Phượng Hoàng rực lửa trời Thăng Long

Chương 3: Chẳng rõ nguồn cơn

Tỉnh dậy trong cơn lạnh buốt, Liên buộc phải đối mặt với nỗi sợ hãi tột cùng. Trong đêm tối hoang vu, liệu sự tự do có đợi chờ cô, hay chỉ là một cái bẫy chết chóc khác?

Chị chủ nhà dẫn Liên vào căn phòng trong, cửa chỉ che bằng một tấm vải. Phòng nhỏ, đồ đạc giản dị đến mức trống trải. Một cây sào tre bắc ngang treo vài bộ áo váy. Chiếc bàn gỗ thấp đặt giữa góc nhà với ngọn đèn dầu leo lét không đủ soi rõ các góc tối. Dưới sàn gỗ, hai tấm chiếu cói trải đối diện nhau, chừa lại một lối đi hẹp ở giữa vừa đủ đặt chân.

Người phụ nữ chỉ tay xuống tấm chiếu sát vách bên trái:

"Em nằm bên này, ta với Xuân bên kia."

"Dạ!"

Chị với tay lên cây sào, lấy xuống một tấm vải thô đưa cho Liên:

"Trời lạnh, em cầm đắp tạm."

"Dạ, em cảm ơn!"

Liên đưa hai tay nhận lấy. Tấm vải dày dặn, nhám tay, phảng phất mùi thảo mộc.

"Ngủ đi, mai còn lên đường." Người phụ nữ nằm ngoài mé chiếu, quay lưng về phía Liên.

Liên ngả lưng, toàn thân rã rời, lòng bàn chân phồng rộp đau rát. Cô kéo tấm chăn đắp ngang ngực, cái lạnh từ những khe hở của vách gỗ vẫn luồn vào, buộc cô phải co người lại. Phía bên kia, hai người phụ nữ đã nằm yên, hơi thở đều đặn chìm vào giấc ngủ.

Tiếng trò chuyện ngoài phòng khách tắt hẳn. Tấm vải che cửa lay nhẹ theo gió. Qua khe hở nhỏ, Liên thấy Quang Bình vẫn ngồi khoanh chân dựa lưng vào vách gỗ, hai tay đặt trên gối, bất động. Liên không rõ anh đã ngủ hay vẫn thức canh chừng mình.

Thỉnh thoảng, tiếng chó sói tru văng vẳng khiến Liên rùng mình, da gà nổi khắp người. Ngoài kia là rừng sâu tối mịt không lối thoát, trong này là những con người lạ lẫm với sự cảnh giác đáng sợ. Liên khép mắt lại, tạm gác những suy tư hỗn loạn, chìm dần vào giấc ngủ đầy bất an.

0

***

Giờ Dần[13] chớm sang, trời vẫn tối mịt. Gió lạnh lùa qua khe cửa gỗ, rít từng hồi dài. Trong nhà, bếp than đã lụi, chỉ còn hơi ấm âm ỉ dưới lớp tro xám. Quang Bình trở mình thức giấc. Anh lặng lẽ nhóm lửa, đặt ấm nước lên bếp than vừa nhen lại. Một lát sau, anh mang khay trà ra hiên nhà. Làn khói mỏng bốc lên rồi tan dần vào cái lạnh buốt giá. Anh nâng chén trà, hơi ấm lan dần ra đầu ngón tay.

Tiếng sàn tre nén xuống kẽo kẹt theo từng nhịp chân chắc gọn. Quang Diệu bước ra hiên, ngồi xuống phía đối diện.

"Chú dậy sớm vậy."

Quang Bình rót thêm một chén, đẩy nhẹ về phía Quang Diệu. Hai người nhấp từng ngụm trà, mắt dõi theo làn khói mỏng. Không gian chìm vào một khoảng lặng dài, chỉ còn tiếng hơi thở đều đặn và tiếng củi lách tách vọng ra từ bếp lửa phía sau.

Trước hiên nhà, màn sương sớm bảng lảng bao phủ lấy những tán cây. Quang Bình vẫn ngồi bất động, đôi mắt nhìn đăm đăm vào khoảng tối hun hút trước mặt. Đồng tử anh khẽ co giãn, chăm chú quan sát khoảng sương mờ, dò tìm một chuyển động lạ.

Sau một hồi thinh lặng, Quang Bình đặt chén trà xuống sàn. Anh cất lời, giọng trầm khàn vang lên giữa không gian tĩnh mịch:

"Anh thấy cô gái ấy có điều chi lạ chăng?"

Quang Diệu đan hai tay vào nhau, ánh mắt nheo lại như đang tua ngược những mảnh kí ức vụn vặt về cô gái lạ:

"Lời lẽ lạ thường. Hết hỏi mượn thứ gọi là "điện thoại", lại muốn tìm xe qua sông. Đến khi lộ ra tấm địa đồ thì bỏ chạy."

Quang Bình nâng ấm trà, rót thêm vào chén của Quang Diệu rồi đến lượt mình.

"Bỏ chạy... chưa hẳn vì sợ bị lộ."

Quang Diệu hạ thấp giọng đầy cảnh giác:

"Chịu được ba chiêu của Xuân thì không phải tay mơ. Có điều, để lộ sơ hở vụng về thế này, thật khiến người ta phải nghĩ."

"Quả là kì lạ..." Khóe môi Quang Bình cong lên rất nhẹ, một nụ cười thoáng qua như có chút tự giễu.

Sự kì lạ ấy không chỉ nằm ở lời nói ngây ngô hay hành động bỏ chạy của cô gái kia, mà nằm ở sự mâu thuẫn đang hiển hiện trong đầu anh. Đêm qua, khi đưa chén trà về phía Liên, anh không nhìn vào mắt, mà nhìn vào đôi tay đang đưa ra đón lấy. Ngón trỏ và ngón giữa lằn vết chai dày, rõ là của người cầm bút lâu năm. Làn da trắng đến tái xanh như chưa từng trải nắng gió. Thế mà chữ chẳng đọc được, quyền cước lại tỏ tường. Tựa như trong nàng, có hai con người khác biệt.

Quang Bình nâng chén trà lên ngang tầm mắt, khẽ lắc nhẹ cổ tay. Dưới làn khói mỏng, mặt nước dao động thành những vòng xoáy tròn, chạm vào nhau rồi tan đi.

"Theo anh, một người không biết chữ, cầm theo địa đồ có thể tới được chốn này chăng?"

Quang Diệu sững người, đôi lông mày nhướn lên lộ vẻ kinh ngạc:

"Chưa đầy một tuần trà mà chú đã nhìn ra rồi ư?"

Quang Bình vẫn bình thản. Anh đưa chén trà lên môi, nhấp một ngụm nhỏ. Vị đắng chát dần tan đi, đọng lại chút hậu vị ngọt thanh nơi cổ họng.

"Lời nói có thể dối, nhưng dáng vẻ thì không. Nàng có lẽ chỉ là một quân cờ. Mối nguy hiểm thật sự là kẻ đang cầm quân."

Chén trà trên tay Quang Diệu hơi nghiêng, dòng nước nóng tràn qua miệng chén chảy dài xuống đầu ngón tay, mà anh vẫn chẳng mảy may để ý.

"Vậy chú định liệu thế nào?"

Quang Bình uống cạn chén trà bằng một ngụm dứt khoát rồi úp ngược xuống khay:

"Tôi sẽ để mắt. Anh về trại gọi vài người tin cậy, chờ lệnh. Qua giờ Mão[14] mà yên thì giải tán."

Quang Diệu không hỏi thêm, cũng không nhắc Bình phải cẩn thận. Với một người luôn tính trước đối phương hai nước cờ, mọi sự lo lắng đều trở nên thừa thãi.

"Được, tôi làm ngay!"

0

Quang Diệu vừa nhổm người đứng dậy định rời đi, đột nhiên từ gian nhà trong vọng ra tiếng bước chân. Thanh âm rất khẽ, đều đặn và dứt khoát, lướt đi trên sàn gỗ. Quang Bình chẳng cần ngoảnh lại, chỉ nghe thoáng qua đã biết là ai:

"Cô Xuân đến rồi. Có việc muốn nhờ cô."

Xuân bước ra hiên, tà áo khẽ lay động theo gió. Mái tóc dài của cô buông nhẹ, loáng ánh dưới ngọn đèn mờ.

"Anh cứ nói."

Quang Bình rút tờ địa đồ ban nãy đưa tới trước mặt Xuân.

"Cô đối chiếu nét chữ này với người trại Bắc. Thấy giống thì báo lại, chớ rút dây động rừng[15]."

Xuân đón lấy tờ giấy, ngón tay cô vô thức miết mạnh vào lớp giấy bản như muốn xác nhận điều không thể. Là người quản lí nữ binh và hậu cần ở trại Bắc, cô hiểu sức nặng của lời đề nghị này: có kẻ phản bội, và kẻ đó có thể nằm trong hàng ngũ những người chị em thân tín mà cô hết mực tin cẩn.

"Chỉ xét trại Bắc thôi ư?"

Quang Bình vẫn điềm nhiên, ánh mắt anh dừng lại trên tờ địa đồ vừa trao tay Xuân. Anh nhận ra sự dao động nơi cô, nhưng chỉ đáp lại bằng vẻ trầm mặc vốn có. Có những sự thật, dù tàn khốc, vẫn buộc phải đối mặt.

"Lực bút nhẹ, nét mảnh, uyển chuyển. Cô cứ tra bên mình trước, không khớp thì mới cần anh Diệu kiểm tra trại Nam." Giọng anh điềm đạm nhưng sắc lạnh.

"Được!"

Xuân không nói thêm gì, gấp tờ giấy lại, nhét cẩn thận vào đai lưng.

"Việc ở đây giao lại cho chú."

Quang Diệu vừa nói vừa khoác tay nải lên vai, đoạn châm một ngọn đuốc.

"Cô Xuân, ta về trại thôi."

Xuân giắt gọn hai thanh kiếm sau lưng, động tác nhanh gọn, dứt khoát. Cô khẽ gật đầu với Quang Bình:

"Chúng tôi đi trước."

Hai người, kẻ trước người sau, lặng lẽ bước xuống cầu thang. Tiếng chân khẽ vang lên rồi tan ngay vào không gian tĩnh mịch. Họ đi khuất dần, bóng dáng nhạt nhòa rồi hòa hẳn vào màn sương, mất hút sau những tán cây rậm rạp.

0

***

Liên choàng tỉnh. Cái lạnh buổi sớm luồn qua khe liếp, len vào da thịt khiến cô chẳng tài nào ngủ tiếp. Cô quay sang, tấm chiếu bên kia đã trống trơn, cuộn gọn gàng trong góc tự bao giờ. Liên ngồi dậy, tay chân tê cóng. Vừa định gấp tấm chăn, tiếng người nói từ dưới sàn vọng lên, xen lẫn tiếng dao mài vào đá xèn xẹt.

"... lễ vật... thế nào?"

Mùi tanh nồng của máu tươi đột ngột xộc lên qua khe sàn.

"... cô gái ấy..."

Liên khựng lại. "Cô gái? Lễ vật?" Từng chữ rời rạc, méo mó qua kẽ hở nhưng đủ để sống lưng cô lạnh toát. Cô ép người xuống, dán sát tai vào mặt sàn lạnh lẽo. Tiếng chày nện boong... boong... vang lên đều đều.

"... không trói lại?"

"... chẳng đủ sức..."

Mọi thứ bỗng chốc ăn khớp đến rùng mình. Câu nói của Quang Bình, ánh mắt của Xuân, cả việc họ để cô ngủ lại mà chẳng chút đề phòng. Mùi tanh ấy khơi dậy kí ức về những hủ tục tế người của một vài bộ lạc mà Liên từng nghe tới. "Lễ vật" mà họ nói... chính là cô. Một kẻ lạ mặt lạc giữa núi rừng, có biến mất cũng chẳng ai hay.

Cổ họng Liên khô rát, tim dội từng nhịp mạnh lên lồng ngực. Cô cố tự nhủ rằng mình đang hoang tưởng, nhưng tiếng mài dao cứ xèn xẹt cứa vào ý nghĩ. Chẳng còn thì giờ để kiểm chứng, chỉ còn duy nhất suy nghĩ: phải trốn, ngay lập tức, hoặc chết.

Liên lia mắt khắp phòng. Cửa chính quá mạo hiểm, chỉ còn cửa sổ. Khung cửa buộc bằng lạt tre. Cô cúi xuống, run rẩy tháo - một nút, hai nút... Lạt tre khô cứng, sắc lẹm cứa rát vào tay, mỗi tiếng sột soạt nhỏ nhất cũng khiến cô đứng tim vì sợ người bên dưới nghe thấy.

Tiếng mài dao dưới sàn đột ngột ngưng bặt. Sự im lặng chết chóc kéo dài vài giây. Liên cứng đờ, tim như ngừng đập, hơi thở nghẹn lại giữa lồng ngực. Chỉ đến khi tiếng xèn xẹt vang lên trở lại, cô mới sực tỉnh, xé toạc sợi lạt cuối cùng rồi đẩy chấn song tre ra.

Gió lạnh tát thẳng vào mặt. Bên dưới là khoảng tối sâu hơn hai mét. Không kịp suy tính, cô túm lấy chiếc chăn, buộc vội vào khung cửa rồi đu người xuống. Đúng lúc đó, cô nghe thấy tiếng bước chân lên cầu thang - chậm rãi, nặng nề, từng bậc một như đếm ngược mạng sống.

Mũi chân Liên vừa chạm đất thì cánh cửa trên đầu bật tung, ánh sáng từ phía trong hắt ra một vệt dài. Cô vội buông tay, cúi thấp người, lao về phía khu rừng tối sẫm.

Cảm giác có ai đó lặng lẽ bám theo khiến cô không dám ngoái lại. Gió rét cắt da nhưng mồ hôi vẫn tuôn như tắm. Hơi thở đứt quãng, mỗi nhịp tim như đánh mạnh vào tai, át sạch mọi âm thanh khác.

0

Bịch!
Chân vấp, Liên ngã chúi về phía trước, bùn đất bết bát vấy đầy mặt mũi. Cô nén tiếng rên rỉ, lồm cồm ngồi dậy, hai tay run rẩy quờ quạng dưới đất để tìm điểm tựa. Bốn bề lặng như tờ, sương xám phủ kín tầm mắt. Cô ôm gọn đôi chân, hơi thở dồn dập, đứt quãng.

Trong đầu cô giờ đây là một khoảng trống đầy sợ hãi. Phải làm gì đây? Đi hướng nào? Phía sau là những kẻ muốn biến cô thành lễ vật, phía trước là rừng sâu không lối thoát. Sự hoang mang tột độ khiến đôi chân cô như hóa đá, chẳng biết nên chạy tiếp hay cứ ngồi im chịu chết trong màn sương này.

Giữa lúc tâm trí đang quay cuồng, tiếng sột soạt đột ngột vang lên ngay sát bên. Một vật gì đó trườn ngang, nặng trịch đè lên chân cô. Theo bản năng, cô thò tay xuống định hất nó ra. Đầu ngón tay vừa chạm vào, cảm giác sần sùi, nhớt nhát lướt qua da.

"Á..."

Liên hét lên thất thanh, toan bật dậy chạy trốn nhưng thứ đó đã quấn chặt lấy chân cô như một sợi xích sắt nặng trịch. Trong ánh sáng lờ mờ của màn sương, cô kinh hoàng nhận ra đó là một con trăn lớn. Liên điên cuồng vùng vẫy, tay vớ được một hòn đá sắc cạnh nện xuống thân nó, nhưng hành động đó chỉ càng khiến con vật siết chặt hơn. Chẳng mấy chốc thân trăn lạnh lẽo đã cuộn đến eo. Mỗi khi Liên thở ra, lồng ngực vừa xẹp xuống, vòng siết lại thu hẹp thêm một phân. Cô cố hít vào một hơi thật sâu nhưng không khí như bị chặn đứng nơi cổ họng.

"Cứu tôi với... Có ai không?"

Tiếng hét tan đi giữa rừng rậm. Tán cây xào xạc cùng tiếng côn trùng rỉ rả hòa thành một bản nhạc u tối, nuốt trọn âm thanh cầu cứu. Liên bấu chặt lấy thân trăn, đôi bàn tay cố giành giật từng giây sinh tồn mong manh. Một ý nghĩ lạnh toát choán lấy tâm trí: "Chẳng lẽ cuộc đời mình lại kết thúc ở đây sao? Không một ai hay biết, không một lời từ biệt."

"Bình tĩnh! Đừng nhúc nhích!"

Giọng nói bật lên từ bóng tối, vọng vào tai cô như ánh sáng cuối đường hầm. Liên vùng lên trong tuyệt vọng, hét lớn:

"Làm ơn cứu tôi với!"

Trong cơn hoảng loạn, mắt cô hoa lên. Tiếng bước chân dồn dập. Một đốm lửa lập loè giữa màn đêm, kéo theo bóng người lao tới. Người kia ghì đầu nó xuống đất, dồn hết sức vào cánh tay, đâm thẳng mũi dao vào điểm giữa cổ và đầu. Lưỡi thép xuyên xuống, va vào xương nghe một tiếng cụp đanh gọn. Liên nhắm nghiền mắt, tim đập thình thịch.

Con vật rít lên đau đớn, thân quẫy điên cuồng. Đuôi nó quất mạnh, quấn chặt lấy cánh tay người kia như muốn nghiền nát. Chỉ trong tích tắc, bàn tay anh nắm đúng đoạn thân trăn đang siết trên cánh tay mình, bẻ ngược một phát. Anh rút dao ra và chém ngang thêm một nhát ngắn để kết thúc hẳn. Cả thân trăn giật mạnh rồi rũ xuống bất động. Vòng siết quanh người Liên dần lỏng ra, đè lên nặng nề như khúc gỗ. Mùi tanh nồng phả lên, cùng tiếng thở gấp gáp của chính cô.

Anh túm lấy đầu con trăn bê bết máu, đôi tay rắn rỏi gỡ từng vòng vây khỏi cơ thể cô. Liên ngã ngửa trên mặt đất, toàn thân rã rời. Cô không thể thốt nên lời, chỉ biết há miệng hít từng hơi sâu. Tiếng rít qua kẽ răng khò khè, cơ thể cô run bần bật theo từng nhịp thở. Phải mất một lúc, khi nhịp tim dần ổn định Liên mới chống tay gượng ngồi dậy.

Người kia đặt xác con trăn xuống bên cạnh, bình thản mồi đuốc:

"Cô ổn chứ?"

"Tôi... không sao. Cảm ơn anh..."

Liên nheo mắt, nhìn theo bóng người đang đứng cạnh xác con vật to lớn. Ánh đuốc hắt lên gương mặt anh ta - sống mũi cao, đường nét góc cạnh, đôi mắt sâu thẳm mang vẻ trầm tĩnh. Tim cô khẽ thắt lại.

"Là... cậu?"

0

Mới vài giờ trước còn ngồi đối diện nhau, giờ lại gặp giữa rừng sâu tăm tối này. Ánh lửa chập chờn như cười nhạo sự trốn chạy vô ích của cô.

"Có phải... cậu đã theo dõi tôi từ đầu?"

"Không đi đường sáng, lại chọn lối mờ. Thử hỏi, chẳng phải người có tật thì mới giật mình?"

Liên bật lại không chút do dự, nỗi sợ hãi bị sự căm phẫn lấn át.

"Còn không phải vì mấy người định dùng tôi làm vật tế? Tôi không chạy, chẳng lẽ ngồi chờ chết?"

"Lễ tế người?" Đôi mắt anh hơi nheo lại, nhìn cô như xác nhận lại những gì vừa nghe.

Liên nhìn thẳng vào mắt anh. Sự xuất hiện kịp thời này không mang lại cho cô cảm giác an toàn, trái lại, nó khiến cô cảm thấy ớn lạnh. Giữa rừng sâu mịt mùng vào lúc rạng sáng, không có chỗ cho những sự ngẫu nhiên tốt bụng. Trừ khi anh ta vốn dĩ đã đứng sẵn trong bóng tối, lặng lẽ quan sát cô như một thợ săn đang chờ con mồi sập bẫy.

Sự mang ơn không ngăn được lí trí. Liên nén cơn đau nhức nhối nơi lồng ngực, cất giọng khàn đặc:

"Ơn cứu mạng, tôi xin ghi lòng. Nhưng nếu không định bắt tôi, hà tất phải lần theo đến tận đây?"

Quang Bình không vội cất dao. Ánh mắt anh lướt qua khuôn mặt cô, lặng lẽ chuyển hướng về phía bụi rậm tối om. Chỉ một cái liếc nhanh về hướng cô vừa chạy tới, như xác nhận lần cuối rằng ở đó thật sự không còn gì đáng để chờ nữa.

"Tin hay không, tuỳ cô." Giọng anh bình thản đến mức lạnh lùng: "Ở đây chưa từng tế người. Nếu muốn, cô đã chẳng kịp chạy xa đến vậy."

Lời ấy như một nhát chém ngang mọi câu hỏi còn lại. Liên cứng họng. Cô nhìn xác con trăn nằm đó, mùi máu trăn tanh nồng xộc vào mũi. Cô vừa suýt chết, chỉ vì một chuỗi hiểu lầm tai hại do chính nỗi sợ thêu dệt nên. Hóa ra, trí tưởng tượng của con người trong cơn hoảng loạn còn đáng sợ hơn cả mối nguy hiểm thực sự.

Cô ngẩng lên nhìn Quang Bình đang lau dao, gương mặt anh không chút biểu cảm. Sự cảnh giác trong cô vẫn không giảm, thậm chí còn sắc hơn trước. Chàng trai này không cần phải nói dối để giết cô. Anh ta chỉ cần... im lặng đứng nhìn là đủ. Liên mím môi, nuốt xuống vị tanh và cả sự đắng nghét trong lòng.

0

___

[13]Giờ Dần: Khoảng thời gian từ 3 đến 5 giờ sáng, theo cách tính giờ truyền thống dựa trên 12 con giáp. Một ngày được chia làm 12 khung giờ, mỗi khung dài 2 tiếng và gắn với một con giáp tương ứng.

[14]Giờ Mão: tương ứng với khoảng thời gian từ 5 giờ tới 7 giờ sáng.

[15]Rút dây động rừng: Là thành ngữ chỉ hành động đụng chạm đến một việc nhỏ nhưng gây ảnh hưởng dây chuyền đến nhiều sự việc khác, thường theo chiều hướng rắc rối.

0

Bình luận

Thiết lập văn bản

Chọn font chữ

Nội dung sẽ hiển thị như thế này