Chương 10: Tôi là...
Cảnh báo
Chương truyện có chứa nội dung và từ ngữ nhạy cảm, có thể gây khó chịu cho một số độc giả. Xin hãy cân nhắc trước khi tiếp tục.
"Bonjour Mon*..." Biết mình lỡ miệng, tôi vội sửa lại, "Dạ, con chào hai bác." *Xin chào. Mùa hè, năm 1970, lần đầu tiên sau tám năm tôi đặt chân lại đến nơi này sau khi trở về Việt Nam, mọi thứ vẫn như xưa, từ bụi chuối trước cổng, cây ổi sẻ bên hông có thân sần sùi, vài trái non lấm tấm xanh. Khoảng sân ngập nắng có bầy chó hàng xóm sang lảng vảng, tất cả, đều in đậm và thân thuộc trong trí nhớ tôi, cứ như thể tôi chưa từng rời xa nơi này vậy. "Biền biệt mấy năm trời giờ mới gặp lại con út à nghen, lớn lên đẹp đẽ quá chừng hà, y như má nó hồi xưa. Mà lần này nó về luôn hay sao vậy anh?" Lúc chúng tôi ngồi ở phòng khách, bác trai có hỏi ba tôi. Được bác trai tấm tắc khen, tôi vô thức đưa mắt qua bác gái, thấy bác có vẻ không ưng cái vẻ ngoài của tôi lắm thì phải. "Tui kêu nó về luôn, mà nó không chịu. Đòi học thêm năm nữa mới chịu về." Ba thở dài. Bác trai bật cười: "Nó chịu học thì cứ để cho nó học, tốt chứ có gì đâu." "Thì bởi vậy nên tui cũng không có ép nó về. Mà nó đi hoài, cũng buồn." Bác trai chép miệng: "Bởi ngày xưa con Nho cũng xin đi du học, mà má nó đâu có cho." Cái tên ấy vừa buột ra khỏi miệng bác, tôi đã ngẩng lên gần như theo phản xạ. "Qua bển có mình ên nó à, rủi đau bệnh gì rồi ai lo?" "Tầm bậy!" Ba bật cười, đưa tay đặt lên vai tôi. "Có con út tui đây, mình ên đâu chị?" "Mèn đét ơi, ai chứ con út An thì chưa biết ai lo ai đâu à." Ông chậc lưỡi, chuyển sang xoa đầu tôi: "Thì cứ cho là vậy đi, mà con Nho nó có khờ đâu mà không biết tự lo cho mình?" "Ở đây thì nó không có khờ, nhưng so với mấy con sói mắt xanh mắt đỏ bên bển thì chưa biết." Bà đáp. Tôi mỉm cười, quả nhiên bác gái vẫn luôn khó tính nhất, cảm giác có chút hoài niệm, bất giác đưa mắt quanh nhà. "Kiếm Nho hả con? Nó đang làm cơm dưới bếp á." Bác gái vẫy tay trước mặt tôi, cười nói, rồi chỉ tay xuống dưới nhà. Bác trai tiếp lời ngay sau đó: "À, sẵn anh với hai đứa đây qua chơi, ở lại ăn bữa cơm với tụi tui luôn cho nó vui." "Oui*..." Lại quen miệng, "Dạ, vậy để con xuống phụ chị." *Dạ. Tôi đứng dậy, đi xuống bếp, trên đường đi vẫn còn nghe loáng thoáng: "Con nhỏ lớn lên lễ phép, dễ thương quá, phải chi nhà có con trai thì tui ưng nó làm con dâu lắm à." Bác trai nói. Có tiếng ba tôi cười xòa: "Thì không có con dâu, có con rể cũng được chứ sao?" Tôi thở dài, người lớn cứ hay giỡn như vậy. Khoảng cách giữa tôi và nhà bếp càng gần, đôi chân tôi càng nặng trĩu như đeo gông, mà vẫn cứ cố đi nhanh thật nhanh như mong mỏi điều gì đó ghê gớm lắm vậy, tự hỏi không biết bây giờ chị như nào, chắc là thay đổi nhiều lắm, liệu chị có bớt dễ thương hơn hồi đó không nhỉ? Tôi ước gì đó là có, cũng chẳng hiểu vì sao mình lại có mong ước kỳ cục đó nữa. Dừng bước lại, đúng là so với hình ảnh trong ký ức của tôi, chị đã khác đi rồi, dáng chị cao cao, mảnh mai, đường cong rõ nét hơn xưa nhiều lắm. Ngần ngừ một lúc, tôi cố nặn ra một nụ cười, gọi: "Chị Nho!" Chị quay lại, gương mặt ngơ ngác với mái tóc tết lỏng hiện ra rõ ràng trước mắt tôi dưới luồng nắng lóa, vẫn là những đường nét thân thuộc mà tôi thường ôn lại, chỉ là chúng không còn non nớt nữa. "Đừng có nói là em đẹp quá nên chị nhìn không ra á nha?" Liệu chị có biết như vậy là đang ăn gian không? Tôi chưa từng quên đi chị, sao chị lại nỡ quên đi tôi rồi? "Út An hả?" Chị cười, vẫn má lúm đồng tiền năm ấy. Tôi mím chặt môi mình, mồ hôi nơi tay túa ra như mưa, khi ấy, tôi chỉ mong mình có thể thở một cách bình thường, nhưng mạch máu giần giật của con tim phồng huyết đã chẳng cho điều mà tôi muốn. Chị vẫn nhớ đến tôi, nhưng vừa nãy vẫn là không nhận ra tôi, ăn gian thì vẫn là ăn gian thôi. Tôi chạy đến, ghì lấy tay chị, bạo trợn áp hai gò má lại vào nhau - nơi có chiếc lúm đồng tiền mà tôi từng khao khát có được, len lén ghé mũi gần nơi vành tai, để buồng phổi mình căng ứ hương thơm từ loài hoa đồng nội nào đấy trên tóc chị. Và rồi, kẽ nứt bắt đầu loang rộng, những con chữ lũ lượt ào ra như một con đê vỡ, cuốn trôi đi toàn bộ niềm tin mà tôi đã cất công gây dựng. Chúng tôi lại ôm nhau, khao khát nuốt trọn lấy nhau. Gia đình, thế giới, thời gian, cả những khuôn thước chẳng thể lay chuyển - tất cả đã bị chúng tôi gạt bỏ. Tôi ghì chặt cô vào lồng ngực đang mở toang của mình, mong sao có thể đưa Isabelle tan vào từng nhịp đập. Tình yêu là một phát minh khiến người ta kiệt lực trong niềm mê say. Isabelle, Thérèse - tôi thầm lặp lại cặp tên ấy trong tâm trí, tập quen với sự giản dị mà kỳ diệu khi chúng đứng cạnh nhau.* *Trích đoạn trong Thérèse et Isabelle (tr.18-19). "Ca fait longtemps." Nằm trên giường chị, tôi nhắm chặt mắt mình, không ngừng lẩm bẩm trong đầu những điều na ná nhau. Cái thứ cơ thể hư hỏng. Cái thứ cảm xúc hư hỏng. Đứa con gái hư hỏng. "Tối hai đứa có ở riêng với nhau, con hỏi thử coi nó thấy anh con sao, rồi về nói lại cho bác nghe, à mà nhớ coi chừng đừng để hai đứa nó đi riêng nhiều quá nghen?" Bác gái dặn dò khi chúng tôi chuẩn bị lên Sài Gòn. "Chị làm gì đó?" Tôi nhìn người con gái đang chống tay nhổm dậy, vô tư đổ về phía tôi như một toà tháp nghiêng mà chẳng hề ý thức được sự quyến rũ huyền hoặc của mình. Mặt chị đối mặt tôi, tóc chị lơi lả sượt má tôi, hương thơm chị ngào ngạt khỏa lấp khoang mũi tôi, giá mà đôi môi màu lựu chín cũng theo chúng rơi đắm vào môi tôi thì hay biết mấy. Và rồi, đứa con gái hư hỏng trong tôi thình lình ngoi lên, nó gào thét muốn được mười đầu ngón tay chị luồn vào mái tóc, ve vuốt, muốn đôi mắt chị buông rèm khi cúi xuống mơn trớn phần xương gồ ghề trên vai, thật lâu, muốn mép đùi dưới làn váy dần tách ra bởi đầu gối chị, muốn chị vò nát nó, vắt kiệt hơi thở nó, nhấn chìm nó trong cái rỉ rả của dịch thể. Nhanh hơn! Nữa! Bạo liệt hơn nữa đi! Ôm chặt nó đang mê cuồng rên xiết vào tai, co quắp, oằn mình, ngây ngất sau cú nổ của một khoái hạt tê dại. Không! Im đi! Biến đi! "Sáng quá chị không ngủ được, chị tắt cái đèn này đi nha?" Thứ cần tắt là ngọn lửa nửa vời mà chị đã gieo vào đốt cháy cơ thể tôi đây này! "Chị quay lại nằm đi, để em tắt cho." Ánh vàng nửa mờ nửa tỏ chết lịm, vũng đen theo động tác giật dây mà phủ xuống khắp phòng, tôi trở mình, cảm nhận máu đập dữ dội nơi cổ họng, cố gắng nhắm mắt nhưng không thể ngủ. Khao khát có một người mà tôi không được phép sở hữu. Ráng giải tỏa đi nỗi khó chịu nhưng vẫn thấy khó chịu. Đêm đầu tiên ở Sài Gòn của tôi đã kết thúc một cách khổ sở như vậy đấy. "Anh với út cứ bơi đi, em ngồi trên bờ đọc báo cũng được." "Vậy khi nào em muốn về thì lại nói tụi anh nghen?" "Dạ." Tôi tựa cằm mình lên thành hồ, thấy nơi đây nhiều người Tây lắm, da họ trắng như sứ, mắt họ biên biếc xanh như biển, đến cả mái tóc cũng vàng óng hệt như ráng chiều rọi bóng dưới mặt hồ, rạng rỡ hút mắt lắm. Nhưng không hiểu sao đôi mắt tôi như thứ cây cỏ luôn cố vươn về phía ánh sáng, bồng bềnh trôi theo những chuyển động nhẹ nhàng của người con gái trong chiếc áo chemise được ủi thẳng thớm và quần vải tối màu, cách chị vắt chéo chân, cách những ngón tay thỉnh thoảng lật tờ báo sang trang mới, và cách chị khẽ bặm đôi môi ẩm ướt sau khi nhấp một ngụm nước. "Em hơi mệt, tụi mình về sớm xíu có được không?" Chị chẳng báo trước mà choàng chiếc khăn tắm vòng qua người tôi, có vẻ chị khá để tâm đến gã đàn ông ngoại quốc, đến mức chẳng để ý đến bàn tay mình vừa bất cẩn đặt yên lên lồng ngực phập phồng của tôi, khiến chủ nhân nó phải vất vả vật lộn với thân nhiệt đang sôi lên bất chấp cơ thể được ngâm dưới làn nước lạnh. Lại nữa rồi. Chết tiệt! "Kệ đi." Minh Đạo phì cười sau cú nhướng mày của tôi, anh quay sang Nho, nói: "Cũng được, đúng lúc anh đang đói." Khi tôi lên bờ, anh hai đang đứng cách khu phòng thay đồ chừng vài mét, nói chuyện với một cậu thiếu niên ngoại quốc. "Je ne veux pas de votre petite monnaie !" *("Ai thèm mấy đồng bạc lẻ của anh?") Nó hất tờ giấy bạc trong tay anh rơi xuống đất. Chỉ nhìn gáy tóc nâu kẽm dựng ngược kia thôi, tôi cũng đoán được gương mặt non choẹt ấy đang cau có cỡ nào. "Je t’ai dit de laisser tomber, qu’est-ce que tu fabriques ?" *("Em nói anh kệ hắn đi, mà anh lại làm trò gì vậy?") Tôi vén gọn mái tóc mái tóc ướt sau tai, cúi xuống nhặt lại tờ tiền, ngồi thụp xuống trước mặt nó, siết nhẹ chiếc khăn trước ngực mình, cố gắng nhìn nó bằng đôi mắt tội lỗi: "Je m’excuse pour mon frère, d’accord? Je lui avais demandé un service, mais il a tout fait à l’envers. Ca te dérange trop?" *(“Cho chị thay mặt anh trai xin lỗi em nha. Chị nhờ ảnh chút chuyện, vậy mà ảnh làm không xong, phải đi nhờ tới một cậu bé như em, phiền gớm nhỉ?") Thằng bé nhìn anh hai sau lưng tôi bằng nửa con mắt, nhếch miệng: "D’accord… mais c’est quoi, ce service?" *("Ừ,... nhưng là chuyện gì vậy?") Nó nghiêng người theo hướng chỉ tay của tôi để nhìn về phía cái gã dâm dê nọ. "Tu vois l’homme là-bas?" *("Em thấy người đàn ông đằng kia chứ?") Nó gật đầu: "Un porc. Il drague toutes les filles." *("Một con lợn. Hắn ta ve vãn đủ mọi cô gái.") "Ses pattes de porc m’ont touchée." *("Cái móng lợn của hắn đã chạm vào người chị rồi.") Cậu bé quay phắt lại, mắt sáng quắc với một vẻ mặt vênh vênh tự đắc như thể vừa được tôi trao cho vai nam chính trong một bộ phim cao bồi: "Vous voulez lui donner une lecon?" *("Chị muốn cho hắn một bài học?") Chưa đầy ba câu sau, thằng nhóc từng rất khó chịu đó cuối cùng cũng chịu nhận tờ giấy bạc trong tay tôi với một bộ ngực ưỡn cao hết cỡ. "Vậy mà cũng làm được." Minh Đạo lắc đầu cảm thán khi tôi đứng dậy và đi về phía anh. Rồi anh không nói thêm gì, chỉ xoa đầu tôi thêm một cái. * * * "Má nói, sợ chị như con chim sổ lổng, đi tìm phương trời xa lạ sẽ không quay lại nữa." Tôi co chân, tựa cằm vào đầu gối, nghiêng mình, say sưa ngắm lúm đồng tiền trên má chị, ước được trở về cái thời mình hồn nhiên vuốt ve chỗ ấy mỗi ngày mà không chút kìm nén hay lo âu gì. "Nếu con chim đã yêu chiếc lồng, sợ gì nó không quay trở lại?" Bầu trời lộng gió lắm mây, nhưng bay lâu mỏi cánh, ngó mãi không thấy nơi để neo đậu vào. Tìm ngày tìm đêm, từ năm này qua tháng nọ. "Con tìm bạn hả?" Ông chủ tiệm thuốc hỏi khi tôi vừa bước chân vào trong tiệm, chị nói với tôi rằng mình chỉ đi một chút thôi, nhưng sau cùng lại chẳng thấy đâu. "Dạ, sao bác biết?" "Hồi nãy có người biểu tui có thấy cô nào mặc váy vàng qua đây thì đưa cho cái này." Tôi nhận mảnh giấy, đọc nó, cảm nhận trái tim mình như rơi thẳng xuống dạ dày, quận tư, khu ổ chuột của Sài Gòn. "Chú chạy vô đó dùm tui luôn đi?" Tôi vội vã nói, dúi thẳng vào vai tài xế ba tờ giấy bạc, nhưng ông ấy vẫn lắc đầu. Xuống xe, tôi đứng nhìn con hẻm đầy rác chẳng có mấy ngọn đèn, hít sâu, dợm chân bước vào. Kết thúc chuyến đi ở Sài Gòn, sau khi đưa Nho trở về nhà, tôi và anh hai cùng sánh bước ra cổng. "Ui da!" Tôi ôm lấy đầu mũi bị Minh Đạo nhéo cho suýt đứt ra. "Có thôi chưa? Đau nha! "Đừng có tưởng anh không thấy, Nho không thích anh mà em vui hả?" Tôi vội nghiêng đầu để né đi bàn tay đang với tới của anh, hỏi: "Mà anh thích Nho hồi nào? Hồi đó anh đâu có để ý gì tới chỉ?" Lần này thì anh cười: "Hồi Nho vô lớp mười, em không thấy đâu, Nho mặc áo dài xinh lắm." Rồi anh xoa đầu tôi: "Cảm ơn nha!" Minh Đạo không nói thêm gì nữa, chỉ đi nhanh vào trong xe. Tôi khẽ liếm bờ môi mình, lắc lắc đầu, tự nhủ không sao cả, dù gì bây giờ chị cũng không có tình cảm gì với anh, vậy là được rồi. "Nhưng chỉ có vậy thôi hả? Vì Nho mặc áo dài đẹp mà anh thích chị tới tận giờ? Anh là đồ háo sắc à?" Tôi hỏi khi chiếc xe băng băng trên con đường trở về nhà. Minh Đạo một tay chống vào cửa sổ xe, tấm gương chiếu hậu phản chiếu một ngón tay vân vê vết sẹo mờ nơi trán của anh, anh bỗng trở nên lầm lì. Tôi cũng kệ, anh hai tôi không có tính hay o ép người khác. Nên tôi cứ thoải mái mà sang nhà Nho chơi. "Em thay đồ đã, chứ lỡ dơ đầm thì sao?" Sau câu nói, chị đem bộ áo bà ba của mình đến trước mặt tôi. "Mặc đỡ của chị nè." "Được không?" Chị nhíu mày, bật cười: "Sao lại không?" Chị nói, dịu dàng đặt chúng vào lòng bàn tay tôi. Luôn là như vậy, với chị, tôi cảm thấy mình như một đứa trẻ ngốc nhất trần đời. * * * "Cho cậu này." Étoile đặt những quyển sách cuối cùng vào hành lý của tôi. Cô chỉnh lại mép bìa cho ngay ngắn, ấn xuống, tôi đi đến bên cạnh cô trước khi cô kịp khóa kéo, lấy ra một quyển sách đóng bìa hoa văn xanh có dây buộc bằng lụa đen, đưa cho cô. "Cậu chắc chưa?" Đôi mắt cô mở to rồi lại cụp xuống, khiến tôi phì cười trước dáng vẻ ái ngại hiếm hoi ấy. "Chỉ có hai mươi sáu bản thôi đấy." "Ừm, mình không cần nó nữa." Cô đảo mắt, và chúng tôi đồng thanh: "Vì đã nói rồi, mình không giống cậu!" Étoile bật cười ôm sách sát vào ngực, cao giọng: "Vừa hay, mình cũng có quà cho cậu." Cô đặt quyển sách lên giường, đi lại chiếc túi giấy đặt nơi góc phòng, giơ lên một chiếc đầm ngắn liền thân dài tay, sẽ không có gì đáng nói nếu nơi cổ tay của nó không có hình ngôi sao thêu. Tôi im lặng nhìn vào nó lâu hơn cần thiết, và cô khúc khích: “Đừng nhăn mặt vậy.” Cô nghiêng đầu, đưa chiếc váy sát hơn về phía tôi. “Cậu quên tên mình nghĩa là gì rồi à? Nghĩ đơn giản thôi.” Ý nghĩ rằng thật sự chẳng có món quà nào quý giá hơn bản thân cô ấy trên cổ tay áo khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm. "Dở hơi!" Tôi nhận lấy chiếc váy, đánh nhẹ vào vai cô. "Nhưng để làm vui lòng cậu lần cuối, mình sẽ miễn cưỡng mặc nó ra phi trường vậy." Sau khi tôi vào nhà vệ sinh và thay váy, Étoile giúp tôi mang hành lý rời khỏi căn phòng, tôi quét mắt nhìn phòng lần cuối, khẽ mím môi mình, khép lại. "Con sẽ nhớ dì chứ, ma petite*?" *Bé nhỏ của ta. Dì Năm ngồi dưới phòng khách, chiếc ghế bọc nhung năm nào nay đã thay bằng ghế Soriana da nỉ mềm, và cũng chẳng còn con mèo nào cho dì vuốt ve nữa, nó đã lặng lẽ rời đi trong tuổi già cách đây hai tuần. Trên ghế, dì kéo tôi vào lòng. Chuỗi ngọc trai trên cổ dì chạm vào má tôi, mát lạnh. "Làm sao con quên được?" "Thỉnh thoảng con sẽ về đây thăm dì chứ?" Tôi gật khẽ, vuốt nhẹ bờ lưng hơi run rẩy của dì. "Con sẽ cố gắng." Dì buông tôi, nâng chiếc áo choàng caro chấm vào khóe mắt, dì nắm lấy hai bàn tay tôi, áp chúng lên đầu gối của dì, giữ lại. "Sau này, khi đã lấy chồng, sinh con, ma petite muốn gửi con sang đây học, hãy gửi nó đến đây, dì cũng sẽ yêu thương và chăm sóc nó như từng chăm sóc con vậy." Tôi nhìn gương mặt nay đã có thêm vài nếp nhăn. Những đường nét quen thuộc nhòe dần. Nhìn cả đôi mắt như đang mơ màng về một viễn cảnh vô định nực cười. "Petite chào dì." Tôi rướn mình, hôn nhẹ vào gò má nứt phấn ấy bằng đôi môi tôi, thầm ước gì bà có thể nghe thấy tiếng lòng của tôi, rằng: Kính thưa dì. Giá mà con là Catherine, hay Marguerite, hay Adélaïde, hay bất kỳ cái tên của một nữ quý tộc nào khác, nhưng con lại là Isabelle. Vậy nên, con, và cả dì nữa, sẽ chẳng bao giờ có được cơ hội đó, chắc chắn. Dì rờn tay vào gáy tóc tôi, gom gọn ra trước vai và mỉm cười: "Au revoir, ma petite*." *Tạm biệt, bé nhỏ của ta. Thưa không, hãy nói: Adieu, ma petite. Vĩnh biệt, bé nhỏ của dì. * * * "Ca fait longtemps." Ngày về lại sân ga, nắng đẹp. Nho khẽ chạm vào má tôi bằng một cử chỉ tinh nghịch hệt cách tôi đã từng. Thời gian. Trước khi người con gái ấy bước vào đời tôi, nó là hạt bụi bé mọn mà tôi chẳng thèm để vào mắt. Sau khi chị xuất hiện, nó là ngôi nhà ngói đỏ mà tôi chỉ muốn ở mãi, là món đồ chơi cũ chỉ muốn vứt đi vào ngày chị ốm đau, và giờ đây, là thứ chân ga mà tôi muốn nhả ra để hãm chậm lại trong tuyệt vọng. Bước về phía trước, cố tình đi nhanh hơn để chị không thấy bàn tay đang mân mê nơi mà chị vô ý để sót hơi ấm lại. Tự hỏi, liệu có ý đồ nào đặc biệt khi chị thực hiện hành động ấy như tôi đối với chị không? Sao tôi cứ có cảm giác mơ hồ câu trả lời là có, cái mộng tưởng mơ hồ ấy không ngừng vẽ lên nụ cười trên đôi môi tôi. "Thỉnh thoảng... chị qua em mượn sách đọc có được không?" Được không? Hơn cả được ấy chứ! "Dạ!" Trước ngày đám giỗ, tôi thắp nhang cho má, phía sau tôi, ba khinh khoái ngồi trên bộ ghế dài, vừa rót cho mình một chum trà, vừa nói: "Giờ con về rồi, đợi ba tính xong chuyện của thằng hai, rồi tìm cho con một nhà môn đăng hộ đối, để cho má con được yên lòng." Tôi quay lại nhìn ông, cảm nhận đôi mắt mình hẳn đang mở lớn hết cỡ: "Bộ anh hai sắp lấy vợ hả? Ai vậy papa?" "Con Nho chứ ai, tìm hiểu cũng được một năm rồi. Thấy cũng êm êm." Tôi cau mày trong một cơn chóng mặt tột độ: "Hồi trước chỉ nói là chỉ không thích ảnh, con kể cho mọi người nghe rồi mà?" Ba vẻ khoái chí, như thể lời nói tôi là thứ chẳng đáng để bận tâm: "Ôi dào, hồi xưa không thích thì bây giờ thích, bây giờ không thích thì cưới về sẽ thích, con lo cái gì? Lo chuẩn bị gọi nó hai tiếng chị dâu đi kìa, chuẩn bị lên chức cô luôn càng hay." Chị dâu của tôi, đứa cháu của tôi. Hôn nhân. Tôi cứ miên man nghĩ về một khung cảnh héo úa có từ này. "Chị sẽ cho nó sống cuộc đời mà nó muốn." Chị cười ngơ ngẩn khi định hoạch cho tương lai của mình, một tương lai có một cuộc sống và những đứa con như bao người bình thường, mà cái bình thường ấy, là cái tôi không thể cho chị nhất. "Bộ ở cái xứ này thiếu việc làm lắm hay sao mà đòi lên tuốt Sài Gòn?" Tôi thoáng bối rối trước cơn giận của ba, nhưng vẫn xích lại gần và ôm lấy cánh tay ông, nịnh nọt. "Ở đây chán lắm, con sống nhộn nhịp quen rồi, nên hổng có quen." "Không quen cũng phải quen! Nhỏ thì đòi đi du học, lớn về chưa kịp nóng đít cái đòi lên Sài Gòn nữa. Riết rồi cái nhà này như cái nhà hoang." Tôi làm cái trò mà mình giỏi kinh khủng, ngả đầu lên vai ba, nặn ra một nụ cười hoàn hảo. "Con hứa sẽ về thăm papa thường xuyên mà, nha papa?" "Không có đi đâu hết! Cho đi ra nước ngoài không phải để con học mấy cái thói se sua biết chưa?" Rồi ông bỏ đi, đến giữa chừng, ông dừng chân, xoay người lại, mặt hơn hớn, nhẹ giọng: "Mà con muốn chuyển lên Sài Gòn thì cũng được." Tôi nghiêng đầu khó hiểu không biết vì sao ông lại đổi ý nhanh đến thế: "Thiệt hả papa?" "Ừ, ưng thằng nào ở trển rồi dắt về đây, ba coi nó sao, rồi ba gả cho. Nghèo cũng được, miễn nó đàng hoàng thì ba nuôi luôn hai đứa." Tôi thở dài bất lực, ngả hẳn người vào lưng ghế, lấy tay ôm mặt. Cạch! Cửa mở, anh Đạo về, chỉ cúi đầu chào ba mà không nói gì, rồi ủ rũ đi một mạch lên lầu. "Mà con biết sao con Nho không ưng thằng hai không vậy?" Tôi trầm mặt, lắc đầu. "Con thân với nó, con qua hỏi nó thử coi." "Chỉ không chịu thì thôi, qua đó con sợ phiền người ta." Ba thở dài, chỉnh lại chiếc áo choàng vương giả, chắp tay đi đi lại lại, nói: "Biết là vậy, nhưng mà ba ưng nó, Nho nó có tướng vượng phu, ích tử. Vả lại, thằng hai nó thương con Nho." Ba ngồi lại xuống chiếc ghế đối diện, mỉm cười. Vậy là ông hoàn toàn thuyết phục tôi được tôi tự nguyện lao vào cái mớ gai chằng chịt ấy. "Chị thấy... hình như mình thích em." Chị muốn tình yêu này? Vậy thì chị đã có nó, trước cả khi chị biết mình muốn nó. Nhưng sao chị có thể thú nhận một cách dễ dàng và ngây thơ thế nhỉ? Chị biết nó đáng sợ thế nào không? Chị biết nó bị ghét bỏ thế nào không? Không, chị chẳng biết gì cả, chị thật sự chẳng biết gì về thế giới này cả. Ngây thơ và bình thường là những thứ xa xỉ mà tôi không có, nhưng chị xứng đáng với điều ấy. "Về rồi hả? Con nói chuyện với nó sao mà đi lâu vậy?" Tôi chạy đến, ôm chầm lấy ba mà òa lên tức tưởi: "Con không biết đâu! Con muốn lên Sài Gòn, papa phải cho con đi!" Ba ôm lấy tôi, vỗ về tấm lưng tôi: "Hả? Sao vậy? Đã có chuyện gì?" Cái nóng rần rật nơi huyết quản khiến tôi chẳng thể thốt thành lời, chỉ thầm mong giá mà ba hiểu, nếu ông không để tôi rời đi ngay lập tức, ông sẽ có một đứa con mang nhiều danh phận. Quý cô Isabelle. Ả điếm đạo đức giả. Con quỷ báng bổ. Thứ bụi đê mạt. Và, ghê rợn nhất, người đồng tính nữ. "Rồi, rồi." Ông đáp, chất giọng chưa bao giờ thôi dịu dàng. Lên Sài Gòn, nếu không vùi đầu ở bàn giấy bất kể thời giờ thì cũng ăn ngủ suốt ở công xưởng đến tận khuya muộn. Cho đến hôm tôi nhận được cuộc gọi ấy. "Allo?" Tôi áp ống nghe lên tai, nói. Đầu dây bên kia bắt đầu trả lời, nghe xong, tôi thoáng thở dài. "Dạ, con sẽ sắp xếp." Ba nói, tháng sau, chị Nho cưới. Tôi kéo hộc tủ, bên trong là đĩa nhạc mà chị đã tặng và xấp thư với dòng chữ "Gửi Diễm An". Những bức thư mà tôi đã đọc cả trăm lần, chỉ để lại rung động thêm trăm lần. * * * Cốc cốc! Tôi nhăn mặt, trở mình trong cái ấm áp từ vải bông. Cốc cốc cốc! Mò mẫm lấy chiếc đồng hồ trên đầu tủ, chạm vào mặt kính lạnh của chiếc đồng hồ. Kim phút vừa chạm qua số chín. Gần chín giờ tối. Giờ này ai lại gõ cửa? "Diễm An." Bật dậy sau khi nhận ra giọng của ba phía sau cánh cửa, cứ ngẩn ra như tượng cho đến khi ông gọi thêm một tiếng nữa mới hoàn hồn lại. Tôi bước vội xuống giường, chân trần chạm nền gạch lạnh ngắt. Ổ khóa kêu “cạch” một tiếng khô khốc khi tôi vặn mở. Ông đứng ngay ngưỡng cửa. Ánh đèn hành lang hắt sau lưng làm gương mặt ông chìm nửa trong bóng tối. Ông hơi cau mày khi thấy tôi, nghiêng đầu về sau: "Cô chăm sóc con nhỏ làm sao để nó ốm nhom vậy?" Theo sau ông là chị Trang - người làm thuê trong nhà riêng của tôi ở Sài Gòn, chị lấm lét cúi đầu, không dám ho he từ nào. "Sao ba biết con ở đây?" Tôi cất tiếng. Ông đảo mắt qua tôi, hừ nhạt, đẩy cửa đi vào, chị Trang lặng lẽ nối theo với chiếc túi da đeo trên vai, chị cụp mắt xuống khi chạm phải mặt tôi."Con trốn ai, chứ sao trốn được ba?" Ông nói khi ném củi vào lò sưởi đá cẩm thạch, bắt đầu nhóm lửa. "Ba không cần biết lý do của con. bây giờ gấp lắm rồi, mau thay đồ rồi đi về với ba." Ông đứng thẳng dậy, từng bước tiến về phía tôi. Ngoài kia, dù khung cửa sổ đã khép chặt, làn gió lạnh của Đà Lạt vẫn rỉ vào, thấm buốt gáy cổ tôi. "Nhà có mỗi hai anh em, phải biết nghĩ cho nhau chứ? Ngày vui của nó mà con thiếu mặt coi được à?" Giọng ông cao dần: "Còn đứng đó?" Bất chợt, chị Trang níu khuỷu tay áo tôi, giật nhẹ: "Cô chủ." Tôi quay lại. Chị Trang đứng sát bên, trên tay là chiếc móc treo chiếc áo dài đã được là phẳng. Đã cố né tránh, sao vẫn không thể thoát ra vậy? Tôi thở dài, nhận lấy váy, chuẩn bị tham dự hôn lễ của anh trai mình. "Ngày trước nó từ hôn, rồi đổi ý, bây giờ nó lại từ hôn, nó coi nhà này là cái gì?" Ba đập bàn la lối, bàn tay ông giật phăng cà vạt, giằng mạnh cổ áo khiến chiếc cúc bung ra, để lộ chiếc cổ đỏ lòm căng phồng gân xanh, chưa bao giờ chúng tôi thấy ông nổi giận đến vậy, một cảm giác đau nhói từ đầu gối tôi dần truyền đến khi bị mười đầu móng tay găm chặt. Hét xong, ông chuyển mắt sang nhìn anh hai. Từ lúc trở về, anh Đạo chỉ ngồi im một chỗ, xoay xoay chiếc nhẫn lỏng lẻo trên khớp tay anh, nửa chừng như muốn rút ra nhưng rồi đẩy ngược lại. Bỗng ông gừ giọng, quay phắt sang tôi: "Còn con, sau này, ba cấm không cho qua lại với con nhỏ đó nữa, nghe rõ chưa?" "Con không thể." "Sao lại không thể?" "Vì chị Nho như vậy là do con." Quái gở! Làm sao con người ta có thể vừa cảm thấy hạnh phúc và đau khổ cùng một lúc thế này? "Sao lại do em?" Anh hai ngẩng mặt lên, đôi mắt mở to, bước lại về phía tôi, đôi bàn tay ghì nặng lên đôi vai tôi, có nét nghi ngờ nào đấy trong cái cách mà anh xoáy thẳng vào tôi. "Tại vì... tại vì..." Tôi mở miệng, nhưng lời nói cứ mắc kẹt đâu đó không thể thốt thành lời. Ngón tay tôi siết chặt vạt áo, mắt đảo liên tục chỉ muốn tìm chỗ trốn. Ba nhíu mày, hơi thở ông gấp gáp, ông dần mất kiên nhẫn, hét lớn, âm điệu cao ngất ngưỡng: "Tại vì sao?!" "Tại vì con yêu Nho!" "Em... yêu... Nho?" Anh nói, như thì thầm, và tôi không thể nhìn ra cảm xúc trong đôi mắt trân trối đỏ ngầu của anh, là kinh sợ, hay là khiếp tởm nữa. Ba nhìn tôi, đôi đồng tử không ngừng dao động, gương mặt hãi hùng của ba dần chuyển thành lo lắng, ông nuốt khan: "Con nói gì vậy? Sao mà con với nó... đừng có thân quá rồi tưởng bậy nghe chưa? Mới nứt mắt ra thì biết gì mà yêu với đương hả?" Tôi lắc đầu nguầy nguậy: "Papa, con lớn rồi, con biết yêu là gì. Con yêu Nho!" Tôi nhìn thấy sự chết lặng trong đôi mắt ba, những điều tôi không mong muốn nhất, cứ lần lượt xảy ra. Ba ngã người xuống ghế, thẫn thờ trong vài giây phút rồi trầm giọng cất lời: "Ba cho con qua Tây học, con học gì bên bển mà giờ như vầy?" Tôi ngồi dưới chân ba, đặt tay lên đầu gối ông, nghẹn ngào không thành câu: "Vì yêu Nho, nên con mới qua Tây học, con muốn chạy trốn khỏi tình cảm của mình." Rồi lại nấc lên: "Nhưng con thấy đủ rồi, con không muốn trốn nữa." Ba siết chặt cổ tay trên đầu gối mình, thình lình lôi đi xềnh xệch lên lầu, cổ chân tôi đập vào cầu thang đau điếng ông cũng chẳng thèm đếm xỉa, cứ như linh hồn và thể xác của ba đã bị lũ cảnh sát ở L’Abri hoàn toàn chiếm lấy, rồi ông đẩy tôi vào phòng, đóng sầm cửa, bên ngoài giữ chặt đến độ dù tôi có đập nát cả tay thì nó vẫn im lìm. "Bà Hai! Bà Hai đâu?!" "Dạ, tui đây ông chủ." Dì Hai vội vã đáp lời. "Lấy chìa khóa phòng con út cho tui, nhanh lên! Từ đây không có lệnh của tui, không ai được cho nó ra ngoài, nghe rõ chưa?" "Dạ, dạ." "Còn thằng hai. Lo mà đi tìm cách chữa bệnh cho em! Phải đi qua Tây cũng được! Tốn bao nhiêu tiền cũng được!" Tôi cố gào to hơn, khản hết tiếng, cũng chẳng một ai lên tiếng đáp lại lời tôi, cứ như tôi, và tất cả mọi thứ liên quan đến tôi đều trở nên vô giá trị trong căn nhà. Lách cách! Sau năm ngày không đả động gì đến tôi, một tối, có tiếng bước chân dừng lại trước cửa, qua khe hở, bóng hai người in dưới sàn, một của ba tôi, một của dì Hai, ba đi về phía tôi, tay cầm một tuýp thuốc Tây, ông ngồi xuống sàn, tóm lấy chân tôi đặt lên đùi ông. "Ngày mai sửa soạn, xuống nhà tiếp khách với ba." Ông nói, nhưng từ khi đi qua cánh cửa đến giờ, ông chẳng khi nào nhìn thẳng vào tôi, chỉ chăm chăm mở nắp thuốc. "Ai vậy papa?" Tôi khẽ hỏi, dán mắt vào cổ chân còn nấn ná hơi ấm từ bàn tay ông. Ba quết một vệt kem trắng, rồi chấm cái thứ lạnh toát ấy lên làn da tôi. "Nhà ông Chấn." Vai tôi vô thức giật nhẹ. "Chi vậy papa?" Tôi hỏi khi rụt lại chân mình. "Coi mắt." Ông đáp, nhẹ bẫng, và tôi vội quay đi để bản thân thôi chết đắm trong cái ngước mắt đầy ắp buồn bã. "Con không làm đâu." Bàn tay lớn của ba tìm đến, ôm trọn gương mặt tôi, ông xoay nhẹ để tôi đối diện với ánh nhìn khẩn thiết van nài, và dưới ánh nhìn ấy là quầng thâm hằn sâu nơi bọng mắt. "Nghe ba đi con." Ngón cái ông vuốt qua gò má ẩm nước của tôi. "Đi Tây mấy năm rồi, giờ lại đi nữa, chẳng lẽ đi hoài sao?" Ba hỏi, hết mực dịu dàng. Sao phải thế? Sao ông không tát đứa con hư hỏng này đi? Nó đã cướp đi của ông quá nhiều thứ. Người vợ thân yêu của ông, người vợ lý tưởng của con trai ông, nụ cười và giấc ngủ của ông. Nó chẳng cho ông được gì ngoài sự hủy hoại và cô đơn. "Vậy con sẽ thú nhận rằng con thích con gái." Khép chặt mắt mình, cố trốn khỏi vỉa mây đen cuồng nộ giăng trên đầu mình trong vô vọng, tôi cất tiếng trong cái đau nhói như bị ai đấm vào cổ: "Nếu họ dám lấy, thì con chịu gả." Hơi thở ba chuyển dữ như gió dông, giật phắt tay khỏi mặt tôi. "Thứ vô ơn!" Ông hét, trỏ về khung hình của má đặt trên chiếc bàn cạnh cửa sổ. "Bả mà biết con như vậy thì thấy sao? Có từng nghĩ đến chưa? Có bao giờ con thật sự nghĩ tới má con chưa?" Lại xốc vai tôi, tiếp: "Con có lương tâm không? Hả An?!" Ông cứ dồn dập hỏi mà chẳng nhận được câu trả lời nào, rồi ba dán lên tôi ánh nhìn xám ngoét như thể không nhận ra tôi là ai, ông xoay lưng lại, và tôi níu một góc nhỏ nơi gấu áo dù chẳng biết mình làm vậy vì điều gì. Rầm! Ông vẫn giằng ra đến cửa, biến mất sau một thanh âm chát chúa, bỏ mặc tôi chìm trong nước mắt mặn đắng xối xả. Cạch! Tiếng cửa gỗ nặng nề kẽo kẹt chầm chậm vang lên, tôi nằm trên giường, quấn mình dưới lớp mền to sụ, siết lấy khung hình của má vào lòng, không buồn quay lại. "Em thật sự yêu phụ nữ à?" Tôi giật thót, kéo mền xuống thấp, tự hỏi đã bao lâu rồi nhỉ? Ba mươi ngày? Bốn mươi ngày? Năm mười ngày? Chắc là hơn thế, đã chừng ấy ngày tôi không gặp anh hai, trông anh khang khác, anh đứng kế bên giường, tay cầm một túi bìa cứng đựng mấy tài liệu gì đó, người anh nồng nặc mùi thuốc lá dù cho đó là thứ anh ghét. Tôi quay lại, tiếp tục kéo mền qua đỉnh đầu, chôn mình vào không gian tăm tối, ngộp thở. Không đáp lời, vì nếu anh đưa tôi một bài toán hay một bài văn, tôi có thể giải ngay chỉ trong vài chục phút, nhưng anh lại chọn hỏi về bản thân tôi, thứ mà tôi không biết gì cả, không hiểu gì cả, những cảm xúc như dòng nước cứ tự nhiên chảy tới, rồi lì lợm lấp đầy cơ thể tôi, dù cho tôi cố dùng cả ngàn tấn cát để lấp nó lại thì vẫn chỉ thành cái gò nhô lên giữa mênh mông ấy. Có lẽ, vì nó là tôi. "Vậy là em thực sự yêu phụ nữ." Anh lẩm nhẩm, tự cho mình một lời xác nhận. Bàn chân anh bước đi loạt xoạt đến một nơi nào đấy. Cạch! Có tiếng cửa mở ngay sát giường tôi, để ánh nắng vàng úa len qua từng sợi vải, tôi khép mắt, vô thức chìm đắm trong hơi ấm mong manh từ nơi xa xôi đang vuốt ve gương mặt mình. "Đã từng thử yêu đàn ông chưa?" Anh tiếp tục hỏi. Một câu hỏi ngớ ngẩn. "Không, em không thích thử thế, chỉ nghĩ thôi cũng không thích." "Sao không thử đi?" "Thế anh có muốn thử yêu đàn ông không?" Anh nín thinh một lúc. "Ừm, vậy là em không thể yêu đàn ông." Một lần nữa, anh lại lầm bầm với chính mình. "Em đã ghen với anh đúng không? Lúc ở trường đua ngựa." Dứt lời, có âm thanh sột soạt của những nếp vải xô vào nhau, nghe như có tiếng ngồi thụp xuống. "Những ngày này anh cứ suy nghĩ hoài." Bỗng, sự im lặng như một con thú hoang đói khát nhảy bổ ra, đè ép lên chúng tôi, nuốt gọn mọi tiếng thở, cái bí bách quái đản ấy kéo dài cho đến khi có tiếng lần giở lạo xạo vang lên. “Tình yêu vốn là một hiện tượng phổ biến trong hầu hết các nền văn hoá, chứ không phải chỉ riêng văn minh phương Tây hiện đại.” Lại thêm một tiếng lạo xạo nữa. "Con người, ở bất kỳ chủng tộc nào, đều trải qua những cảm xúc ghen tuông, cô đơn và yêu thương." Lại một tiếng nữa, nhưng lẫn đâu đó có hơi thở nặng nhọc. “Những ánh nhìn trộm, mỉm cười, cúi đầu e lệ và chạm tay, đã được quan sát thấy trong các xã hội, chúng là một phần bản tính tự nhiên của nhân loại.” Thanh âm lật giấy ngừng lại, chỉ còn lại tiếng cười lẩy bẩy của anh, anh tiếp tục, chậm rãi và nồng ấm: "Tình yêu ở khắp mọi nơi. Thế nhưng em không thể yêu đàn ông, còn gia đình không thể thừa nhận em yêu phụ nữ, và rồi khiến em không thể yêu ai cả, vậy thì em sẽ là gì trong thế giới này? Anh nghĩ vậy đấy." Họng anh như bị rát, khàn khàn, đến lạc cả giọng đi. Tim tôi khẽ run lên, sườn ngực nhức nhối như muốn bục vỡ ra, tôi úp mặt xuống, cắn chặt góc mền đến buốt cả răng, để nỗi xót xa nóng hổi thấm đẫm hết một mảng gối. Và rồi, dù cách nhau một lớp vải to dày, tôi vẫn cảm nhận được bàn tay anh chạm lên nơi đỉnh đầu, vỗ nhẹ, cái chạm từ sau lưng của anh êm ái hơn cả tá lớp bông mềm. Étoile thân mến đã đúng. Những người như chúng tôi không thật sự cô đơn đến thế. Và cô ấy lại đúng. Dù chúng tôi có là ai đi chăng nữa, có là gì đi chăng nữa, vẫn sẽ có nơi chấp nhận chúng tôi. Vô điều kiện. Ting tong!
Chú thích: *Các câu thoại về tính phổ quát của tình yêu được lấy cảm hứng và tóm tắt khái quát từ các công trình nghiên cứu, lần lượt là xã hội học [1] William J. Goode - "The Theoretical Importance of Love" (1959). Sinh học tiến hóa [2] Charles Darwin - "The Descent of Man, and Selection in Relation to Sex" (1871). Tập tính học [3] Irenäus Eibl-Eibesfeldt - "Ethology: The Biology of Behavior" (1970). Đôi lời: Truyện còn nhiều thiếu sót, rất mong được nhận lời góp ý để bản thân mình có thể cải thiện hơn. Sau cùng, cảm ơn vì đã kiên nhẫn dành thời gian cho tác phẩm của mình, chúc các bạn một ngày tốt lành, iu thưn <3 |
0 |