Elias mở mắt, ánh sáng trong phòng dường như vụt tắt trong khoảnh khắc y rút khỏi dòng ký ức.

Bình luận đoạn văn

Một lúc lâu, y không nói gì.

Bình luận đoạn văn

Seran Dethor vẫn bị ấn ký ghim chặt trước mặt, ánh mắt khiêu khích, như đang chờ y nổi giận hoặc phản bác.

Bình luận đoạn văn

Nhưng Elias không làm thế. Y chỉ lặng lẽ nhìn ông ta, đôi mắt xám dường như sâu hơn trước.

Bình luận đoạn văn

Y không tin vào lời Serath, cũng không lung lay tín điều. Chỉ là, lần đầu tiên trong suốt ngàn năm, Elias cảm thấy có điều gì đó đã bị che giấu.

Bình luận đoạn văn

Ý chí chu kỳ cũ, hệ thống linh hồn, sự thật về thanh lọc.

Bình luận đoạn văn

Tất cả quá… trơn tru.

Bình luận đoạn văn

Hoàn hảo đến mức như được sắp đặt sẵn, khiến người ta không khỏi nghi ngờ.

Bình luận đoạn văn

Song, ít nhất qua lần kiểm tra ký ức này, Elias đã nắm được cơ chế hoạt động của mạng lưới nén dao động và cách bố trí quân đội của Elarion.

Bình luận đoạn văn

Y không tỏ thái độ gì, chỉ phất tay, chuyển Seran Dethor đến Điện Quang Đạo, phong ấn ông ta ở trong góc đại sảnh.

Bình luận đoạn văn

Khi căn phòng nghỉ nhỏ chỉ còn lại Elias, đột nhiên y bài xích không gian chật hẹp tối tăm này, không muốn một mình đối mặt với hàng loạt những điều chưa thể xác định thật giả vừa mới chứng kiến.

Bình luận đoạn văn

Một nỗi sợ len lỏi trong ngực ngăn y xâu chuỗi tất cả manh mối.

Bình luận đoạn văn

Có lẽ, đằng sau chính là chân tướng y không muốn thấy nhất.

Bình luận đoạn văn

Bóng dáng Elias lập tức biến mất, khi xuất hiện trở lại, y đã ở trong phòng Tĩnh Nguyên.

Bình luận đoạn văn

Dường như chỉ khi nhìn thấy người kia, cảm xúc ngổn ngang trong lòng Elias mới tạm lắng xuống.

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên vẫn đang nằm mê man trên giường, có vẻ cơn đau đầu đang hành hạ hắn, lông mày nhíu chặt, khớp hàm căng lên.

Bình luận đoạn văn

Elias nhẹ chân đi đến gần, đứng cạnh giường nhìn Tĩnh Nguyên rất lâu. Trong đầu y hiện lên cảnh tượng lính biên phòng Tuyên Quốc bị thanh lọc ở cuối trận chiến.

Bình luận đoạn văn

Họ đều đã bỏ mạng.

Bình luận đoạn văn

Ánh mắt đầy bàng hoàng và trách móc của Tĩnh Nguyên dành cho y lúc ấy, hệt như một nỗi ám ảnh.

Bình luận đoạn văn

Nó cứ bám mãi trong tâm trí Elias, không sao xua đi được.

Bình luận đoạn văn

Trong lúc y đang ngẩn người, suy nghĩ miên man, Tĩnh Nguyên nằm trên giường đột nhiên co người lại, trán đẫm mồ hôi, hai bàn tay ôm lấy đầu, miệng rên rỉ.

Bình luận đoạn văn

Có lẽ là di chứng từ việc dùng Phản Tâm Ứng lên đám tàn quân Elarion.

Bình luận đoạn văn

Elias giật mình, hơi lùi lại, không biết nên làm gì lúc này, có cần gọi bác sĩ đến không.

Bình luận đoạn văn

Nhưng khi thấy Tĩnh Nguyên bắt đầu bứt tóc, khớp ngón tay siết chặt, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay, Elias vội vàng tiến lại gần, giữ tay hắn lại.

Bình luận đoạn văn

Y nén dao động linh hồn xuống mảnh như sợi tơ, khẽ len vào lớp ý thức rối loạn, vỗ về cơn đau như lưỡi dao cứa trong đầu hắn. Từng nhịp dao động tần số thấp lướt qua, như bàn tay mát lạnh áp lên vết bỏng, khiến mọi thứ dần lắng lại.

Bình luận đoạn văn

Đây là kỹ năng mà các Giám Sứ thường dùng để hỗ trợ Thủ Ấn Giả khi gặp các ca lệch chuẩn khó, giữ cho dao động linh hồn và tinh thần của họ được ổn định.

Bình luận đoạn văn

Elias chỉ truyền dạy cho các cấp dưới, bản thân y chưa từng dùng cho ai. Đây là lần đầu tiên, cho nên y rất thận trọng, chỉ sợ tần số dao động của mình không đủ tinh tế nhịp nhàng, sẽ làm Tĩnh Nguyên đau hơn.

Bình luận đoạn văn

Nhưng hình như cách này thực sự có tác dụng, Tĩnh Nguyên thôi không giãy dụa nữa, bàn tay cũng để mặc cho Elias nắm lấy.

Bình luận đoạn văn

Thấy hơi thở của hắn dần ổn định, chỉ còn hàng mày chưa giãn ra, Elias lặng lẽ ngồi xuống mép giường, không buông tay.

Bình luận đoạn văn

Từ trước đến nay, y chưa từng chủ động chạm vào Tĩnh Nguyên, trừ những lần giữ hắn để dịch chuyển tức thời. Nhưng mỗi lần hắn chạm vào mình, Elias đều cảm nhận được sự ấm áp từ lòng bàn tay ấy.

Bình luận đoạn văn

Đó là sự ấm áp của một con người đang sống, một trái tim đang đập trong lồng ngực, trái ngược hoàn toàn với một vị thánh được tạo ra như y.

Bình luận đoạn văn

Lần này cũng vậy, dù sắc mặt Tĩnh Nguyên nhợt nhạt, da có hơi lạnh hơn bình thường, nhưng vẫn ấm hơn lòng bàn tay của Linh Thánh.

Bình luận đoạn văn

Elias còn cảm nhận được cả mạch máu đang đập khẽ dưới làn da mỏng.

Bình luận đoạn văn

Đây là… sự sống ư?

Bình luận đoạn văn

Y đưa tay còn lại lên, dùng ống tay áo lau đi mồ hôi trên trán Tĩnh Nguyên, ngón tay gạt tóc mái sang một bên.

Bình luận đoạn văn

Khi ánh mắt dừng lại trên gương mặt thanh tú, Elias bất giác nhớ lại nụ cười tươi sáng như ánh mặt trời của hắn dành cho mình.

Bình luận đoạn văn

“Chẳng lẽ ta thật sự sai rồi sao?”

Bình luận đoạn văn

Bình luận đoạn văn

Sau khi buổi họp giữa Hội Đồng Thủ Thần và hoàng gia kết thúc, Thủ Tế Tĩnh Trì lo lắng cho con trai, bèn xin phép đến thăm hắn.

Bình luận đoạn văn

Ông bước nhanh đến phòng nghỉ của Tĩnh Nguyên, đẩy cửa bước vào. Trước mắt loáng lên một cái, dường như có một vạt áo choàng màu trắng ngà vừa lướt qua.

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Trì khựng lại, chớp mắt nhìn quanh, tưởng mình đã vào nhầm phòng. Nhưng nhìn kỹ, chỉ thấy Tĩnh Nguyên đang ngủ trên giường, nét mặt an ổn, không có dấu hiệu nào cho thấy đang khó chịu.

Bình luận đoạn văn

Khi tiếng bước chân vừa vang lên ngoài hành lang, Elias đã nhận ra đó là Thủ Tế Tĩnh Trì đến thăm con trai, nên y lập tức biến mất.

Bình luận đoạn văn

Không ngờ ông ấy đi nhanh quá, vẫn còn kịp nhìn thấy một phần vạt áo choàng.

Bình luận đoạn văn

Elias cũng không hiểu tại sao mình phải tránh mặt, chỉ là không muốn người khác nhìn thấy mình đang tiếp xúc gần gũi với Tĩnh Nguyên, nhất là cha hắn.

Bình luận đoạn văn

Nhân lúc các Thủ Ấn Giả và Tĩnh Nguyên đang nghỉ ngơi, Tuyên Quốc bận rộn bố trí lại quân đội, Elias lặng lẽ quay về Cánh Cửa Quang Quyền.

Bình luận đoạn văn

Y muốn gặp Lucem.

Bình luận đoạn văn

Khi đứng trước cánh cửa quen thuộc, Elias chợt do dự.

Bình luận đoạn văn

Lucem sao có thể không biết gì?

Bình luận đoạn văn

Nhưng nếu ông ấy đưa ra câu trả lời mà y không muốn nghe thì sao? Biết được chân tướng rồi, y sẽ làm gì?

Bình luận đoạn văn

Bảy mươi năm qua, hoặc có lẽ cả ngàn năm qua, y chỉ lặp đi lặp lại công việc thanh lọc, trấn áp, giữ yên ổn. Y từng tin rằng mỗi lần vươn tay, mình đang giữ lấy thế giới khỏi sự sụp đổ.

Bình luận đoạn văn

Lucem cũng vậy, ngày ngày gánh trên vai nỗi đau đớn của toàn bộ nhân loại.

Bình luận đoạn văn

Lần đầu tiên, một suy nghĩ phản nghịch thoáng hiện lên trong đầu Elias:

Bình luận đoạn văn

“Nếu những việc ta làm là vô nghĩa, vậy thì ông ấy là gì? Một kẻ ngu ngốc ư?”

Bình luận đoạn văn

Qua hồi lâu, cuối cùng y siết chặt tay, nhấc chân bước qua Cánh Cửa Quang Quyền, đi vào trong không gian xám quen thuộc.

Bình luận đoạn văn

Suốt cả cuộc đời, đây là nơi y lui tới nhiều nhất, chỉ sau chiếc ghế đá lưng cao trong Điện Quang Đạo.

Bình luận đoạn văn

Từng có lúc, không gian này giống như một ngôi nhà. Dù không có tiếng động, không có thời gian, nhưng lại khiến y cảm thấy tự do hơn bất kỳ đâu.

Bình luận đoạn văn

Mỗi khi hòa mình vào màn sương xám, Elias có thể cảm nhận rõ ràng nhất quyền năng mà Thần ban cho.

Bình luận đoạn văn

Nhưng hôm nay, y lại thấy… lạnh gáy.

Bình luận đoạn văn

Phần lớn chấm sáng ở đây đang toả ra dao động êm dịu, giống như sự yên bình giả tạo trên bề mặt, che giấu sự mục ruỗng bên dưới.

Bình luận đoạn văn

Không gian xám vẫn nguyên vẹn như thuở nào, chỉ có y… không còn như trước nữa.

Bình luận đoạn văn

“Thầy Lucem.” Elias cất tiếng gọi.

Bình luận đoạn văn

Không gian im ắng hồi lâu, sau một tiếng thở dài, Lucem xuất hiện trước mặt Elias.

Bình luận đoạn văn

Vẫn là gương mặt khắc khổ, ánh mắt hiền hoà, giữa chân mày gồ lên nếp nhăn.

Bình luận đoạn văn

“Con đã gặp Serath rồi à?” Lucem dường như đoán ra được lý do Elias gọi mình, nhẹ giọng hỏi.

Bình luận đoạn văn

“Những gì hắn nói là thật sao?” Elias nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, hỏi ra điều khiến mình sợ hãi.

Bình luận đoạn văn

Lucem im lặng hồi lâu, không trả lời mà hỏi lại:

Bình luận đoạn văn

“Chân tướng có thực sự quan trọng không?”

Bình luận đoạn văn

Đồng tử Elias co lại.

Bình luận đoạn văn

Trong đầu y như có tiếng nổ vang, khiến tai ù đi, trước mắt tối sầm. Cả người loạng choạng lùi lại một bước, tựa lưng vào phía sau Cánh Cửa Quang Quyền.

Bình luận đoạn văn

Câu hỏi của Lucem vang vọng không dứt, như xoáy vào tâm trí y.

Bình luận đoạn văn

Thanh lọc… thực sự không phải vì cõi người?

Bình luận đoạn văn

Lucem không đợi Elias trả lời, đưa mắt nhìn về phía biển chấm sáng mênh mông trong không gian xám, giọng nói xa xăm như đang hồi tưởng lại ngàn năm qua:

Bình luận đoạn văn

“Con đã quên, nhưng ta còn nhớ. Thời điểm trước khi Trường Dẫn Linh ra đời, con người sống trong khói lửa chiến tranh, khổ đau không dứt vì lòng tham của chính mình. Nhưng nhìn hiện tại xem, nhờ những gì con làm, thế giới đã đổi khác. Cõi người đang được sống bình yên, hạnh phúc.”

Bình luận đoạn văn

“Khi thân xác trở về với cát bụi, linh hồn còn nghĩa lý gì? Cuộc sống tốt đẹp mới là quan trọng nhất.”

Bình luận đoạn văn

Nói đến đây, Lucem quay về phía Elias, ánh mắt tràn đầy thương xót:

Bình luận đoạn văn

“Con cũng vừa trải qua một trận chiến, chắc hẳn đã thấy rõ. Nếu không có Linh Thánh, không có Trường Dẫn Linh, cõi người sẽ mãi mãi như thế, chìm trong bi kịch do chính mình tạo ra.”

Bình luận đoạn văn

“Giữa chân tướng và bình yên, con chọn điều gì?”

Bình luận đoạn văn

Nghe đến đây, Elias siết chặt tay, lẩm bẩm như tự hỏi:

Bình luận đoạn văn

“Đó… thật sự là bình yên?”

Bình luận đoạn văn

Nếu là lúc trước, có lẽ y sẽ không ngần ngại lựa chọn bình yên, một thế giới mà ai cũng sống theo chuẩn mực. Nhưng bây giờ, y không dám chắc.

Bình luận đoạn văn

Lucem thở dài, đặt tay lên vai Elias:

Bình luận đoạn văn

“Sự tồn tại của con, cũng như nỗi đau ta phải chịu mỗi giây mỗi phút, chưa bao giờ là vô nghĩa.”

Bình luận đoạn văn

“Chúng ta không được phép nghi ngờ, Elias. Vì nếu cả con và ta cũng nghi ngờ, thì còn ai vận hành thế giới này đi đúng quỹ đạo của nó?”

Bình luận đoạn văn

Nói đến cuối, giọng Lucem mang theo niềm trăn trở khôn nguôi.

Bình luận đoạn văn

Ánh sáng từ những chấm sáng định danh hắt lên gương mặt đang cúi xuống của Elias, khiến đôi mắt ẩn sau mái tóc xám càng thêm u tối.

Bình luận đoạn văn

Y không tìm ra bất cứ kẽ hở nào trong lời Lucem nói.

Bình luận đoạn văn

Họ đang phục vụ cho một sự tồn tại bí ẩn, nhưng kỳ thực nó không hẳn đã sai.

Bình luận đoạn văn

Ít nhất trước khi chiến tranh xảy ra, cõi người vẫn đang sống yên ổn.

Bình luận đoạn văn

Nhưng hình ảnh quân biên phòng Tuyên Quốc ngã xuống vì bị thanh lọc lại chực chờ trồi lên.

Bình luận đoạn văn

Phải chăng chính đôi tay y đã đẩy họ vào chỗ chết, nhân danh “bình yên”?

Bình luận đoạn văn

Người kia từng hỏi, lệch chuẩn có thực sự là khổ đau?

Bình luận đoạn văn

Y không thể lấy những trải nghiệm vụn vặt về thế giới con người, những cái nắm tay, ánh mắt sáng ngời, sự ấm áp… để phản bác lý tưởng cao cả trong miệng Lucem.

Bình luận đoạn văn

Lại càng không thể viện đến lý luận học thuật mà Tĩnh Nguyên từng nói, bởi chính y còn chưa thực sự hiểu hết.

Bình luận đoạn văn

Lucem thấy Elias im lặng từ đầu đến cuối, bèn vỗ nhẹ lên vai y:

Bình luận đoạn văn

“Thế giới này vẫn cần con, Elias.”

Bình luận đoạn văn

Dứt lời, ông ta biến mất, quay trở về đầm lầy nỗi đau, để lại Elias một mình.

Bình luận đoạn văn

Không gian xám lại trở nên yên ắng, chỉ còn những chấm sáng định danh đang lập loè, dùng thứ dao động chuẩn tắc của mình để cười nhạo y.

Bình luận đoạn văn

Bình luận đoạn văn

Điện Linh Hòa.

Bình luận đoạn văn

Sau khi rời khỏi Cánh Cửa Quang Quyền, bóng dáng Elias hiện ra trên hành lang bên cạnh dãy phòng nghỉ. Y bước chậm rãi đến căn phòng của Tĩnh Nguyên.

Bình luận đoạn văn

Đến trước cửa, Elias nhận ra người bên trong đã tỉnh lại.

Bình luận đoạn văn

Bàn tay đưa ra hơi khựng lại, đột nhiên y không dám đối mặt với Tĩnh Nguyên.

Bình luận đoạn văn

Chỉ trong hơn một ngày đã xảy ra đủ thứ chuyện, chuyện nào cũng như một nhát búa tạ giáng thẳng vào tín điều, lý tưởng mà y mang theo suốt ngàn năm.

Bình luận đoạn văn

Elias sợ rằng vừa bước qua cửa, người kia sẽ lớn tiếng chất vấn mình cùng ánh mắt định tội.

Bình luận đoạn văn

Ngài đã thấy mình sai chưa? Thanh lọc không phải là cứu rỗi, mà là giết người!

Bình luận đoạn văn

Y không chắc mình có thể chịu nổi ánh mắt ấy, càng không nghĩ mình đủ can đảm để trả lời.

Bình luận đoạn văn

Lần đầu tiên, Linh Thánh lại e ngại khi phải đối diện với một con người.

Bình luận đoạn văn

Trong lúc Elias còn đang ngập ngừng, cánh cửa đột ngột mở ra.

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên đứng đó, đôi môi vẫn còn nhợt nhạt, nhưng ánh mắt đã có tinh thần hơn.

Bình luận đoạn văn

Ngay khi Elias vừa xuất hiện trước cửa, Tĩnh Nguyên đã cảm ứng được tấm gương vỡ trong vị trí linh hồn y. Có lẽ việc này đã trở thành bản năng.

Bình luận đoạn văn

Lúc này những mảnh vỡ đều ảm đạm, có chỗ còn tối hẳn xuống, không còn lấp lánh nữa.

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên thoáng hoảng hốt, không hiểu Thánh Elias đã xảy ra chuyện gì khiến linh hồn trở nên u ám đến vậy, nên lập tức lao ra mở cửa.

Bình luận đoạn văn

Elias đứng trước cửa, nét mặt ủ rũ, chân mày nhíu lại. Chiếc áo choàng trắng bạc hơi xộc xệch, tay áo bên trái rách một mảng lớn, trên vải loang lổ vệt máu khô sẫm màu.

Bình luận đoạn văn

Hình như lúc đó, Thánh Elias đã che đạn cho hắn.

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên vội vàng bước tới, vừa kéo tay áo Elias ra để xem, vừa thốt lên hỏi:

Bình luận đoạn văn

“Ngài bị thương à? Gặp bác sĩ xử lý vết thương chưa?”

Bình luận đoạn văn

Elias định lùi lại một chút để né tránh. Nhưng khi bàn tay kia chạm vào cổ tay, bước chân của y chợt dừng lại, ánh mắt nhìn đăm đăm vào mái tóc dài hơi rối của Tĩnh Nguyên đang ở ngay sát mình.

Bình luận đoạn văn

Y đáp bằng giọng khàn khàn:

Bình luận đoạn văn

“Không sao, có thể tự lành.”

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên kéo tay áo choàng dài lên, thấy cánh tay trắng như ngọc của Thánh Elias vẫn còn nguyên vẹn, không xước sát chỗ nào, mới thở phào một hơi.

Bình luận đoạn văn

Hắn ngẩng lên, thấy y vẫn cúi đầu, trông có vẻ mệt mỏi, ánh mắt còn mang theo chút lảng tránh. Tim hắn bỗng nhói lên.

Bình luận đoạn văn

Lúc đó mình đã nặng lời rồi ư? Dù sao thanh lọc linh hồn cũng là bản năng của Linh Thánh.

Bình luận đoạn văn

Hắn cảm thấy hơi ân hận, bàn tay vẫn chưa rời cổ tay Elias. Làn da ấy luôn lạnh giá, hệt như bức tượng ngàn năm trước cửa Điện Quang Đạo.

Bình luận đoạn văn

“Xin lỗi.” Tĩnh Nguyên lí nhí nói một câu.

Bình luận đoạn văn

Elias ngẩng phắt lên, sững sờ nhìn hắn. Lần đầu tiên y nghi ngờ đôi tai có thể nghe rõ âm thanh cách cả một con phố của mình.

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên liếc mắt đi, trông hơi bối rối. Cái miệng luôn dễ dàng tuôn ra một tràng lý luận học thuật kia lúc này như bị trục trặc, kẹt cứng không nói ra được suy nghĩ trong lòng.

Bình luận đoạn văn

Hắn không dám nói sai sót của Thánh Elias là điều có thể hiểu được, rằng trong hoàn cảnh ấy, bất kỳ ai thuộc Trường Dẫn Linh cũng sẽ làm như vậy. Hắn không muốn y hiểu lầm mình đang có ý trách móc.

Bình luận đoạn văn

Giờ phút này, Tĩnh Nguyên vô cùng mâu thuẫn.

Bình luận đoạn văn

Một mặt, hắn vẫn luôn công khai lẫn ẩn ý phản đối giáo lý của Trường Dẫn Linh, cảm thấy nó kìm kẹp con người, không để họ được sống đúng với bản chất và cảm xúc của mình.

Bình luận đoạn văn

Mặt khác, hắn lại không muốn người đứng đầu Trường Dẫn Linh cảm thấy tội lỗi, ân hận vì đã thanh lọc cưỡng ép suốt bao năm qua, càng không muốn ngài rơi vào khủng hoảng khi tín điều sụp đổ.

Bình luận đoạn văn

Nhìn thấy dáng vẻ thất thần, suy sụp của Elias lúc này, Tĩnh Nguyên sợ rằng mỗi lời mình nói ra đều sẽ làm tổn thương y.

Bình luận đoạn văn

Mình có hài hước quá không? Sợ làm tổn thương một vị thánh?

Bình luận đoạn văn

Tuy trong lòng nghĩ vậy, Tĩnh Nguyên vẫn cứ lặp lại câu xin lỗi trước ánh mắt kinh ngạc của Elias:

Bình luận đoạn văn

“Xin lỗi, là do lúc đó tôi mất kiểm soát.”

Bình luận đoạn văn

Elias cảm thấy mấy ngón tay đang nắm lấy cổ tay mình khẽ siết lại.

Bình luận đoạn văn

Ánh mắt chân thành của người kia như xuyên qua lồng ngực trống rỗng suốt bao năm qua của y, khiến nó chợt vang lên một nhịp đập xa lạ.

Bình luận đoạn văn

Như một con thú hoang bị giam trong lồng cả ngàn năm, đột nhiên có người đến mở khóa lồng, để nó lao ra ngoài, gào thét vì được tự do.

Bình luận đoạn văn

Thình thịch, thình thịch…

Bình luận đoạn văn

Đúng lúc này, Elias nghe thấy tiếng bước chân rẽ vào hành lang, y bất ngờ đẩy Tĩnh Nguyên vào phòng, đóng cửa lại.

Bình luận đoạn văn

“Ngài…” Tĩnh Nguyên rất sửng sốt trước hành động này của Thánh Elias.

Bình luận đoạn văn

Bản thân Elias cũng không hiểu sao mình phải tránh người khác, đây đã là lần thứ hai.

Bình luận đoạn văn

Y chỉ muốn ở bên cạnh Tĩnh Nguyên thêm một chút, giữ lấy hơi ấm từ lòng bàn tay ấy.

Bình luận đoạn văn

Thời điểm này, có lẽ toàn nhân loại đều có thể kết tội Linh Thánh, mọi lời biện minh đều vô nghĩa, chỉ có người này lại nhỏ giọng nói xin lỗi… vì sai lầm của chính y. 

Bình luận đoạn văn

Hắn giống như mỏ neo duy nhất, giữ Elias không sụp đổ lúc này.

Bình luận đoạn văn

Bởi vậy y cứ muốn bám víu mãi.

Bình luận đoạn văn

“Tĩnh Nguyên, con tỉnh rồi à?” Thủ Tế Tĩnh Trì định giơ tay đẩy cửa, nhưng cánh cửa lại không động đậy, ông bèn lên tiếng hỏi.

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên lúc này mới giật mình, lưu luyến bỏ tay Elias ra.

Bình luận đoạn văn

“Con tỉnh rồi, cha tập hợp Hội Đồng Thủ Thần ở Điện Linh Hòa đi. Chúng ta sẽ họp với Trường Dẫn Linh ngay bây giờ.” Hắn vừa trả lời, vừa nhìn vào mắt Thánh Elias trong bóng tối, cảm thấy có lẽ trong thời gian mình ngất đi, ngài đã gặp phải chuyện đả kích nào đó.

Bình luận đoạn văn

Tác giả: Hu hu, chương này mình đã sửa rất nhiều lần, mong rằng phiên bản cuối cùng không bị chê ✤( ̄▽ ̄)✤

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px