Mặc phó.
10. Mặc phó.*** Sao em mặc phó cuộc đời cho thế giới? Thế giới bảo em phải bước tiếp Chân em kiên quyết không dừng lại? Thế giới bảo em phải nghỉ ngơi Em buông lỏng không muốn ngoảnh đầu nhìn? Thế giới muốn em phải cố gắng Em gồng mình ở giữa chốn chông gai? Thế giới muốn em phải dựa dẫm Em lục đục tìm bờ vai vững chắc? Thế giới buộc em phải vui vẻ Em gượng cười chẳng đoái hoài cơn đau? Thế giới buộc em phải có cảm xúc. Bất giác em khóc, cười hoà làm một... Đồ ngốc sao em mặc phó đời mình cho thế giới? Phải giành lại rồi bước tiếp đi em! Chân mỏi à? Hay em muốn nghỉ ngơi? Nhưng em ơi, nếu em không dừng lại.... Thì tay đây, tớ đi cùng với em. *** |
1 |