Điện Quang Đạo.

Bình luận đoạn văn

Vừa xuất hiện trở lại, Elias đã khụy xuống, khóe miệng kéo dài một vệt máu đỏ sẫm.

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên bị kéo theo, ngã ngồi phịch xuống đất. Hắn hoảng hốt quay lại, lập tức lao đến đỡ lấy Elias.

Bình luận đoạn văn

Seran Dethor đang bị phong ấn trong góc điện, trông thấy cảnh ấy thì không khỏi kinh ngạc.

Bình luận đoạn văn

Nhưng ngay sau đó, trong đôi mắt của ông ta loé lên vẻ mừng rỡ.

Bình luận đoạn văn

Cuối cùng cũng có thứ khiến vị Linh Thánh đứng trên cả thế giới kia bị thương. Như vậy trận chiến của quân Elarion rất có triển vọng.

Bình luận đoạn văn

Dù ông ta có bị xử tử ở đây, cũng không có gì phải hối tiếc.

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên không thèm để ý đến kẻ phản bội kia, bế thốc Elias lên, đưa vào phòng nghỉ nhỏ đằng sau Điện Quang Đạo.

Bình luận đoạn văn

Sau khi đặt y nằm lên giường, hắn ngồi xuống bên cạnh, nhìn vào tấm gương linh hồn. Có một số mảnh đã vỡ ra, khiến nó xuất hiện lỗ hổng.

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên run rẩy đưa tay ra như muốn chạm vào, nhưng lại không biết đặt vào đâu.

Bình luận đoạn văn

“Thánh Elias…” Hắn khẽ gọi, giọng run run.

Bình luận đoạn văn

Lúc này mặt mũi Elias tái nhợt, môi cũng không còn chút sắc hồng, hai hàng mày nhíu chặt, mồ hôi thấm đẫm thái dương. Trông y giống như đang mắc kẹt trong một cơn ác mộng không lối thoát, mang vẻ mỏng manh hiếm thấy.

Bình luận đoạn văn

Bởi vì trên người Elias không có vết thương nào, có lẽ bác sĩ ở y viện cũng không thể làm gì.

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên hít một hơi thật sâu, cố ép bản thân bình tĩnh lại.

Bình luận đoạn văn

Hắn đứng dậy, lấy khăn, giặt sạch bằng nước lạnh, rồi trở lại bên giường, nhẹ nhàng lau vệt máu trên miệng Elias.

Bình luận đoạn văn

Trong lúc làm, hắn không ngừng lục lọi trong đầu, gắng tìm ra một phương án để cứu y.

Bình luận đoạn văn

Bất chợt, hắn nhớ lại một vài lần chứng kiến Trường Dẫn Linh làm nhiệm vụ, các Giám Sứ giàu kinh nghiệm sẽ dùng dao động linh hồn với tần số thấp, mảnh như những sợi tơ, lan đều và ổn định để giúp các Thủ Ấn Giả vượt qua di chứng sau những ca thanh lọc nghiêm trọng.

Bình luận đoạn văn

Nếu có Giám Sứ hay Thủ Ấn Giả ở đây, phải chăng Thánh Elias sẽ được cứu?

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên liếc nhìn ra cửa, chỉ đi qua một con phố là đến Tổng Trạm Điều Phối, hẳn là sẽ gặp được Giám Sứ.

Bình luận đoạn văn

Nhưng hắn nhớ ra Valefor đã điều quân đến hỗ trợ Tuyên Quốc, các Giám Sứ có năng lực chắc hẳn cũng phải theo quân ra tiền tuyến. Những người còn lại chưa chắc đã dám chạm vào linh hồn của Linh Thánh.

Bình luận đoạn văn

Mà tất cả Thủ Ấn Giả đều đang ở rất xa, Elias thì gần như bất tỉnh, không thể đưa hai người quay về Tuyên Quốc.

Bình luận đoạn văn

Không còn cách nào, Tĩnh Nguyên cắn răng, quyết tâm liều một phen, cho dao động linh hồn của mình nhẹ nhàng lan ra.

Bình luận đoạn văn

Nhưng khi gần chạm tới tấm gương u ám kia, hắn đột ngột cho dừng lại

Bình luận đoạn văn

Mặc dù hiểu lý thuyết, cũng từng thấy cách làm, nhưng khi người nằm đó là Elias, Tĩnh Nguyên lại không thể thực hiện được.

Bình luận đoạn văn

Hắn lo sợ dao động sẽ ảnh hưởng đến mối nối giữa các mảnh vỡ, làm chúng rạn nứt nhanh hơn.

Bình luận đoạn văn

Nếu Thánh Elias biến mất thì sao? Liệu ngài ấy có tái sinh như những vòng đời trước không?

Bình luận đoạn văn

Nghĩ đến đây, tim Tĩnh Nguyên đau nhói như bị dao cứa.

Bình luận đoạn văn

Chỉ đến lúc này hắn mới nhận ra, bao nhiêu năm mình nghiên cứu về linh hồn, đến lúc cần nhất, mớ lý thuyết kia lại chẳng giúp ích được gì. Hơn nữa, hắn cũng nhận ra bản thân hiểu quá ít về Trường Dẫn Linh, về Thánh Elias.

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của y, gục đầu vào đó. Trong lòng thầm cầu nguyện về một phép màu.

Bình luận đoạn văn

Ngay khi hoảng loạn bắt đầu lấn át lý trí, từ giữa khoảng không tối om trong cơ thể Tĩnh Nguyên, một tia sáng lóe lên, sau đó là vô số sợi tơ óng ả vươn ra, xuyên qua người hắn, chui vào cơ thể Elias đang nằm trên giường.

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên kinh ngạc, nhìn những sợi tơ đó vá lại những mảnh vỡ đã biến mất khỏi tấm gương linh hồn.

Bình luận đoạn văn

Hắn ngồi im, không dám thở mạnh, sợ chỉ một động tác cũng khiến mọi thứ tan biến.

Bình luận đoạn văn

Qua hồi lâu, đến khi tấm gương linh hồn trở về nguyên vẹn, tuy ánh sáng vẫn yếu ớt, thỉnh thoảng có chỗ hơi tối xuống, nhưng không còn bị hổng lỗ chỗ nữa, những sợi tơ óng ả như bạc kia mới thu trở về cơ thể Tĩnh Nguyên.

Bình luận đoạn văn

Những sợi tơ đó không do hắn điều khiển, chúng tự chui ra, tự chữa lành cho linh hồn Thánh Elias.

Bình luận đoạn văn

Phải chăng đây chính là hạt giống chu kỳ trước mà Thánh Elias đã nói trong hầm mộ?

Bình luận đoạn văn

Nếu là thật, thì rõ ràng nó không muốn để ngài ấy biến mất…

Bình luận đoạn văn

Ngài ấy… không phải là sai lầm của thế giới này!

Bình luận đoạn văn

Niềm hạnh phúc khó tả dâng lên trong lòng khiến Tĩnh Nguyên không còn nghĩ được gì. Hắn cúi xuống ôm chầm lấy Elias, cảm thấy hốc mắt hơi nóng.

Bình luận đoạn văn

“Thánh Elias, tôi sợ chết mất.” Hắn khàn khàn nói bên tai y.

Bình luận đoạn văn

Ngay khi tấm gương linh hồn được vá xong, Elias đã tỉnh lại. Lúc này, y nhận thấy Tĩnh Nguyên đang ôm chặt lấy mình từ phía trên, cơ thể còn hơi run.

Bình luận đoạn văn

Elias chậm rãi giơ tay, nhẹ nhàng đặt lên lưng hắn như an ủi.

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên thấy người bên dưới đã tỉnh, vội vàng chống tay lên, nhìn xuống y, hỏi một tràng:

Bình luận đoạn văn

“Ngài tỉnh rồi à? Thế nào, có chỗ nào khó chịu trong người không? Bác sĩ bình thường có thể khám chữa cho ngài không? Tôi đưa ngài đến y viện hoàng gia nhé?”

Bình luận đoạn văn

Tay Elias trượt xuống khỏi lưng Tĩnh Nguyên, nhưng vẫn đặt ở eo hắn.

Bình luận đoạn văn

Y khẽ đáp:

Bình luận đoạn văn

“Không sao.”

Bình luận đoạn văn

Không hiểu sao Tĩnh Nguyên lại có thể cảm nhận được sự dịu dàng trong đôi mắt xám ngàn năm vô cảm kia.

Bình luận đoạn văn

Hắn đột nhiên nhận ra khoảng cách giữa hai người vô cùng gần, đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của nhau.

Bình luận đoạn văn

Theo như những cuốn truyện tình cảm thỉnh thoảng xen lẫn vào số sách nghiên cứu trong thư viện mà hắn tình cờ đọc được, thì với tư thế này…tiếp theo sẽ là một nụ hôn.

Bình luận đoạn văn

Nghĩ đến nụ hôn, ánh mắt hắn vô thức liếc xuống đôi môi Elias. Dù lúc này nó rất nhợt nhạt, nhưng viền môi mỏng và thanh, khóe môi sắc nét như vẽ.

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên bất giác nuốt nước bọt, đầu óc bắt đầu tưởng tượng cảm giác khi được chạm vào.

Bình luận đoạn văn

Vài mảnh vỡ linh hồn nơi ngực Elias hơi lóe lên, khiến hắn chợt nhớ lại chuyện vừa rồi, vội vàng nói:

Bình luận đoạn văn

“À đúng rồi, vừa nãy trong người tôi có thứ gì đó chui ra, vá lại những mảnh vỡ rạn nứt trong tấm gương linh hồn của ngài. Đó không phải là kỹ năng của tôi, cũng không liên quan gì đến dao động linh hồn.”

Bình luận đoạn văn

Nói đến đây hắn hơi ngập ngừng, giọng mang theo chút hi vọng:

Bình luận đoạn văn

“Nếu… nếu nó là hạt giống mà ngài nói. Phải chăng… nó không muốn ngài biến mất?”

Bình luận đoạn văn

Đôi mắt Elias hơi mở to, bàn tay khẽ run lên.

Bình luận đoạn văn

Ngay khoảnh khắc ấy, những mảnh linh hồn vẫn còn tối mờ đồng loạt sáng bừng lên, tỏa ra thứ ánh sáng dịu dàng như tia nắng đầu tiên vừa chạm tới đường chân trời.

Bình luận đoạn văn

Không để Tĩnh Nguyên kịp nhìn kỹ, Elias đã vươn hai tay, kéo hắn vào lòng, siết chặt lấy.

Bình luận đoạn văn

Y có là sai lầm của thế giới này hay không, thật ra cũng không quá quan trọng, sai thì sửa lại là được. Nhưng y sợ sửa xong rồi, mình sẽ không còn tồn tại trên đời này nữa.

Bình luận đoạn văn

Có lẽ chỉ khi dùng đôi tay ôm chặt lấy người này, cảm nhận rõ nhịp đập từ lồng ngực ấm nóng, y mới dám tin đó là sự thật.

Bình luận đoạn văn

Lưng Tĩnh Nguyên hơi cứng lại, hoàn toàn kinh ngạc trước hành động bất ngờ của Thánh Elias.

Bình luận đoạn văn

Hắn không dám suy diễn quá đà. Có lẽ ngài ấy quá xúc động trước tin mừng này nên mới mất kiểm soát, cần một cái ôm để bày tỏ cảm xúc.

Bình luận đoạn văn

Song, có những thứ không chịu nghe theo lý trí.

Bình luận đoạn văn

Người mà mình… ừm, có tình cảm khác lạ… đang ôm chặt lấy mình, lồng ngực dán sát không một kẽ hở, hơi thở lành lạnh phả vào bên tai, tư thế lại hơi mờ ám. Một người đàn ông khoẻ mạnh bình thường, sao có thể không có chút phản ứng nào?

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên lập tức chống hai tay ngồi bật dậy, chân khép lại, gương mặt đỏ ửng quay đi.

Bình luận đoạn văn

Trong đầu không khỏi rủa thầm một câu: “Chết tiệt!”

Bình luận đoạn văn

Elias hơi ngạc nhiên, cũng chậm rãi ngồi dậy, nhìn hắn với vẻ khó hiểu.

Bình luận đoạn văn

Chẳng lẽ… không thích được ôm?

Bình luận đoạn văn

Đáy mắt y loé lên chút hụt hẫng mơ hồ.

Bình luận đoạn văn

Vừa rồi linh hồn bị tổn thương, thân xác cũng phải chịu đau đớn, sau lưng y đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Bình luận đoạn văn

Elias dứt khoát đưa tay cởi áo choàng ra, để lộ chiếc áo sơ mi trắng cao cổ bên trong.

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên còn đang ngượng chín mặt, thấy động tác đó thì há hốc miệng, suy nghĩ trôi đi tận đâu, miệng lắp bắp:

Bình luận đoạn văn

“Ngài…”

Bình luận đoạn văn

Sau khi để áo choàng sang một bên, Elias vẫn yên lặng nhìn gương mặt đỏ bừng của Tĩnh Nguyên.

Bình luận đoạn văn

Hình như không phải là không thích?

Bình luận đoạn văn

“Vì sao con người lại đỏ mặt?” Y đột nhiên hỏi một câu.

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên nghe xong không biết là Thánh Elias hỏi thật hay đùa, chỉ muốn ba chân bốn cẳng chạy khỏi đây.

Bình luận đoạn văn

Nếu là lúc khác, có lẽ hắn sẽ thao thao bất tuyệt giảng giải cho y hiểu, thậm chí còn nhân cơ hội trêu chọc một phen.

Bình luận đoạn văn

Nhưng lúc này hắn đã xấu hổ đến mức muốn độn thổ, đâu còn tâm trí giải thích câu hỏi mang tính “triết học” ấy.

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên đưa tay lên che mặt, yếu ớt thốt lên: “Tôi…”

Bình luận đoạn văn

Cái tên cả ngày miệng lưỡi không nghỉ, cuối cùng cũng có lúc lúng túng đến cứng họng.

Bình luận đoạn văn

Đuôi mắt Elias vương chút ý cười. Tiếc là ai kia còn mải xấu hổ, không nhìn thấy.

Bình luận đoạn văn

Y im lặng nhìn Tĩnh Nguyên một hồi, ánh mắt dần nghiêm lại.

Bình luận đoạn văn

Khi lên tiếng lần nữa, giọng đã trở nên kiên định:

Bình luận đoạn văn

“Ta muốn trao ấn ký cho anh.”

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên lần đầu tiên nghe đến “ấn ký”, bỏ tay xuống, tò mò hỏi:

Bình luận đoạn văn

“Ấn ký? Là gì vậy?”

Bình luận đoạn văn

“Người được ta trao ấn ký sẽ trở thành Thủ Ấn Giả.” Elias đáp.

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên kinh ngạc, thốt lên:

Bình luận đoạn văn

“Ngài muốn chiêu mộ tôi làm Thủ Ấn Giả?”

Bình luận đoạn văn

Thứ đầu tiên hiện lên trong đầu hắn lại là bộ lễ phục rườm rà kia.

Bình luận đoạn văn

Elias không trả lời câu hỏi của Tĩnh Nguyên, chỉ nói:

Bình luận đoạn văn

“Trước hết, ta cần nói rõ về ấn ký. Nghe xong anh có thể lựa chọn nhận hoặc không.”

Bình luận đoạn văn

Thấy Tĩnh Nguyên gật đầu, Elias mới chậm rãi giải thích:

Bình luận đoạn văn

“Ấn ký cho phép dịch chuyển tức thời đến các vị trí đã được định trước, rất hữu dụng trong chiến trường biến động. Có thể giúp anh chủ động vừa công vừa thủ.”

Bình luận đoạn văn

“Có điều… ấn ký là công cụ giám sát một chiều. Trao cho Thủ Ấn Giả là để ta có thể kiểm soát và giao nhiệm vụ cho họ. Ta có thể thông qua ấn ký, quan sát quá khứ và hiện tại, cảm nhận được dao động cảm xúc của người mang, nếu cảm xúc quá mạnh mẽ cũng có thể phản chiếu ngược về ta. Nhưng người nhận ấn ký thì không thể làm được việc này, chỉ có thể dùng để liên lạc.”

Bình luận đoạn văn

“Trao rồi, có thể thu lại được không?” Tĩnh Nguyên ngập ngừng hỏi.

Bình luận đoạn văn

Tuy thứ này có nhiều tác dụng, nhưng ràng buộc cũng quá lớn.

Bình luận đoạn văn

Elias lắc đầu: “Các Thủ Ấn Giả sau khi tiếp nhận, chỉ khi bị nổ linh hồn, ấn ký mới quay trở về.”

Bình luận đoạn văn

“Cho nên anh hãy suy nghĩ cho thật kỹ, khi nào quyết định xong thì nói với ta.” Y đưa sự lựa chọn cho hắn.

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên không hề do dự, lập tức đáp:

Bình luận đoạn văn

“Tôi nhận.”

Bình luận đoạn văn

Elias khá sửng sốt, không ngờ hắn lại đồng ý nhanh đến vậy.

Bình luận đoạn văn

Y buột miệng hỏi:

Bình luận đoạn văn

“Anh không sợ bị kiểm soát sao?”

Bình luận đoạn văn

“Tình hình chiến sự đang cấp bách, bất cứ điều gì mang lại lợi thế cho Tuyên Quốc đều đáng giá.” Nói đến đây, Tĩnh Nguyên mỉm cười nhìn y: “Hơn nữa, trở thành người của Trường Dẫn Linh cũng là một vinh dự.”

Bình luận đoạn văn

Elias hơi khựng lại, khẽ nói:

Bình luận đoạn văn

“Không phải người của Trường Dẫn Linh.”

Bình luận đoạn văn

Nhưng chưa để Tĩnh Nguyên kịp thất vọng, y đã nhìn thẳng vào mắt hắn, nói tiếp:

Bình luận đoạn văn

“Là… người của ta.”

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên mở to hai mắt, không biết mình nên hiểu câu này theo nghĩa nào.

Bình luận đoạn văn

Là Thánh Elias muốn lập một hệ thống mới? Hay là… có hàm ý khác?

Bình luận đoạn văn

Cảm giác xấu hổ vừa mới vơi đi, giờ lại rục rịch trào lên. Tĩnh Nguyên không tiện hỏi sâu, chỉ sợ mình hiểu sai.

Bình luận đoạn văn

Thấy Tĩnh Nguyên nghe xong câu đó không nói gì, ánh mắt Elias hơi tối xuống:

Bình luận đoạn văn

“Nhưng nếu anh muốn trở thành Thủ Ấn Giả thì…”

Bình luận đoạn văn

Tuy bị ràng buộc khá nhiều với giáo lý và tín điều của Trường Dẫn Linh, nhưng Thủ Ấn Giả là một chức vị rất được trọng vọng. Nếu Tĩnh Nguyên thực sự muốn làm, y cũng không ngại phong chức cho hắn.

Bình luận đoạn văn

Về phần giám sát, y sẽ tôn trọng quyền riêng tư của hắn.

Bình luận đoạn văn

“Không, tôi muốn trở thành người của ngài.” Tĩnh Nguyên ngắt lời Elias, nói bằng giọng vừa kiên quyết, vừa chân thành.

Bình luận đoạn văn

Dù không biết ý nghĩa thực sự của câu nói kia, nhưng dù là ý nào, hắn vẫn muốn nhận.

Bình luận đoạn văn

Nói xong, hắn còn cười tủm tỉm, giọng pha chút trêu chọc:

Bình luận đoạn văn

“Cũng không hẳn là một chiều, dù sao tôi vẫn luôn lén lút theo dõi tấm gương linh hồn của ngài. Như vậy là có qua có lại.”

Bình luận đoạn văn

Elias thở dài bất đắc dĩ, tên này vẫn còn lòng dạ để đùa cợt.

Bình luận đoạn văn

Nếu hắn đã nói vậy, y cũng không cần khó xử thêm nữa.

Bình luận đoạn văn

Elias nhẹ nhàng đưa tay ra, cầm lấy bàn tay của Tĩnh Nguyên.

Bình luận đoạn văn

Khi hai lòng bàn tay áp vào nhau, một cụm ánh sáng loé lên ở giữa, những sợi tơ ánh sáng tuôn ra, từ tay Elias chuyển sang tay Tĩnh Nguyên.

Bình luận đoạn văn

Phạm vi cảm ứng linh hồn của Tĩnh Nguyên lập tức mở rộng, bao trùm toàn bộ thủ đô Lucentis của Valefor.

Bình luận đoạn văn

Thông tin về dao động linh hồn của dân chúng lập tức tràn vào não hắn. Hắn có thể nhận ra ai lệch chuẩn, lệch chuẩn ở mức độ nào.

Bình luận đoạn văn

Nhưng ở vương triều kiểu mẫu, lại còn là thủ đô, người có dao động lệch chuẩn rất ít, chỉ thỉnh thoảng mới loé lên trong cảm ứng của Tĩnh Nguyên.

Bình luận đoạn văn

Truyền ấn ký cho Tĩnh Nguyên xong, Elias không buông tay, vẫn cầm lấy tay hắn.

Bình luận đoạn văn

“Tay ngài lúc nào cũng lạnh.” Trong đầu Elias đột nhiên vang lên tiếng của Tĩnh Nguyên, hắn thông qua ấn ký thử liên lạc với y.

Bình luận đoạn văn

Elias hơi giật mình, định rụt tay lại, nhưng hắn không cho, vẫn giữ chặt lấy.

Bình luận đoạn văn

Y ngẩng đầu lên nhìn Tĩnh Nguyên, vẻ mặt bối rối.

Bình luận đoạn văn

“Làm thế nào để nó ấm lên?” Hắn tiếp tục hỏi.

Bình luận đoạn văn

Đúng lúc đó, một hình ảnh bất chợt hiện lên trong đầu Elias:

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên mu bàn tay y.

Bình luận đoạn văn

Elias tròn mắt nhìn hắn, sau khi ngỡ ngàng qua đi, từ cổ đến mặt y đều đỏ bừng, nhỏ giọng nhắc nhở:

Bình luận đoạn văn

“Trong lúc liên lạc qua ấn ký, nếu trong đầu anh hiện lên hình ảnh gì, nó cũng sẽ truyền tới ta.”

Bình luận đoạn văn

Tĩnh Nguyên vội vàng ngắt liên kết, buông tay Elias ra, gãi đầu cười gượng:

Bình luận đoạn văn

“Ha ha… nguy hiểm vậy sao?”

Bình luận đoạn văn

Chết thật, không ngờ một phút bất cẩn hắn lại để lộ ra suy nghĩ thầm kín.

Bình luận đoạn văn

Nhìn phản ứng của Thánh Elias, có vẻ ngài ấy hiểu hành động đó, nhưng lại không hề bài xích.

Bình luận đoạn văn

Phải chăng… hắn có thể ôm chút hi vọng?

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px