Chương 2: Tuổi Thơ
| Lớn lên giữa nắng đồi sim Lá rơi đầy lối ướt mềm gót chân Con cười trên bãi cát ngân Chạy theo bướm trắng giữa sân gọi thầm. Mẹ ngồi tước sợi tơ tằm Vừa hong nắng sớm vừa chăm áo hồng Con ngồi đếm hạt trong đồng Mỗi hạt như giấc mơ nồng ngủ im. Cha mang sáo trúc lên tìm Thổi lên câu hát ru nghìn ngày xưa Con ngồi nghe gió đong đưa Tựa vai lên gối, mộng chưa tan hình. Nắng vuốt tóc, gió tâm tình Con nghe khe khẽ trong mình tiếng xưa Đêm nghe chuyện kể đêm mưa Con mơ làm cánh cò đưa giữa trời. Chỉ làn mây trắng trên trời Bắt con bướm trắng bên bờ hoa sim Con cười nghiêng nắng bên thềm Mắt thơ ngước ngắm cả miền bình yên. |
5 |