Chương 5: Mưa
| Chàng đưa ánh mắt dịu hiền Mà như muốn nói làm duyên một lời Con cười, che nón bất ngờ Trái tim khẽ chạm vào thơ đất trời. Chiều hôm ấy gió ngừng trôi Chim bay chậm lại như ngồi nghe ca Lá rơi lặng xuống hiên nhà Tiếng tiêu nối nhịp tim ta dịu dàng. Mỗi hôm con lại rời đàng Ra bờ lau trắng, mang hàng câu thơ Chàng chờ sẵn dưới bến mờ Chẳng cần hẹn trước, vẫn chờ được nhau. Có hôm trời đổ mưa ngâu Con mang áo mỏng qua cầu gió bay Chàng đưa nhẹ khẽ đôi tay Nhẹ che một cánh hoa gầy trên vai. Gió không kể, nước không khai Mà sao đôi mắt cứ hoài nhìn nhau Tựa như muôn giọt mưa ngâu Cũng ngừng hơi thở để trao nỗi lòng. |
3 |