Vậy... tôi xin phép."

Trở ra ngoài, Nho khép hờ lại cánh cửa kim loại lạnh buốt ấy, dợm chân rời đi, sau lưng cô, tiếng chuyện trò chẳng mấy chốc dâng lên rộn rã trở lại.

"Chị Nho..."

Trong chiếc xe đợi sẵn, Diễm An không nổ máy vội, năm ngón tay em xòe ra nâng lấy đôi vai Nho, kéo chúng ra khỏi cái co rúm và xoay nhẹ về phía em, đôi mắt thăm thẳm sâu của em ôm trọn lấy gương mặt cô. Còn cô cứ nhìn em, nhìn mãi, hai cánh môi tự tì chặt lại không chịu hé mở. Sự im lặng của Nho nhanh chóng khiến đôi mắt của em hoen hoen đỏ, em ôm chầm lấy cô, dịu dàng vuốt ve đỉnh đầu cô.

"Chị đừng cố nhịn nữa, ở đây chỉ có em thôi."

Nước mắt, chúng cứ đua nhau ấm nóng nơi gò má, lạnh buốt khi trượt dài xuống cằm rồi vỡ tan trên cánh tay của Diễm An. Chỉ hôm nay thôi, chỉ một lần này nữa thôi, những cơn đau này sẽ không thể tìm đến Nho được nữa, vì cô có em rồi.




*

*         *




Ngày Nho và Diễm An ra nhà ga, chỉ có gia đình út và ông Khoa ra tiễn. 

"Đi hết rồi nhà cửa ai lo?"

Lúc rời khỏi nhà, bà chỉ nói có một câu như thế.

"Đi nhớ gửi thư về thường xuyên."

Bên cạnh Nho, bác Bảy và Minh Đạo cũng dặn dò Diễm An những lời tương tự. Tay út hết nắm người này lại ôm người kia.

"An!"

Nho ho khẽ khi em kéo cô đứng bên cạnh em, đối diện với bác Bảy và Minh Đạo khiến Nho không khỏi bối rối, chỉ biết siết chặt quai túi, cúi đầu.

"Ba..."

Diễm An kéo dài tiếng gọi, sau đó, Nho nghe tiếng bác Bảy thở dài, vươn người tới, hai tay ấn mạnh làm vai cô muốn xệ xuống, cô ngẩng mặt, thấy bác cứ nhìn đâu đâu, húng hắng giọng:

"Nhờ con." 

Bác nói một chữ thì nuốt bọt một lần như cổ bị nghẽn xương, mà nghe hai chữ ấy, tai Nho nóng phừng.

"Dạ."

Đáp lại, tự thấy xấu hổ, nhìn xung quanh thấy ông Khoa và Minh Đạo ai cũng ngượng nghịu quay mặt đi nơi khác, ông Khoa còn vừa lau ống kính vừa gãi đầu nữa, có mỗi Diễm An là cười mãn nguyện. 

"À, con đứng yên xíu, để ba chụp tấm hình."

Ba quàng dây đeo của chiếc máy ảnh Leica, nói.

"Thôi, ở đây đông người lắm, con không tạo dáng đâu."

Ông cười:

"Đứng im cho có tấm hình về bả coi thôi chứ tạo dáng tạo ơ gì." Lúc Nho còn đang ngập ngừng, ba chậc lưỡi, hơi cau mày lại như suy nghĩ gì đó, bỗng ông quắc tay kêu cô lại gần, nói nhỏ: "Cái vụ vé đi Pháp, hồi đầu có một vé à, tại bả định đuổi con ra khỏi nhà đó."

Nho tròn mắt, vội lấy hai chiếc vé trong túi, đọc kĩ lại.

​​​​​​​Hành khách: Phan Thị Kim Nho. Ngày mua, 12 tháng 9 năm 1972. Ngày khởi hành, 5 tháng 2 năm 1973.

Hành khách: Lê Diễm An. Ngày mua, 3 tháng 12 năm 1972. Ngày khởi hành, 5 tháng 2 năm 1973.

Tách!

Tiếng của màn trập vang lên vội vã trong sự ngơ ngác của Nho, cô ngẩng mặt, thấy ba hạ ống kính, vẻ vừa ý lắm, xua tay:

"Xong rồi. Đi đi, con út nó chờ kìa."

Ba cất máy, chỉ về phía út An, cô quay người, lại thấy hình ảnh thân thuộc ấy, bóng dáng em dừng nơi ngưỡng cửa, ngước lên bầu trời rộng lớn trên đầu trước khi vẫy tay chào tạm biệt mọi người một lần nữa.

Nho mỉm cười, sắp đến thật rồi, chuyến đi chung đầu tiên của họ.

"Dạ, ba má ở nhà giữ sức khỏe."

Bỗng trật tự viên nhà ga hối hả chạy tới, giơ tay ra hiệu:

“Người không có vé tránh ra ngoài ngay! Bên cổng vào đang kẹt, cần giải tỏa gấp!”

Ông Khoa và gia đình Diễm An nhìn quanh, thấy dòng người ùn lại phía sau, đành xua vội tay, Nho chỉ kịp gật đầu với họ. Nhưng sực nhớ một điều quan trọng, Nho lấy mảnh giấy trong túi áo mà mình đã nắn nót từng chữ đêm hôm qua.

Mảnh giấy trả lời câu hỏi mà Minh Đạo đã nhờ cô.

Quay phắt lại, Nho cố đuổi theo con sóng đang không ngừng cuộn về phía trước, gọi lớn:

"Anh Đạo!"

Nho giơ cao mảnh giấy quá đầu. Âm thanh sân ga ầm ào, tiếng còi, tiếng gọi nhau chồng chéo, vậy mà anh vẫn nghe thấy. Anh quay đầu, sững lại một nhịp rồi lách người qua đám đông, cúi thấp vai, chao bước ngược về phía cô. Giữa những xô ép xuôi chiều, Minh Đạo vươn tay ra, giật lấy mảnh giấy đúng lúc làn người phía sau dồn tới, ép họ tách ra hai hướng.

Sau khoảnh khắc ấy, cả khoảng sân trước toa tàu nhanh chóng trống hẳn.

Thở phào nhẹ nhõm, Nho mang hành lý nối gót theo sau út, lúc lên khoang tàu, một suy nghĩ loé lên bất chợt khiến Nho dừng lại ở nơi mà em đã đứng, thử xoay mình như cách mà em đã làm, và chiêm ngưỡng thế giới của em bằng đôi mắt cô.

Phút ngẩng nhìn, Nho cứ nghĩ mình sẽ chỉ được trông thấy vùng trời đầy ắp những đôi cánh chao lượn, nhưng không, còn có một vòm xanh biếc vô biên ôm trọn lấy những mái nhà nhỏ có mảnh vườn xum xuê lá, những thửa ruộng hết đầy lại cạn, những ngôi trường luân phiên đóng mở lớp cửa sờn sơn, những lòng sông tích chứa trăm mảnh ngói bể, và những đứa trẻ tắm mình trong làn nước đục ấy. Từng thứ, từng thứ một.

"Chị mệt hả?"

Giọng Diễm An cất lên thật ngọt ngào bên tai, em đặt hai tay lên vai cô.

"Không." Nho đáp, nghiêng mặt đối diện với em. "Nhưng em chưa bao giờ thực sự muốn rời xa nơi này..." Nho ngừng lại giây lát, nhìn thật sâu vào đáy mắt đang lộ vẻ ngỡ ngàng. "Có phải vậy không?"

Diễm An như bất động, nín lặng trong giây lát, bỗng làn mi em kéo xuống, để những giọt lệ thi nhau rời khỏi gương mặt, lẫn vào tiếng cười đang bật lên.

Nho nắm lấy tay út, dìu em rời khỏi khoang tàu.

"Cảm ơn em, nhưng em không cần từ bỏ bất kì điều gì vì chị nữa." 

Nhìn cổ tay áo dần hoen nước, Nho tự hào rằng thứ mình đang lau đi giúp em không chỉ là nước mắt, mà còn là những nỗi cô đơn, tổn thương và tủi thân trong quá khứ. Nho yêu em, thời khắc này cô càng thấy mình yêu em hơn bao giờ hết, và cô sẽ yêu thương em một cách trọn vẹn.

"Để chị đưa em về."

Mười ngón tay của họ luồn vào nhau, khít chặt, em chạy nép sát theo sau Nho, chỉ chừng ấy thôi, cũng đủ để Nho thấy tim mình như tan ra, quên lãng tất thảy mọi nỗi sợ và bất mãn từng đeo bám họ một cách dai dẳng.

"Bác đợi ở đây một xíu."

Chiếc xích lô dừng lại, Nho vẫy tay chào út, nhưng em dúi vào người ông chú một tờ giấy bạc, nhanh nhẹn kéo Nho đi qua cổng nhà, nhìn quanh, đẩy lưng cô áp vào bức tường khuất sau giàn hoa giấy, dáng người mảnh dẻ của em nghiêng sát lại, ngón tay thon khẽ giữ cằm cô, mái tóc dài rơi xuống làm nhột gò má, và rồi môi mềm tìm tới môi mềm trong một hơi thở gấp gáp vội vàng.

"Ngày mai gặp lại." Em thì thầm khi không ngừng vuốt ve gò má Nho bằng chóp mũi em. "Em sẽ đến nhà chị."

Diễm An lùi lại sau cái gật nhẹ không chút chần chừ của Nho, bàn tay em dần trượt khỏi cô rồi xoay người chạy vào nhà. Nho đứng im vài giây, để khi hình bóng em khuất sau cánh cửa mới quay lưng đi.

Trở về khoảng sân ngập nắng, qua song cửa có dáng ông Khoa ngồi cùng tờ báo, thời khắc Nho và ba giao mắt nhau, ông đứng bật dậy, người cứ ngây ra, rồi ông đưa ngón tay lên miệng trước khi Nho kịp mở lời nói gì đó, môi ông nâng lên, dần dần chuyển sang chỉ ra sau nhà. Đôi chân Nho theo đó bước nhanh qua dãy hành lang hẹp tối, càng về sau, ánh nắng trong khu vườn càng chói lọi.

Và rồi, trước mắt Nho, sau làn khói trắng lẫn lộn hương thơm mặn ngọt, có dáng lưng má loay hoay ở bếp. Một mình bà xoay trở giữa nồi canh, niêu cơm, tộ cá. Khói tan rồi, mà mắt Nho cứ mờ dần, mờ dần. 

Chíp chíp!

Chưa kịp cất tiếng gọi, lại xuất hiện tiếng kêu ríu rít ngoài vườn, má con họ chẳng hẹn mà đồng loạt ngước nhìn. Ngoài kia, trên bụi cây cách, có cặp chim Vàng Anh ấy, chúng đã trở về, cả đôi.



_HẾT_



______________________________

Chú thích:

“Homosexuality” được định nghĩa là “Homosexuality: Relating to, or exhibiting sexual desire toward a member of one's own sex. được trích nguyên văn trong Webster's seventh new collegiate dictionary (1963, tr.399).​​​​​​​




1

Bình luận

Đồng Hiểu Phong

Đồng Hiểu Phong

Thế giới này quả thật có nhiều điều đáng sợ, sự đáng sợ không đến từ kẻ xấu hay những điều gớm ghiếc, mà đáng sợ vì nó biết cách khiến những người yêu thương nhau tự tổn thương lẫn nhau. Mình thích câu này quá

Thiết lập văn bản

Chọn font chữ

Nội dung sẽ hiển thị như thế này