Lăng mộ hoàng gia nằm sâu dưới lòng đất, hơi thở cổ xưa trầm lặng bao phủ từng phiến đá.

Bình luận đoạn văn

Elias và Tĩnh Nguyên được thống lĩnh cấm vệ dẫn đường, đưa qua hầm mộ của các đời hoàng thất Tuyên Quốc, dừng lại ở hầm mộ cuối cùng.

Bình luận đoạn văn

Sau khi mở khoá cánh cửa đá cho hai người, thống lĩnh cấm vệ chỉ đứng bên ngoài canh gác, không đi vào.

Bình luận đoạn văn

Vừa bước vào hầm mộ của Lê Tuyên - vị vua đầu tiên của Tuyên Quốc, Tĩnh Nguyên đã nhận ra bố cục của nơi này khá quen mắt.

Bình luận đoạn văn

Nơi đây không bày bất cứ vật tuỳ táng nào, chỉ có một chiếc quan tài bằng đá đặt ở giữa, bên trên khắc rất nhiều văn tự cổ.

Bình luận đoạn văn

Trên vách đá bốn xung quanh cũng có những văn tự giống vậy. Tĩnh Nguyên liếc nhìn qua, nhưng không đọc được mấy chữ.

Bình luận đoạn văn

Hắn giơ chiếc đèn dầu trong tay lên, soi sáng vách quan tài, cố gắng nhận biết những ký tự trên đó.

Bình luận đoạn văn

“Tôi chỉ đọc được vài chữ… “cộng hưởng”, “nhiều người” gì đó nữa…”

Bình luận đoạn văn

Elias đi đến bên cạnh, giơ tay chạm nhẹ vào những vết khắc xưa cũ, nói:

Bình luận đoạn văn

“Đây là ngôn ngữ dùng trong các nghi lễ cộng hưởng linh hồn.”

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên nghiêng đầu, nhìn nửa gương mặt Elias được ánh đèn dầu hắt lên.

Bình luận đoạn văn

“Ngài đọc được?”

Bình luận đoạn văn

Elias vẫn chăm chú xem từng hàng văn tự, khẽ đáp:

Bình luận đoạn văn

“Có lẽ là tri thức được lưu lại từ những kiếp trước.”

Bình luận đoạn văn

“Kiếp trước?” Tĩnh Nguyên khó hiểu hỏi lại.

Bình luận đoạn văn

Ngón tay Elias đang chạm vào vách quan tài hơi khựng lại, dường như y thoáng do dự.

Bình luận đoạn văn

Qua một hồi, cuối cùng y lên tiếng giải thích:

Bình luận đoạn văn

“Cứ khoảng một trăm năm, ta sẽ biến mất, sau đó xuất hiện trở lại trước Cánh Cửa Quang Quyền, cũng chính là nơi anh đã nhìn thấy hệ thống linh hồn.”

Bình luận đoạn văn

“Lúc trước ta không biết lý do, nhưng từ lúc anh nói linh hồn ta được ghép lại từ hàng trăm mảnh vỡ, ta nghĩ có lẽ mối nối giữa chúng chỉ duy trì được một khoảng thời gian như vậy, sau đó chúng phải tái tổ hợp.”

Bình luận đoạn văn

“Ngoài ra…”

Bình luận đoạn văn

Có lẽ còn để tái lập tín điều cho ta, khiến ta luôn tin rằng việc mình làm là cứu rỗi nhân loại.

Bình luận đoạn văn

Nhưng câu này Elias không nói ra.

Bình luận đoạn văn

Dường như hiểu được ẩn ý đằng sau vẻ ngập ngừng của y, Tĩnh Nguyên hơi nhíu mày.

Bình luận đoạn văn

Gánh một sứ mệnh nặng nề từ kiếp này qua kiếp khác, còn phải tin rằng mình lựa chọn nó, không được phép nghi ngờ.

Bình luận đoạn văn

Nhưng không đợi hắn lên tiếng, Elias đã chuyển sang đọc văn tự trên vách quan tài:

Bình luận đoạn văn

“Những văn tự này mô tả cách tạo một vùng dao động tĩnh từ linh hồn trung tâm, rồi khuếch tán qua cảm linh, tạo thành một vùng cộng hưởng, được các Thủ Tế giữ ổn định dao động.”

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên gật gù: “Nghe khá giống Lễ Gột Rửa Linh Hồn hàng năm.”

Bình luận đoạn văn

Elias lùi lại một bước, ánh mắt lướt qua mặt đất phủ đầy bụi đá.

Bình luận đoạn văn

“Vị trí này…” Y chỉ vào một vòng đá lõm ở trung tâm điện: “Là tâm trận. Các vòng đá còn lại dùng để điều chỉnh tần số cộng hưởng. Hội Đồng Thủ Thần thời đó đã phối hợp kỹ thuật tương tự Tĩnh Linh Cộng Trường và nghi lễ cộng hưởng, cảm ứng được linh hồn không chịu tan biến kia. Từ đó làm giảm tần số dao động của nó về gần bằng không, để nó từ từ tan biến.”

Bình luận đoạn văn

Nói đến đây, Elias đi vòng qua quan tài về phía bên kia. Trong hốc tường đối diện có một bức tượng đá không có hình thù rõ ràng, giống các bức tượng đá lưu giữ linh hồn cổ trong các Nguyên Điện khắp Tuyên Quốc.

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên cũng đi theo, vừa nhìn tượng đá vừa nói:

Bình luận đoạn văn

“Kết cấu của lăng mộ này rất giống một Nguyên Điện thu nhỏ, có các vòng khắc dưới nền đá và tượng Thần Cổ.”

Bình luận đoạn văn

“Trong kia có nói, cần bức tượng này làm trung gian.” Elias giải thích.

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên nghe xong, trong đầu đã mường tượng ra được cách thức tiến hành.

Bình luận đoạn văn

“Nhưng hiện tại không có Cảm Linh…” Hắn ngập ngừng nói.

Bình luận đoạn văn

“Anh có thể thử dùng Tĩnh Linh Cộng Trường để kiểm tra nguyên lý. Sau khi xác nhận nó thực sự là kỹ năng lõi của nghi thức, chúng ta sẽ quay về Nguyên Điện thực hiện nghi lễ đầy đủ.” Elias căn cứ vào văn tự hướng dẫn, đưa ra đề nghị.

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên hào hứng muốn thử nghiệm ngay, nhưng Elias ngăn lại:

Bình luận đoạn văn

“Đợi đã, ta cần xem kỹ lại.”

Bình luận đoạn văn

Nói xong, y đọc lại một lượt văn tự khắc bên vách quan tài và trên tường.

Bình luận đoạn văn

Qua hồi lâu, nhận thấy các văn tự không hề nhắc đến việc người thi triển Tĩnh Linh Cộng Trường gặp nguy hiểm gì, Elias mới nói với Tĩnh Nguyên:

Bình luận đoạn văn

“Anh có thể bắt đầu.”

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên gật đầu, vừa định bước vào tâm trận thì Elias bất chợt giữ lấy tay hắn:

Bình luận đoạn văn

“Nếu cảm thấy khó chịu thì ngừng lại ngay, chúng ta tìm cách khác.”

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên quay lại nhìn Elias, khóe môi hơi cong:

Bình luận đoạn văn

“Ngài đang lo lắng cho tôi sao, Thánh Elias?”

Bình luận đoạn văn

Elias buông tay, hơi né tránh ánh mắt hắn:

Bình luận đoạn văn

“Vận mệnh của Tuyên Quốc đang nằm trong tay anh.”

Bình luận đoạn văn

“À…” Tĩnh Nguyên cụp mắt, giọng nói có chút hụt hẫng: “Ra là ngài lo cho Tuyên Quốc, không phải lo cho tôi.”

Bình luận đoạn văn

Elias ngừng một thoáng, rồi thấp giọng nói:

Bình luận đoạn văn

“…Không chỉ Tuyên Quốc.”

Bình luận đoạn văn

Đôi mắt Tĩnh Nguyên lập tức sáng bừng. Hắn còn định hỏi vặn thêm, nhưng Elias đã cắt ngang:

Bình luận đoạn văn

“Nhanh lên, không có nhiều thời gian đâu.”

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên đành tiếc nuối bỏ qua cơ hội trêu chọc vị thánh này, bước vào tâm trận, nhắm mắt lại, thi triển Tĩnh Linh Cộng Trường.

Bình luận đoạn văn

Elias luôn đứng bên cạnh, cũng sẵn sàng mở dao động linh hồn để hỗ trợ hắn.

Bình luận đoạn văn

Khi tấm màn dao động tĩnh lan ra, toàn bộ hầm mộ dường như đều phản ứng với nó, vòng đá dưới chân và những hàng văn tự đồng loạt sáng lên, tạo ra một vùng cộng hưởng nhỏ.

Bình luận đoạn văn

Họ đã đoán đúng, Tĩnh Linh Cộng Trường quả thật là một phần trong nghi thức an hồn này.

Bình luận đoạn văn

Elias quan sát cảnh tượng trước mắt, trầm giọng nói:

Bình luận đoạn văn

“Được rồi, dừng lại đi.”

Bình luận đoạn văn

Sau khi Tĩnh Nguyên thu lại Tĩnh Linh Cộng Trường, bức tượng đá trong hốc tường đột nhiên tỏa ra ánh sáng lập lòe.

Bình luận đoạn văn

Elias có thể cảm nhận được dao động linh hồn mờ nhạt toả ra từ nó.

Bình luận đoạn văn

Y nhíu mày, quay người bước về phía đó, đưa tay chạm vào bức tượng.

Bình luận đoạn văn

Một luồng dao động ùa ra, bao lấy người y.

Bình luận đoạn văn

Trước mắt y hiện lên những mảnh ký ức xa xưa.

Bình luận đoạn văn

Một thế giới xa xưa. Một vương triều sơ khai. Hàng ngàn người phủ phục dưới chân một người đàn ông tóc đen, ánh mắt lạnh như thép.

Bình luận đoạn văn

Chính là Lê Tuyên — vị vua đầu tiên của Tuyên Quốc.

Bình luận đoạn văn

Đúng lúc ấy, từ bức tượng Thần Cổ trong Nguyên Thiên Điện, một cụm sáng chói lòa bắn ra, rơi xuống thân thể ông ta.

Bình luận đoạn văn

Nơi vốn là khối linh hồn trắng ngần, bây giờ trở thành một khoảng không đen kịt không ánh sáng, không dao động.

Bình luận đoạn văn

Sau đó, trong đầu ông ta đột nhiên vang lên giọng nói trầm vang, như hợp âm của vô số giọng nói cổ xưa cất lên thứ ngôn ngữ kỳ lạ:

Bình luận đoạn văn

“Serath là sai lầm của thế giới trong chu kỳ mới. Hãy cùng chúng ta chống lại hắn, loại bỏ thứ ung nhọt ấy, đưa thế giới trở về đúng đường.”

Bình luận đoạn văn

Lê Tuyên không biết giọng nói ấy từ đâu mà có, nhưng trong lòng dâng lên một sự thôi thúc mãnh liệt.

Bình luận đoạn văn

Phải tiêu diệt Serath!

Bình luận đoạn văn

Những năm tháng sau đó, đoàn quân của ông ta như có thần linh phù hộ

Bình luận đoạn văn

Các trận đánh của ông ta với quân Elarion luôn có một sự bảo hộ thần kỳ. Dao động phát ra từ các linh hồn trú ngụ trong tượng Thần Cổ giúp Tuyên Quốc đánh đâu thắng đó.

Bình luận đoạn văn

Cho đến ngày Lê Tuyên giáp mặt Serath.

Bình luận đoạn văn

Serath từ trong đội quân đông nghịt dưới chân núi, một mình cưỡi ngựa đi lên.

Bình luận đoạn văn

Khi còn cách quân Tuyên Quốc một khoảng, hắn ta cất lời, giọng nói vang vọng giữa chiến trường:

Bình luận đoạn văn

“Lê Tuyên, ngươi biết rõ hơn ai hết, thế giới này không dành cho kẻ yếu.”

Bình luận đoạn văn

“Ngươi có thể giữ lấy một Tuyên Quốc nhỏ bé, bị bao vây bởi những kẻ chực chờ nuốt chửng. Hoặc…”

Bình luận đoạn văn

Hắn ta ngừng lại, giọng trầm xuống:

Bình luận đoạn văn

“Hoặc khiến Tuyên Quốc trải rộng từ bắc xuống nam, không ai dám bén mảng tới biên giới của ngươi nữa.”

Bình luận đoạn văn

“Ngươi có muốn người dân của mình không còn phải sống trong sợ hãi? Không còn phải dâng cống, quỳ gối, hay chờ đợi lòng thương xót từ những kẻ mạnh hơn?”

Bình luận đoạn văn

Serath giơ tay ra, mở rộng bàn tay chai sạm của một kẻ từng chinh chiến khắp lục địa:

Bình luận đoạn văn

“Đi cùng ta, ngươi giữ lấy Tuyên Quốc với bản đồ mới, ta giữ lấy phần còn lại. Cả thế giới này… sẽ không còn ai dám gọi ngươi là ‘đồng minh yếu thế’ nữa.”

Bình luận đoạn văn

Tiếng thôi thúc từ cụm sáng trong linh hồn Lê Tuyên vẫn vang vọng, nhưng sức nặng dường như đã giảm dần.

Bình luận đoạn văn

Mà những gì Serath nói lại đánh trúng vào khát khao bao lâu nay của vị vua này.

Bình luận đoạn văn

Cuối cùng ông ta dằn giọng nói trong lòng xuống, đưa tay ra, chấp thuận hiệp ước đồng minh của Elarion.

Bình luận đoạn văn

Nhưng hạt giống ánh sáng được gieo vào người kia không hề đoán sai. Serath thực sự là ung nhọt của thế giới.

Bình luận đoạn văn

Sau khi Tuyên Quốc và Elarion bắt tay nhau đánh chiếm toàn bộ các vương quốc lân cận, Serath đã trở giáo, phá vỡ hiệp ước đồng minh.

Bình luận đoạn văn

Trên đỉnh vinh quang ngắn ngủi, chính Serath đã rút kiếm, đâm thẳng vào ngực vị hoàng đế đầu tiên của Tuyên Quốc, mở màn cho cuộc chiến đẫm máu, xâm lược quốc gia vừa thoát khỏi cảnh “đồng minh yếu thế”.

Bình luận đoạn văn

Sau khi Lê Tuyên chết, hạt giống trong người ông ta quay về bức tượng đá của Nguyên Thiên Điện, một lần nữa chờ đợi người được chọn thứ hai.

Bình luận đoạn văn

Còn linh hồn ông ta được hạt giống đó hun đúc, không thể biến mất ngay, vẫn quanh quẩn trong hầm mộ này.

Bình luận đoạn văn

Cho đến khi Hội Đồng Thủ Thần đương nhiệm thực hiện nghi lễ an hồn, chỉ còn sót lại chút dao động yếu ớt bám vào bức tượng đá này, mang theo ký ức của vị vua lập quốc.

Bình luận đoạn văn

Khi hình ảnh kết thúc, Elias giật mình, rụt tay lại, quay phắt sang nhìn Tĩnh Nguyên bên cạnh.

Bình luận đoạn văn

Thấy gương mặt Elias trắng bệch dưới ánh đèn dầu, Tĩnh Nguyên lo lắng hỏi:

Bình luận đoạn văn

“Có chuyện gì vậy?”

Bình luận đoạn văn

“Linh hồn của anh…” Elias cảm thấy miệng mình khô khốc, giọng nói cũng nghẽn lại.

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên gặng hỏi:

Bình luận đoạn văn

“Ngài nhìn thấy gì trong đó?”

Bình luận đoạn văn

Elias hít sâu một hơi, lấy lại bình tĩnh, nói:

Bình luận đoạn văn

“Anh có biết linh hồn của mình là một khoảng trống u tối không?”

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên đầu tiên là sửng sốt, sau đó thành thật trả lời:

Bình luận đoạn văn

“Thật ra tôi đã đoán được linh hồn của mình không bình thường, có lẽ là không có dao động. Cho nên lúc đó ngài mới phải đích thân giám sát tôi.”

Bình luận đoạn văn

Hắn chỉ một ngón tay lên trên:

Bình luận đoạn văn

“Tôi biết trong không gian xám đó là hệ thống linh hồn mà ngài quản lý, mỗi một con người đều có một chấm sáng đại diện trong đó. Nhưng tôi… không có, đúng chứ?”

Bình luận đoạn văn

Elias hơi ngạc nhiên, không ngờ hắn lại biết được nhiều đến vậy.

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên ngập ngừng hỏi tiếp: “Vậy… trong đó có nhắc đến việc này à?”

Bình luận đoạn văn

Elias im lặng giây lát, như đang sắp xếp lại ngôn từ, sau đó bắt đầu kể về những gì mình nhìn thấy:

Bình luận đoạn văn

“Thế giới này vận hành theo chu kỳ. Mỗi khi một chu kỳ khép lại, nó để lại một hạt giống. Hạt giống này sẽ chọn ra một người để sửa chữa sai lầm của chu kỳ hiện tại.”

Bình luận đoạn văn

“Người được chọn lần trước là vị vua đầu tiên của Tuyên Quốc, sai lầm của thế giới lúc đó là Serath, chính là ác linh cung cấp mảnh linh hồn đen trong Vực Xám kia.”

Bình luận đoạn văn

Nói đến đây, giọng Elias trầm xuống như thì thầm, vẻ mặt nghiêm trọng.

Bình luận đoạn văn

“Lần này, người được chọn… là anh.”

Bình luận đoạn văn

Một mặt, y không muốn Tĩnh Nguyên phải gánh lấy một trọng trách tàn khốc như vậy. Hắn nên được sống vui vẻ như bao người bình thường, không nên bị kéo vào những vòng xoáy vượt quá giới hạn con người.

Bình luận đoạn văn

Mặt khác, nếu hạt giống từ chu kỳ thế giới cũ chọn Tĩnh Nguyên, có nghĩa là thế giới này đang đi lệch hướng.

Bình luận đoạn văn

Serath vẫn còn tồn tại trong Vực Xám, có lẽ kẻ cần loại bỏ vẫn là hắn ta.

Bình luận đoạn văn

Nhưng… nếu không phải thì sao?

Bình luận đoạn văn

Elias lặng người, lần đầu tiên trong suốt ngàn năm tồn tại, y cảm thấy một nỗi bất an len lỏi trong lòng, mơ hồ, chua xót.

Bình luận đoạn văn

Nếu quả cầu ánh sáng kia là thứ khiến thế giới trật khỏi quỹ đạo, thì y, và cả Trường Dẫn Linh… chẳng khác nào tác nhân dẫn đến bi kịch, những kẻ nên bị loại trừ.

Bình luận đoạn văn

Elias không dám nghĩ tiếp. Bởi vì sâu trong linh hồn y, một ý nghĩ còn đáng sợ hơn đang trỗi dậy:

Bình luận đoạn văn

"Nếu sai lầm đó là… chính ta?"

Bình luận đoạn văn

Nếu thế giới này thật sự cần được sửa lại, thì sợ rằng y không còn lý do để tồn tại… cũng không còn được thấy người kia nữa.

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên thấy Thánh Elias hơi run rẩy, sắc mặt trắng bệch, hai tay siết chặt đến mức nổi gân xanh. Hắn vội vàng tiến lại gần, định giơ tay đỡ lấy. Nhưng Elias đã hốt hoảng giật lùi một bước như phải bỏng, lưng đập mạnh vào bức tường đá phía sau.

Bình luận đoạn văn

Bàn tay đưa ra của Tĩnh Nguyên lơ lửng giữa không trung, không có chỗ đặt vào, tim hắn nhói lên.

Bình luận đoạn văn

Vào thời điểm Elias còn lạnh lùng vô cảm như bức tượng trước cửa Điện Quang Đạo, y chưa từng một lần tránh né mạnh mẽ đến vậy, dù hắn có trêu chọc thế nào, y cũng chỉ ngạc nhiên, không hề tỏ ra bài xích, trốn tránh. Huống hồ gần đây y đã xuất hiện nhiều biểu cảm hơn, cảm xúc cũng phong phú hơn, còn chủ động chạm vào hắn.

Bình luận đoạn văn

Lúc này Tĩnh Nguyên mới muộn màng nhận ra, lời Thánh Elias vừa nói có nghĩa là gì.

Bình luận đoạn văn

Một nỗi tức giận bất chợt bùng lên trong lòng, hắn lao đến, hai tay giữ chặt hai vai Elias, để y nhìn thẳng vào mình:

Bình luận đoạn văn

“Ngài nghĩ gì vậy? Tôi sao có thể…”

Bình luận đoạn văn

Làm hại ngài?

Bình luận đoạn văn

Câu nói suýt nữa thốt ra, Tĩnh Nguyên lập tức cắn nhẹ đầu lưỡi, nuốt xuống. Sau đó hắn cúi gằm đầu, nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu để kìm nén lửa giận.

Bình luận đoạn văn

Nhìn phản ứng của Thánh Elias, chắc hẳn ngài đang cho rằng bản thân cũng có khả năng là sai lầm của thế giới.

Bình luận đoạn văn

Chỉ trong một ngày, Thánh Elias đã phải trải qua đủ chuyện. Nếu là người bình thường, có lẽ đã phát điên… hoặc chọn cái chết để thoát khỏi mọi thứ. Nhưng ngài vẫn đứng đó, chống đỡ tất cả, không cho phép mình gục ngã.

Bình luận đoạn văn

Nếu lúc này nói thêm điều gì đó không đúng, hắn không dám nghĩ đến cảnh tấm gương linh hồn kia hoàn toàn lụi tắt.

Bình luận đoạn văn

Có lẽ điều Elias sợ… không phải là bản thân hắn. Mà là một điều khác to lớn hơn, đau đớn đến mức không gọi được tên.

Bình luận đoạn văn

Dù là bất cứ điều gì, Tĩnh Nguyên cũng đều không muốn Elias phải rơi vào nỗi sợ đó.

Bình luận đoạn văn

Sau khi đã bình tĩnh lại, hắn chậm rãi buông tay ra, đứng dựa lưng vào vách lăng mộ, để vai mình hơi chạm nhẹ vào vai Elias.

Bình luận đoạn văn

Hắn có thể cảm nhận được cơ thể người bên cạnh đang căng cứng.

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên thở ra một hơi, cúi xuống, cầm lấy bàn tay đang siết chặt kia, nhẹ nhàng cậy mở từng ngón, áp lòng bàn tay mình vào lòng bàn tay lạnh lẽo quanh năm của Elias, rồi nắm chặt lấy, cảm nhận hơi ấm như đang bị hút hết sang bên đó.

Bình luận đoạn văn

Elias để yên cho hắn nắm, mắt cụp xuống.

Bình luận đoạn văn

“Sai lầm của thế giới, không nhất thiết là một cá nhân nào đó. Mà có thể là cách cá nhân đó bị đẩy đến tận cùng, buộc phải đưa ra lựa chọn.” Tĩnh Nguyên ngẩng đầu nhìn trần hầm mộ, khe khẽ nói: “Nếu Serath lựa chọn bước trên xác người để được tồn tại, thì ngài chọn gánh lấy tất cả vì sự bình yên của nhân loại. Tôi không chấp nhận đặt hai sự lựa chọn này lên cùng một cán cân.”

Bình luận đoạn văn

“Tôi từng nghĩ giáo lý của Trường Dẫn Linh chỉ đúng một phần. Cảm xúc tiêu cực có thể gây lệch chuẩn, nhưng đôi khi… nó cũng mang lại lợi ích nhất định. Nếu loại bỏ hoàn toàn, cuộc sống của con người có thể tốt hơn, nhưng không đủ.”

Bình luận đoạn văn

“Song, cũng không thể khẳng định rằng ngài hay Trường Dẫn Linh là sai lầm của thế giới. Sai là cái cách thế giới này, chu kỳ này đẩy một người như ngài phải đứng ra gánh vác tất cả, không được phép nghi ngờ, không được phép lùi bước.”

Bình luận đoạn văn

Elias ngẩng đầu lên, đôi mắt xám chăm chú nhìn Tĩnh Nguyên, bàn tay cũng hơi siết lại tay hắn.

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên cũng nghiêng đầu, nhìn vào mắt y, nở nụ cười dịu dàng:

Bình luận đoạn văn

“Nếu ngài là sai lầm… thì có lẽ thế giới này không cần tôi sửa chữa điều gì cả.”

Bình luận đoạn văn

Trong giây phút hắn nói ra câu đó, tấm gương linh hồn của Elias bất chợt sáng bừng lên, không phải một vài mảnh vỡ, mà là tất cả.

Bình luận đoạn văn

Mặc dù thứ ánh sáng này không thể nhìn bằng mắt, nhưng không hiểu sao Tĩnh Nguyên lại cảm thấy hơi chói.

Bình luận đoạn văn

Ngài ấy…

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên hơi bối rối, nghĩ lại những gì mình vừa nói, hắn không khỏi  ngượng ngùng, ánh mắt liếc ra chỗ khác.

Bình luận đoạn văn

Đôi mắt xám kia khẽ sáng lên, như thể một lớp sương mù vừa tan biến, để lộ vẻ nhẹ nhõm mong manh. Giống một kẻ lạc trong bóng tối chợt nhìn thấy ánh đèn le lói, tuy không đủ soi đường, nhưng đủ để biết mình không còn cô độc.

Bình luận đoạn văn

Lăng mộ rơi vào im lặng, chỉ còn ánh đèn dầu hắt lên gương mặt đỏ bừng của Tĩnh Nguyên.

Bình luận đoạn văn

Hắn giơ bàn tay còn lại lên gãi đầu, nói bằng giọng hơi khàn:

Bình luận đoạn văn

“Có lẽ… chúng ta nên quay về, thử nghiệm mở rộng phạm vi Tĩnh Linh Cộng Trường xem sao.”

Bình luận đoạn văn

Vừa dứt lời, Elias đột nhiên kéo hắn vào lòng, ôm chặt lấy.

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên cảm nhận được hơi thở của người kia kề sát bên tai.

Bình luận đoạn văn

Chỉ một chớp mắt, cả không gian quanh họ tan đi như khói.

Bình luận đoạn văn

Khi ánh sáng ổn định trở lại, họ đã đứng giữa sảnh của Điện Linh Hòa. Elias buông tay từ lúc nào, gương mặt đã lấy lại vẻ điềm tĩnh:

Bình luận đoạn văn

“Chuẩn bị thử nghiệm mở rộng phạm vi Tĩnh Linh Cộng Trường.”

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px