Chương 7: Kén Rễ
| Ngoài sân rộn rã chiêng vàng Người san hô đỏ, người mang ngọc ngà Kẻ đem gấm vóc lụa là Ngựa xe trải khắp sân cha rợp trời. Có người bày lễ bốn nơi Nào voi, nào hổ, nào hơi nước ngàn Hương trầm cháy đến mênh mang Cờ bay phấp phới trước hàng điện lôi. Con ngồi chẳng dám ra ngồi Tay ôm chiếc gối, mắt trôi lệ hàng Mỗi lần trống giục bên ngang Là tim con thắt, hai hàng lệ ra. Mẹ con ngồi sát bên hoa Lặng yên chẳng nói, chỉ qua khung rèm Cha con đếm sổ từng tên Mắt không chạm mắt, lòng quên tháng ngày. Ngoài kia lễ vật chất đầy Trong này con khóc bao ngày chưa nguôi Chiếc khăn con giữ một thời Giờ đem cất lại chẳng người để trao. |
3 |