Chương 3: Lần Đầu
| Mười bốn tuổi, gió sang miền Con xin ra bến dạo thuyền sớm mai Mẹ cho theo cánh hoa cài Dặn rằng con nhớ đừng sai bước thuyền. Trên sông mờ khói bình yên Trăng như còn đậu trên triền lau xanh Con buông xoã mái tóc xanh Để cho gió thổi như nhành hoa lau. Thuyền trôi lặng lẽ qua cầu Lá rơi mặt nước một màu hương xuân. Bỗng đâu vẳng tiếng bên rừng, Giọng ai ngân nhẹ như từng giấc mơ. Con nghiêng bóng nước mà chờ Tựa vai vào sóng, ngẩn ngơ lòng này. Lời ca rơi giữa sương bay Mà nghe như gió gọi đầy tim con. Từ hôm ấy chiếc thuyền son Mỗi ngày đều chở bọn con qua cầu Không biết chàng ở nơi đâu Con ngồi mải ngóng một câu hát buồn. |
4 |