Chương 11: Theo Chồng
| Con theo chàng giữa sớm mai Chẳng vì duyên nợ, chẳng say một người Chỉ vì đất nước cần người Chàng trồng rừng thẳm, chàng khơi suối ngàn. Con về đỉnh núi mênh mang Gió hun hút thổi qua hàng tùng reo Chàng đi sớm, chàng về chiều Đá vun thành lũy, sắt theo nhịp rèn. Con quen bóng núi che nghiêng Tháng năm ròng rã bên hiên một mình Chàng như đá dựng tâm tình Còn con như nước vô hình trôi qua. Rừng xanh chẳng hiểu lời ca Gió ngàn chẳng biết tim ta mỏi mòn Mỗi lần chàng ngắm hoàng hôn Là con cúi mặt giấu hồn đã tan. Con không giận, cũng chẳng than Đêm đêm nằm nhớ một làn hương xưa Nhớ người thổi sáo chiều mưa Nhớ người năm ấy con chưa tỏ tình. |
1 |