Chương 10: Sính lễ đến
| Giữa trưa ánh sáng diệu kì Sơn Tinh băng gió mà đi vào triều Lụa là gấm vóc dập dìu Ngọc ngà châu báu làm xiêu lòng người. Cha con lặng, miệng không cười Nước mắt khe khẽ như chờ tuôn ra Giữa trời trưa ấm tháng ba Mà lòng cha lạnh như là cuối đông. Mẹ con đứng ở bên trong Mắt đang ướt lệ vì không đành lòng Ngày nào con mới lọt lòng Mà nay con đã theo chồng rời xa. Trên trời bỗng sấm vang xa Thuỷ Tinh kéo nước vượt qua suối ngàn Bờ lau rạp gió ngỡ ngàng Sóng dâng lấp lối, lụa vàng cuốn bay. Thấy người đã ở nơi đây Biết rằng duyên lỡ, tình này đành quên Gươm không rút, nước không lên Mắt dâng giận dữ, không quên chuyện này. |
1 |