Chương 4: Yêu
| Một hôm gió đẩy dạt buồm Thuyền con lạc mái dạt luôn bãi gần Chàng ngồi nhổ cỏ bên chân Ngẩng nhìn chạm mặt đỏ bừng của con. Chàng cười gió chạm đầu non Nàng nhìn lạ mắt là con nhà nào Con im chẳng dám đáp chào Chỉ nhìn hoa cỏ nghẹn ngào bước lui. Từ hôm ấy, gió qua đồi Bên sông chàng đợi con ngồi lặng thinh Con chàng chẳng nói chuyện tình Chỉ cùng nhìn nước, lặng nhìn hoa bay. Con đem theo chiếc khăn tay Gói hoa xoan tím tặng ngay buổi chiều Chàng mang một chiếc sáo tiêu Thổi cho con hát phiêu diêu giữa rừng. Dưới trăng ánh sáng tưng bừng Tay con run khẽ khi chừng đưa tay Lòng nghe một tiếng thơ ngây Nở như cánh bướm bay đầy bên tim. |
3 |