Chương 9: Sơn Tinh, Thủy Tinh
| Trống vang dội giữa sân vàng, Con nghe lòng lạnh như hàng sương rơi Người vào ánh mắt sáng ngời Người lui bóng lặng như rời cuộc duyên. Cha con mắt quét khắp miền Gạch tên từng kẻ không duyên người nhà Chỉ còn hai kẻ đứng xa Thân mang sức mạnh như là thần tiên. Một người áo gió bay nghiên Một người áo nước mờ viền biển xa Khí trời cuộn sóng chan hòa Mặt sân như cũng nhạt nhòa chiều xuân. Vua cha cất giọng vang ngân Mai ai mang đủ lễ phần đã nêu Ba trăm nệp bánh chưng đều Một trăm ván nếp, voi theo chín ngà. Ngựa hồng chín sắc vượt xa Gà chân chín cựa bước qua cổng rồng Ai mang sính lễ đến cùng Sẽ đem công chúa theo chồng mà đi. |
1 |