#1. Phong cách đẹp trai

Hôm nay “cờ đỏ” sang nhà Cường chơi, thấy nó ngẩn tò te ngồi ngắm Leonardo Gián xong cứ lẩm bẩm:

- Sao em lại không thích anh hả Thư ơi? Anh đẹp trai thế này cơ mà… Hay là em thích trai xấu?

Mỏ hỗn nhìn Cường đầy tính phán xét, giằng con mèo ra khỏi tay nó sau đó nhẹ giọng an ủi:

- Đẹp trai cũng có nhiều kiểu: kiểu tây, kiểu ta, kiểu this, kiểu that và kiểu… như mày. Có khi "sách trời" không thích style của mày, mày đổi phong cách là được.

- Kiểu như tao là kiểu gì? - Cường tròn mắt hỏi.

Phong liếc bạn thân một cái, khoé miệng nó giật giật vô cùng đểu giả:

- Kiểu… tự tin.

Cường không chắc là mình đang được an ủi, nhưng mà nghe cũng thấy có lý. Biết đâu Thư lại thích con trai đẹp theo một phong cách khác. Nhưng vấn đề ở chỗ: phong cách khác là phong cách nào?

Chẳng lẽ đẹp trai còn có cả kiểu tự ti?

Nghĩ đến đây, siêu đầu đất bật dậy chạy vội đến chỗ cái gương xong rồi ngó trái ngó phải. Vẻ đẹp của nó rực rỡ thế này cơ mà, Thư cứng cỏi thật đấy, bị nhan sắc chim sa cá lặn quyến rũ mà chẳng mảy may động lòng.

Con gái như vậy chắc chắn chung thủy, Cường thích lắm!

 

#2. Hiểu thuật ngữ mới

Giờ giải lao, Cường ngồi hóng hớt được một thuật ngữ từ bọn con gái đam mê tiểu thuyết. Thư không ngồi tám cùng hội này nhưng siêu đầu đất cho rằng nên tìm hiểu thêm chút xíu, thà đấm nhầm còn hơn bỏ sót, nhỡ đâu nàng thủ khoa cũng thích thì sao? Ông nội nó thường bảo "biết người biết ta, trăm trận trăm thắng".

Tuy Cần Đường chỉ đọc truyện tranh chứ chẳng sờ đến truyện chữ bao giờ vì quá nhiều chữ, nó vẫn hiểu được vài khái niệm bởi một lý do hết sức vi diệu: Phong "cờ đỏ" viết thể loại này. Bí mật động trời ấy chỉ mỗi Cường biết, và nó đã hứa với bạn thân sẽ không bao giờ tiết lộ cho bên thứ ba, miễn là nó còn thở. Nếu làm trái lời thề, học sinh trường An Lạc sẽ được chiêm ngưỡng cận cảnh thiếu niên nổi tiếng vừa trồng cây chuối quanh nhà thể chất vừa nói ngôn ngữ đặc trưng của loài chó.

Nhờ sự chỉ dẫn không mấy nhiệt tình của người bạn thân làm cán sự Văn, Cường hiểu thêm vài khái niệm mới về mảng tiểu thuyết. Như hôm nay, tiện đang ngồi ăn trưa với Phong ở căng tin trường, nó tiếp tục hăm hở cập nhật “kiến thức".

- "Truyện hát" là gì thế mày?

Phong đang tu dở chai nước, nghe Cường hỏi lập tức phụt ra một nửa. Nó ôm ngực ho lấy ho để sau đó quắc mắt lườm Cường:

- Đứa ác độc nào mớm thuật ngữ này cho con đấy con giai?

- Tao mới hóng được, nghe cũng thú vị, nhưng tra thử "truyện hát" là gì thì nó không ra.

- Thế theo mày "truyện hát" là gì?

- Truyện trên Youtube có kèm nhạc nền hả?

Cường hồn nhiên trả lời, điều này khiến mỏ hỗn phun sạch nửa chai còn lại nó đang tranh thủ uống nốt. Rồi nó híp mắt nhìn thằng bạn, cho rằng đây chính là chủng loài cần được liệt vào sách đỏ theo diện cực kỳ nguy cấp. Nghĩ xong, nó bèn thủng thẳng đáp:

- Truyện heo, chống chỉ định với người không có ác quỷ đứng sau giống mày.

 

#3. Nam châm thị phi

Cường lại ốm.

Không phải do dầm mưa giống như cái hôm thất tình, lần này do vi-rút.

Dĩ nhiên là nó được nghỉ học, nằm nhà lướt Facebook và chợt phát hiện mấy bài cảnh báo về sự xấu xa của đám thảo mai, thêm cả mấy quảng cáo bán sô cô la nhân dịp quốc tế sỉ nhục những người độc thân mười bốn tháng hai (và vì thế vô cùng tội nghiệp - theo phạm trù triết học cá nhân của Cường).

Nó quyết định gọi cho anh em chí cốt yêu cầu theo dõi chặt chẽ nhất cử nhất động của lớp 10D vào giờ giải lao, tan học thì nhớ ghé qua báo cáo tình hình.

- Tao là chó của mày đấy phỏng?

Đặng mỏ hỗn nói được một câu thì cúp máy ngang. Chiều tối, bạn thân ghé nhà Cường ấn chuông, Võ Cần Đường bấm nút trên bộ điều khiển gắn tường rồi hỏi ai đấy thì nghe nó đáp:

- Con chó của mày đây.

Cường lết vội ra cửa đón nó, thấy không mưa nhưng thằng "cờ đỏ" còn cầm theo cả cái ô, chàng khờ nhíu mày hỏi:

- Có mưa đâu mà mày mang ô?

- Nghe nói mấy đứa thông minh như mày không thể tự nhiên ốm được nhưng mà bữa nay mày lại nghỉ học nên tao nghi ngờ dự báo thời tiết thiếu chính xác.

Tuy “cờ đỏ” hay làm biến dạng nụ cười trên mặt người khác theo hướng tiêu cực, về cơ bản thì nó vẫn là chiến hữu lý tưởng.

- Thế hôm nay bé Thư của tao có bị ai tỏ tình không?

- Mời bạn vào trong uống ngụm nước đã cái thằng nghiện "sách" này!

Con quỷ đội lốt bạn thân lại còn cố tình nói to đúng lúc mấy bà hàng xóm nhà Cường đi qua. Nó loáng thoáng hóng được các bà thì thầm theo kiểu ai cũng có thể nghe thấy:

- Đó đó tôi đã bảo mà, thằng con nhà ý đúp lớp tại vì NGHIỆN SẾC* đấy!

 

#4. Khéo tay hay làm

Mùng ba tháng ba Âm lịch - Tết bánh trôi bánh chay.

Như bao gia đình khác ở nước Việt Nam, nhà Cường có hai lựa chọn: một là đi mua cho tiện, hai là tự làm cho phiền. Phú quý sinh lễ nghĩa, dĩ nhiên họ từ chối phương án thứ nhất.

Chàng khờ ngồi dưới bếp nặn bánh cùng bà và mẹ, cứ nặn được khoảng bốn cái bánh nhỏ thì nó lại ăn vụng mất tầm ba viên mật dùng để làm nhân. Có thể thấy, HR của mọi công ty sản xuất đồ ngọt cần phải cảnh giác nếu ngày xấu trời nào đó Cường nộp CV, kiểu gì nó chẳng rút lõi công trình.

Thiếu gia thích nặn bánh lắm, cảm giác giống trò nặn đất hồi bé. Nhớ đợt xưa xửa xừa xưa, Cường vừa nặn xong con mèo rõ xinh, "cờ đỏ" mắt toét lại dám bảo là con lợn, nghiệp quật thằng mỏ hỗn ấy sau này vẽ như ma lem. Đang vân vê viên bột, chợt nhớ bài "Bánh trôi nước" của nữ sĩ Hồ Xuân Hương - tác phẩm duy nhất Cường thuộc hồi học cấp hai, nó bèn lẩm bẩm chế cháo một phiên bản mới tặng Hồ Thiên Thư yêu dấu thế này:

Thân anh như thể bánh trôi nước 
Long đong lận đận dưới tay Thư
Tròn tròn méo méo do Thư quyết
Vẫn mãi chung thủy, mãi sắt son.

 

#5. Biệt danh trên mạng

Cường vào mạng xã hội cập nhật biệt danh, nhưng ứng dụng chữ f ghen ăn tức ở với óc sáng tạo của nó nên từ chối cho sử dụng cụm từ siêu ngầu là "Cường V3".

Không nản chí, Cường đổi lại biệt danh thành "Chồng hiện tại đơn bền vững của Thư".

Ứng dụng chữ f chê viết dài quá.

Là người kiên nhẫn, Cường rút gọn cụm ấy thành "Chồng HTĐ bền vững của Thư".

Ứng dụng chữ f bảo vẫn dài quá.

Là người giỏi Tiếng Anh, Cường bảo “what the hợi?". Rồi nó rút gọn cả cụm lại thành: CHTĐBVCT.

Ứng dụng chữ f: Viết tắt nhiều quá!

Cả lò ứng dụng chữ f.

Cường tức. Nó đành chặt khúc giữa để lại hai chữ ngắn gọn súc tích: "Chồng Thư". Lần này thì được, Cường không chửi ứng dụng chữ f thêm nữa. Sau đó, nó sử dụng biệt danh hay nhất quả đất Thư đặt cho nó treo đầu trang chủ.

Bọn không có người yêu biết gì!

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px