Trong thời gian một tuần sau đó, Tĩnh Nguyên xin Elias một sắc lệnh tạm quyền để ra vào thư viện hoàng gia Valefor, bởi vì lúc trước hắn mới chỉ vào thư viện của các học viện, chưa được tham quan thư viện hoàng gia.

Bình luận đoạn văn

Sau khi nghe hắn nói, Elias chẳng nói chẳng rằng, túm hắn đưa đến tận điện nghị chính của quốc vương Aldren Valefor.

Bình luận đoạn văn

Quốc vương Aldren Valefor đang ngồi trên bàn làm việc, phía đối diện là ngài Tổng quản Nội các Tài chính của vương triều. Hai người đang trao đổi về bản trình ngân khố vừa được chuyển tới sáng nay, giọng nói đều đều vang lên giữa không gian kín đáo của điện nghị chính.

Bình luận đoạn văn

Đúng lúc ấy hai bóng người lóe lên, đột ngột xuất hiện trong điện nghị chính mà không có dấu hiệu báo trước nào.

Bình luận đoạn văn

Quốc vương Aldren Valefor và ngài Tổng quản Nội các giật nảy mình.

Bình luận đoạn văn

Tổng quản Nội các suýt thì đánh rơi tập tài liệu trong tay, phải chống tay vào mép bàn mới đứng vững được.

Bình luận đoạn văn

Còn quốc vương Aldren Valefor đang định hô “Người đâu, có ám sát!”.

Bình luận đoạn văn

Elias vừa buông tay khỏi vai Tĩnh Nguyên, đã lạnh lùng cất giọng:

Bình luận đoạn văn

“Cho phép anh ta vào thư viện hoàng gia.”

Bình luận đoạn văn

Aldren Valefor nghe thấy giọng nói quen thuộc của Linh Thánh, vừa mới hoàn hồn, còn chưa kịp đứng dậy chào hỏi, y đã biến mất, để lại một người lạ hoắc.

Bình luận đoạn văn

Nhìn ngũ quan người này, không phải dân Valefor.

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên choáng váng, không hiểu Thánh Elias đưa mình đến đâu, nhưng nhìn chiếc bàn nghị sự dài bọc nhung tím, một chiếc ghế lưng chạm hình phù hiệu sáng bạc, chân ghế đặt hẳn lên một bệ gỗ riêng ở cuối bàn, hắn biết ngay đây không phải nơi dành cho dân thường, thậm chí còn phòng hội nghị của một vị quan chức to nào đó trong vương triều.

Bình luận đoạn văn

Sau đó ánh mắt hắn rơi vào quốc vương Aldren Valefor đang ngồi trên ghế, cùng chiếc vương miện vàng trên đầu ông ấy.

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên chớp mắt mấy cái.

Bình luận đoạn văn

Chỉ trong một giây, hắn đã từ Điện Quang Đạo bị kéo thẳng đến một nơi mà bình thường chắc phải mặc đủ lễ phục, vượt qua bảy lớp kiểm duyệt và dập ba con dấu mới vào nổi.

Bình luận đoạn văn

Đây chính là điện nghị chính của Valefor, còn người đang ngồi trên chiếc ghế cao cuối bàn kia… e rằng không ai khác ngoài quốc vương Aldren Valefor.

Bình luận đoạn văn

Bị ánh mắt quốc vương nhìn chằm chằm, Tĩnh Nguyên đột nhiên thấy lúng túng. Hắn không chắc mình có cần quỳ xuống bái kiến không?

Bình luận đoạn văn

Đúng lúc đó, quốc vương Aldren Valefor lên tiếng, giọng ôn hòa nhưng có phần dè chừng:

Bình luận đoạn văn

“Ngài đây là…?”

Bình luận đoạn văn

Dù sao cũng là người do Linh Thánh đích thân đưa đến. Trong tiền lệ, ngay cả Thủ Ấn Giả khi vào điện cũng được đón tiếp như nguyên thủ quốc gia, nên Aldren Valefor không khỏi tỏ rõ sự khách sáo.

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên vội vàng chắp tay cúi đầu, chào giống kiểu của các Thủ Ấn Giả:

Bình luận đoạn văn

“Không dám thưa quốc vương, tôi là Tĩnh Nguyên, đến từ Tuyên Quốc, được Linh Thánh mời đến hỗ trợ. Tôi có xin ngài ấy vào thư viện hoàng gia mượn sách, nên ngài ấy dẫn tôi… à ừm, đến đây.”

Bình luận đoạn văn

Quốc vương Aldren Valefor lập tức nghiêng đầu, ra hiệu cho viên quan đang chờ bên ngoài.

Bình luận đoạn văn

“Chuẩn bị một thẻ thông hành thư tịch cấp cao nhất, đóng ấn ngự dụng. Ghi rõ, cho phép Tĩnh Nguyên – khách mời của Linh Thánh – được tự do tra cứu thư mục học thuật tầng hai vô thời hạn.”

Bình luận đoạn văn

Dứt lời, ông ấy quay sang Tĩnh Nguyên, mỉm cười:

Bình luận đoạn văn

“Thư viện hoàng gia tuy nghiêm ngặt, nhưng nếu là khách của Thánh Elias, thì Valefor tất nhiên sẽ luôn mở rộng cửa tiếp đón.”

Bình luận đoạn văn

Đến lúc Tĩnh Nguyên ra khỏi điện nghị chính, rời khỏi cung điện, đứng ở trước cửa thư viện hoàng gia Valefor, nhìn tấm thẻ thông hành trong tay, hắn vẫn không thể tin vào mắt mình.

Bình luận đoạn văn

Người mà hắn ngày ngày cợt nhả trêu chọc, không ngờ lại có thể ra vào chỗ quốc vương bất cứ lúc nào tùy thích.

Bình luận đoạn văn

Hồi nhỏ, cha hắn là Thủ Tế trong Hội Đồng Thủ Thần, vậy mà chỉ để vào thư viện hoàng gia đọc sách, hắn cũng phải lén lút trèo rào.

Bình luận đoạn văn

Linh Thánh quả nhiên là tồn tại đứng trên mọi quy tắc.

Bình luận đoạn văn

Không cần xin phép, không cần báo trước, thậm chí không cần gõ cửa, chỉ cần y muốn, cả cung điện hoàng gia cũng không có cánh cửa nào dám khép lại trước mặt.

Bình luận đoạn văn

Sau khi tìm được một đống sách có nội dung mới lạ, Tĩnh Nguyên ngồi lì suốt cả ngày trong thư viện hoàng gia Valefor. Mãi đến khi bụng réo lên từng tiếng, hắn mới tiếc nuối ngẩng đầu, nhìn đống sách chưa đọc hết mà chẳng nỡ rời đi.

Bình luận đoạn văn

Một người hầu đang sắp xếp lại giá sách gần đó, thấy hắn cứ đứng tần ngần liền bước lại hỏi nhỏ:

Bình luận đoạn văn

“Thưa ngài, ngài có cần giúp gì không ạ?”

Bình luận đoạn văn

“Chẹp, tôi còn muốn đọc nữa, nhưng mà… chắc sắp đến giờ đóng cửa rồi phải không?” Tĩnh Nguyên gãi đầu, nói với vẻ khó xử.

Bình luận đoạn văn

Người hầu đã được dặn trước về thân phận đặc biệt của hắn, biết trong tay hắn là thẻ thông hành cấp cao nhất, bèn mỉm cười:

Bình luận đoạn văn

“Thẻ thông hành của ngài cho phép mang sách ra khỏi thư viện.”

Bình luận đoạn văn

Hai mắt Tĩnh Nguyên lập tức sáng rỡ:

Bình luận đoạn văn

“Thật sao? Vậy thì tôi không khách sáo nữa. Đọc xong tôi sẽ đem trả ngay.”

Bình luận đoạn văn

Dứt lời, hắn ôm gọn chồng sách, hớn hở rời đi, trông như vừa vớ được kho báu.

Bình luận đoạn văn

Thư viện hoàng gia cách Điện Quang Đạo ba con phố.

Bình luận đoạn văn

Con phố chạy ngang qua cửa Điện Quang Đạo là một trong những trục chính dẫn đến khu hành chính trung tâm, cũng là nơi tập trung nhiều cửa hàng ăn uống nhất Valefor.

Bình luận đoạn văn

Hai bên đường là những tiệm bánh, quán trà, nhà hàng nhỏ, xen kẽ vài quầy bán đồ ăn nhanh với chỗ ngồi bên ngoài. Bảng hiệu treo cao, chữ viết tay gọn gàng, sơn màu nhã nhặn, không có đèn dầu lòe loẹt hay tiếng rao ồn ào nào.

Bình luận đoạn văn

Mặc dù là phố ẩm thực, nhưng không gian lại yên bình đến mức có thể nghe rõ tiếng thìa chạm nhẹ vào thành ly. Người dân Valefor ăn uống đúng giờ, xếp hàng trật tự, nói năng vừa đủ nghe, không tranh cãi ồn ào cũng chẳng có cảnh chè chén be bét.

Bình luận đoạn văn

Trong quán bia cũng vậy, tiếng cười nói không vượt quá một giới hạn vô hình nào đó, dường như tất cả mọi người đều đã ngầm đồng thuận một quy tắc bất thành văn, trật tự là điều kiện đầu tiên ở nơi này.

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên vừa đi vừa nuốt nước bọt, cuối cùng chọn một tiệm bánh kẹp thịt ở cuối đường, tiện tay mua thêm hai chai bia.

Bình luận đoạn văn

Khi trở về Điện Quang Đạo, hắn không đi thẳng vào phòng nghỉ nhỏ phía sau mà bước qua cửa chính, một tay ôm chồng sách, tay kia xách túi giấy còn tỏa mùi thơm nghi ngút.

Bình luận đoạn văn

Thánh Elias vẫn ngồi trên chiếc ghế đá quen thuộc, ánh mắt vô hồn dõi về phía cánh cửa rộng mở.

Bình luận đoạn văn

Tất nhiên, phần lớn thời gian y đều ngồi ở đó. Nhưng không hiểu sao hôm nay Tĩnh Nguyên lại cảm thấy… y đang đợi mình. Có lẽ chỉ là trùng hợp, bởi đây đúng là thời điểm hắn thường ăn tối.

Bình luận đoạn văn

Khi hắn bước vào, ánh mắt Elias lập tức có sự thay đổi, không còn dõi về một điểm vô định, mà chuyển sang nhìn thẳng vào hắn, rõ ràng và có chủ đích.

Bình luận đoạn văn

“Ăn tối thôi, Thánh Elias.” Tĩnh Nguyên vừa nói vừa nhấc túi giấy lên như ra hiệu, môi khẽ cong thành một nụ cười.

Bình luận đoạn văn

Trước đây, khi còn đang điều tra bên Elarion, hắn thường phải ăn uống qua loa giữa lúc đang làm việc, vừa mệt đầu vừa mệt người, hôm nào về đến phòng nghỉ cũng lăn ra ngủ ngay.

Bình luận đoạn văn

Mấy hôm nay họ đang chờ đợi phản hồi từ Elarion, hắn cuối cùng cũng có thể thảnh thơi một chút, nên quyết định tự thưởng cho mình một bữa ăn đàng hoàng.

Bình luận đoạn văn

Khi đến gần Elias, Tĩnh Nguyên mới nhớ ra cả Điện Quang Đạo rộng lớn này không có cái ghế thứ hai, chứ đừng nói là bàn ăn.

Bình luận đoạn văn

Phòng nghỉ nhỏ kia cũng chỉ có tủ và một chiếc giường đơn. Thật ra ăn ở trên giường cũng được, nhưng hắn còn muốn mời Thánh Elias ăn cùng.

Bình luận đoạn văn

“Ở đây thật sự không có bàn ghế khác, cũng không có căn phòng nào khác có bàn ghế sao?”

Bình luận đoạn văn

Elias chỉ nhìn hắn, không trả lời.

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên biết vẻ mặt này là đang hỏi mình cần bàn ghế làm gì, bèn nói:

Bình luận đoạn văn

“Tôi mua bánh kẹp thịt và bia, muốn mời ngài ăn.”

Bình luận đoạn văn

Elias liếc xuống chiếc túi giấy, dù cách mấy bước chân vẫn ngửi thấy mùi thơm tỏa ra từ đó.

Bình luận đoạn văn

Cuối cùng, y đứng dậy, quay lưng bước ra cửa ngách của Điện Quang Đạo, đi đến hành lang phía tây. Tĩnh Nguyên vội vàng theo sau.

Bình luận đoạn văn

Hành lang dẫn ra một khoảng sân trống, khuất sau bức tường cẩm thạch trắng. Đó là một khu vườn.

Bình luận đoạn văn

Một khu vườn bị bỏ hoang.

Bình luận đoạn văn

Cây cối nơi đây không ai chăm. Cỏ dại mọc quanh chân tường, vài bụi trà cổ uốn thành vòm nhỏ, khô quắt. Ở trung tâm là một chiếc bàn đá tròn phủ rêu, xung quanh có ba chiếc ghế con, nứt nhẹ ở thành.

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên khựng lại, không ngờ chỗ này còn có bàn trà, nhưng với tính cách của Thánh Elias, chắc hẳn nó phải bị bỏ hoang đến cả nghìn năm rồi.

Bình luận đoạn văn

Cũng đâu thể ngồi ăn giữa đống cỏ dại và chiếc bàn phủ đầy bụi thế kia.

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên đưa túi giấy dầu và hai chai bia vào tay Elias, ôm chồng sách chạy vào phòng nghỉ nhỏ:

Bình luận đoạn văn

“Ngài đợi tôi một lát.”

Bình luận đoạn văn

Hắn đi một lát rồi quay lại cùng chiếc giẻ lau, bắt đầu lau sạch sẽ bàn ghế, còn tiện tay nhổ hết cỏ dại gần đó.

Bình luận đoạn văn

Sau khi rửa sạch tay, Tĩnh Nguyên ngồi vào một chiếc ghế, thấy Elias vẫn đứng đó cầm túi giấy dầu và hai chai bia, hắn bèn kéo tay áo choàng của y:

Bình luận đoạn văn

“Ngồi xuống đi.”

Bình luận đoạn văn

Đến lúc Elias đặt túi giấy dầu và bia trên bàn, bánh kẹp bên trong đã nguội, bia cũng không còn lạnh nữa.

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên tiu nghỉu:

Bình luận đoạn văn

“Còn định mời ngài ăn một bữa tử tế, vậy mà…”

Bình luận đoạn văn

“Không sao.” Elias nhẹ giọng nói, trong lòng thầm nghĩ: “Ta cũng không định ăn.”

Bình luận đoạn văn

Nghe vậy, Tĩnh Nguyên đứng vụt dậy: “Không được, tôi phải đi mua lại phần khác.”

Bình luận đoạn văn

Elias đưa tay giữ lấy hắn, phản xạ nhanh hơn cả suy nghĩ:

Bình luận đoạn văn

“Nếu vì không muốn ăn đồ nguội thì anh có thể đi. Còn nếu vì ta, thì không cần…”

Bình luận đoạn văn

Khi bàn tay chạm vào cánh tay Tĩnh Nguyên, Elias mới nhận ra mình chủ động cầm tay hắn không phải vì nhiệm vụ, mà như một thói quen. Sau khi ngỡ ngàng qua đi, y vội bỏ tay xuống.

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên nhìn y, ánh mắt có vẻ tủi thân:

Bình luận đoạn văn

“Ngài định để tôi ăn một mình sao?”

Bình luận đoạn văn

Elias không trả lời, ánh mắt chỉ nhìn chằm chằm chai bia.

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên hiểu ý, lại ngồi về chỗ, mở một chai bia, đẩy về phía y:

Bình luận đoạn văn

“Vậy ngài uống tạm bia nguội nhé.”

Bình luận đoạn văn

Elias đưa tay ra cầm lấy chai bia, rồi lại ngẩn người. Tĩnh Nguyên bật cười, cười đến nghiêng ngả.

Bình luận đoạn văn

“Thánh Elias của tôi ơi, đừng bảo ngài không biết uống như nào đấy nhé.”

Bình luận đoạn văn

Hắn vừa chọc ghẹo, vừa mở chai bia của mình, nhấc lên uống một ngụm, vừa uống vừa liếc nhìn Elias:

Bình luận đoạn văn

“Như này này.”

Bình luận đoạn văn

Elias nhìn hắn uống, rồi lại nhìn chai bia. Lần trước y uống từ cốc mà Tĩnh Nguyên đang cầm, chỉ chạm môi một chút rồi thôi, lần này thấy hành động uống bằng chai thật mới lạ, còn có chút suồng sã.

Bình luận đoạn văn

Cuối cùng y nhấc chai bia lên, uống một ngụm nhỏ, vẫn là vị đăng đắng ấy, nhưng lần này không lạnh.

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên theo dõi động tác của Elias, bất giác cong khoé môi.

Bình luận đoạn văn

Sau khi ăn hết chiếc bánh kẹp thịt nguội ngắt, Tĩnh Nguyên bất chợt hỏi:

Bình luận đoạn văn

“Elarion kéo dài thời gian để làm gì?”

Bình luận đoạn văn

Elias ngồi thẳng lưng, mắt nhìn vô định vào mặt bàn đá, trả lời bằng giọng trầm thấp:

Bình luận đoạn văn

“Có lẽ là huỷ chứng cứ, cũng có lẽ là đang chuẩn bị cho một kế hoạch lớn hơn.”

Bình luận đoạn văn

“Kế hoạch lớn hơn?” Tĩnh Nguyên nghiêng đầu hỏi lại.

Bình luận đoạn văn

Elias không trả lời ngay. Y uống thêm một ngụm bia, rồi khẽ nói:

Bình luận đoạn văn

“Ta mong là họ không làm thế.”

Bình luận đoạn văn

Elarion có một mạng lưới có thể che đậy toàn bộ dao động lệch chuẩn, hơn nữa nó còn liên quan đến ác linh trong Vực Xám. Nếu mạng lưới này cố định ở thủ đô Velkiris thì không sao, có Tĩnh Nguyên ở đây, sớm muộn gì cũng có cách hoá giải.

Bình luận đoạn văn

Nhưng nếu có cách nào đó khiến mạng lưới nén dao động dịch chuyển hoặc mở rộng được, vậy thì… với một vương triều thờ Chiến Thần, dân chúng huấn luyện quân sự từ nhỏ, việc mà Elarion có thể làm ra, thật sự khó mà tưởng tượng.

Bình luận đoạn văn

“Ý ngài là… chiến tranh?” Tĩnh Nguyên thốt lên.

Bình luận đoạn văn

Từ “chiến tranh” có lẽ chỉ còn trong sách cổ, từ lúc có Trường Dẫn Linh đến nay, không ai còn chứng kiến cảnh các vương triều đưa quân đi đánh nhau nữa.

Bình luận đoạn văn

Nó như một truyền thuyết từ thời xa xưa vậy.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px