Quân Tốt Thí

Chương 39: Long Xà Hỗn Chiến

Khi hai con thú dữ bị nhốt chung một chuồng, kẻ thắng không phải là con mạnh hơn, mà là con thú thứ ba đang đứng ngoài song sắt, ném vào đó một miếng thịt tẩm độc.

- Trích Đông Kinh Huyết Lệ Bút Ký

 

Mùa thu trườn vào Đông Kinh bằng những cơn gió heo may khô khốc, cuốn theo bụi đất đỏ quạch từ những con đường cái quan, phủ lên kinh thành một lớp áo màu vàng úa, ảm đạm.

Đã sáu tháng trôi qua kể từ khi Trịnh Xuân nhận được món quà trong bóng tối. Sáu tháng đủ để hạt giống của tham vọng nảy mầm, bén rễ và vươn lên thành những cái gai nhọn hoắt, chọc thẳng vào sự ngạo mạn của Phủ Thế tử. Sự cân bằng quyền lực mong manh tại Phủ Chúa, vốn được duy trì bằng uy quyền tuyệt đối của Bình An Vương Trịnh Tùng, giờ đây đang rạn nứt. 

Lê Tín ngồi trong thư phòng của Đề lĩnh Cẩm y vệ, tay nâng chén trà sen đã nguội. Anh đang lắng nghe tiếng gió rít qua khe cửa sổ, nghe như tiếng mài dao của một đao phủ vô hình.

“Gió đã nổi”, anh thì thầm, đặt chén trà xuống bàn. Quân Tốt trên bàn cờ trước mặt anh đã tiến thêm một bước, đứng sừng sững giữa ranh giới của sự sống và cái chết. “Đã đến lúc cho rồng rắn cắn nhau”. 

Đại sảnh Binh Phiên hôm nay ngột ngạt đến khó thở. Không khí đặc quánh mùi mồ hôi của hàng trăm võ tướng, mùi da thuộc của giáp trụ, và mùi của sự căng thẳng đang chực chờ bùng nổ.

Giữa đại sảnh là một tấm bản đồ khổng lồ được trải rộng trên chiếc bàn gỗ lim dài ngoằng. Những quân cờ hiệu màu đỏ và xanh, tượng trưng cho các đạo quân, nằm rải rác trên mặt giấy ố vàng.

Thế tử Trịnh Tráng ngồi ở vị trí chủ tọa. Hắn mặc bộ giáp phục bằng gấm đỏ, vai khoác áo choàng lông thú, đầu đội mũ trụ nạm ngọc. Tráng béo lên trông thấy sau nửa năm hưởng thụ quyền lực. Khuôn mặt hắn đỏ gay, đôi mắt hằn lên những tia máu, quét nhìn đám tướng lĩnh bên dưới với vẻ trịch thượng, hống hách.

Ngồi đối diện hắn, ở phía cuối bàn, là Trịnh Xuân.

Khác với vẻ hào nhoáng của anh trai, Xuân mặc một bộ võ phục màu xanh chàm đơn giản, gọn gàng. Gương mặt hắn gầy đi, sạm đen vì nắng gió thao trường, nhưng đôi mắt thì sáng rực, ẩn chứa một sự kiên định lạnh lùng mà trước đây chưa từng có. Hắn ngồi thẳng lưng, hai tay đặt ngay ngắn trên đùi, không hề tỏ ra sợ hãi trước cái nhìn soi mói của Tráng.

“Quân nhu cho chiến dịch Cao Bằng đang thiếu hụt”, Trịnh Tráng cất tiếng, giọng ồm ồm, vang vọng khắp đại sảnh. Hắn đập mạnh tay xuống bàn, làm mấy quân cờ hiệu nảy lên. “Đám tàn dư nhà Mạc như lũ chuột cống, đánh mãi không chết. Ta cần thêm lương thảo. Ta cần thêm tiền!”

Hắn cầm một thanh thước gỗ, chỉ thẳng vào vùng đất Kinh Bắc, nơi phe cánh của Trịnh Xuân đang nắm quyền cai quản. “Nhị đệ”, Tráng nhếch mép cười, một nụ cười không có chút hơi ấm. “Vùng Kinh Bắc đất đai màu mỡ, dân chúng giàu có. Ta quyết định tăng thuế ruộng đất ở đó lên thêm ba phần. Số tiền thu được sẽ chuyển thẳng về kho của Binh Phiên để nuôi quân. Ngươi thấy thế nào?”

Cả đại sảnh im phăng phắc. Các võ tướng liếc nhìn nhau, nín thở. Ai cũng biết đây là một đòn đánh trực diện. Tăng thuế ba phần là một con số khổng lồ, đủ để vắt kiệt sức dân, gây ra bạo loạn, và quan trọng nhất, nó sẽ làm suy yếu nghiêm trọng nguồn lực tài chính của Trịnh Xuân.

Trịnh Xuân từ từ ngẩng đầu lên. Hắn nhìn thẳng vào mắt Trịnh Tráng. “Thưa Thế tử”, Xuân nói, giọng bình tĩnh, rõ ràng. “Kinh Bắc vừa trải qua một đợt hạn hán kéo dài, mùa màng thất bát. Dân chúng đang phải ăn cháo loãng cầm hơi. Tăng thuế lúc này chẳng khác nào bức dân vào đường chết. Đệ e rằng không thể thực hiện được”.

“Không thể?” Trịnh Tráng trừng mắt, gân cổ nổi lên. “Đây là quân lệnh! Ngươi dám chống lại quân lệnh sao? Việc quân là việc cấp bách, mạng sống của binh lính ngoài biên ải quan trọng hay mấy bát cháo của đám dân đen quan trọng?”

“Dân là gốc”, Xuân đáp trả, không hề nao núng. “Không có dân thì lấy ai nuôi quân? Hơn nữa...”

Hắn đứng dậy, rút từ trong tay áo ra một cuộn văn bản.

“Theo Quốc Triều Hình Luật và các sắc dụ của Chúa thượng về việc khoan thư sức dân, vùng bị thiên tai được miễn giảm thuế khóa trong hai năm. Thế tử muốn tăng thuế, chẳng phải là đi ngược lại lệnh của Chúa thượng sao?”

Trịnh Tráng sững sờ. Hắn không ngờ thằng em trai nhu nhược ngày nào lại dám lôi luật lệ ra để đối chất với hắn. Hắn càng không ngờ Xuân lại nắm rõ luật lệ đến thế.

“Ngươi...!” Tráng cứng họng, mặt đỏ tía tai. “Ngươi dám mang Chúa thượng ra dọa ta?”

“Đệ không dám”, Xuân cúi đầu, nhưng giọng điệu đầy thách thức. “Đệ chỉ đang làm đúng phận sự của một bề tôi, giữ gìn kỷ cương phép nước”.

Xung quanh bàn, một vài viên tướng già, những người có tên trong danh sách mà Xuân đã bí mật lôi kéo, bắt đầu gật gù tán thưởng. Tiếng xì xào bàn tán nổi lên.

“Nhị công tử nói có lý đấy...” 

“Kinh Bắc quả thực đang đói kém...” 

“Luật là luật...”

Những tiếng thì thầm đó như những mũi kim châm vào tai Trịnh Tráng. Quyền uy của hắn đang bị thách thức công khai. Hắn cảm thấy như mình đang bị lột trần giữa đám đông.

“Câm miệng!” Trịnh Tráng gầm lên, rút phắt thanh kiếm bên hông, chém mạnh xuống góc bàn.

PHẬP!

Gỗ lim cứng như đá bị chém vỡ một mảnh. Đại sảnh im bặt.

“Ở đây ta là người ra lệnh!” Tráng chỉ mũi kiếm vào mặt Xuân, tay run lên vì giận dữ. “Ta không quan tâm đến luật lệ gì hết! Ta cần tiền! Và ngươi phải nôn tiền ra! Nếu không...”

Trịnh Xuân không lùi bước. Hắn nhìn mũi kiếm cách mặt mình gang tấc, ánh mắt lạnh lùng đến đáng sợ. Hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này. Khoảnh khắc Trịnh Tráng lộ rõ bộ mặt của một kẻ bạo chúa ngu xuẩn.

“Nếu không thì sao?” Xuân hỏi ngược lại, giọng đanh thép. “Thế tử định chém đầu đệ ngay tại đây sao? Giữa thanh thiên bạch nhật, trước mặt bá quan văn võ?”

Hắn bước lên một bước, ngực chạm vào mũi kiếm.

“Việc quân là việc nước, không phải việc riêng của Thế tử. Nếu Thế tử muốn tiền để nuôi quân, đệ sẵn sàng dâng gia sản riêng. Nhưng nếu muốn vắt kiệt máu dân để phục vụ cho... những mục đích khác, thì Trịnh Xuân này thà chết chứ không tuân!”

Trịnh Tráng tím mặt. Hắn thực sự muốn đâm lưỡi kiếm đó xuyên qua họng tên em trai hỗn xược này. Nhưng hắn nhìn thấy ánh mắt của các tướng lĩnh xung quanh. Những ánh mắt dò xét, nghi ngờ, thậm chí là khinh bỉ.

 “Được... Được lắm...” Trịnh Tráng rít lên, tra kiếm vào vỏ. “Ngươi giỏi lắm. Ngươi tưởng ngươi có cái lưỡi dẻo là thắng sao?”

Hắn quay lưng lại, phất tay áo.

“Giải tán! Tất cả cút hết cho ta!”

Đám tướng lĩnh vội vã giải tán, không ai dám nhìn ai, nhưng trong lòng họ, cán cân quyền lực đã bắt đầu nghiêng ngả. Họ đã thấy một Trịnh Xuân hoàn toàn khác. Một Trịnh Xuân có gan, có trí.

Trịnh Xuân đứng lại một mình giữa đại sảnh trống rỗng. Hắn nhìn tấm bản đồ, nhìn vết kiếm chém trên góc bàn. Khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười nhạt.

Phủ Đề Lĩnh chiều muộn chìm trong bóng tối nhập nhoạng. Lê Tín đang ngồi trong thư phòng, lau chùi thanh kiếm của mình. Tấm vải trắng lướt trên lưỡi thép sáng loáng, phản chiếu đôi mắt sâu thẳm, vô cảm của anh.

Cánh cửa bật mở. Không cần gõ cửa.

Lưu Bá Tùng, mưu sĩ thân cận của Trịnh Tráng, bước vào. Gã mặc một bộ áo lụa màu xám tro, gương mặt hốc hác, đôi mắt ti hí lúc nào cũng đảo qua đảo lại. Gã mang theo cái mùi nồng nặc của sự giận dữ và gấp gáp từ Phủ Thế tử.

“Lê Đề lĩnh thật nhàn nhã”, Tùng nói, giọng chua chát, ngồi phịch xuống chiếc ghế đối diện mà không cần mời.

“Lau kiếm là việc của kẻ cầm gươm”, Lê Tín đáp, không ngẩng đầu lên. “Có việc gì mà khiến mưu sĩ của Thế tử phải đích thân đến cái chốn ngục tù này?”

“Ngài biết thừa rồi còn hỏi”, Tùng đập tay xuống bàn. “Vụ ở Binh Phiên sáng nay. Thằng nhãi Trịnh Xuân... nó ăn gan hùm mật gấu rồi…”

“Ta có nghe”, Lê Tín vẫn điềm nhiên lau kiếm. “Nhị công tử dạo này... tiến bộ nhiều”.

“Tiến bộ?” Tùng cười khẩy. “Đó là mầm mống của tạo phản! Thế tử đang điên tiết lên. Ngài ấy muốn cái đầu của nó. Hoặc ít nhất... là bẻ gãy đôi cánh của nó trước”. Gã chồm người về phía trước, hạ giọng, ánh mắt lóe lên tia độc địa. “Thế tử ra lệnh cho ngài. Cẩm y vệ phải hành động. Ngay lập tức”.

Lê Tín dừng tay. Anh từ từ ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt Lưu Bá Tùng. Cái nhìn lạnh lẽo khiến gã mưu sĩ rùng mình.

“Cẩm y vệ không phải là sát thủ riêng của Thế tử”, anh nói chậm rãi. “Chúng ta làm việc theo pháp luật của Phủ Chúa”.

“Pháp luật?” Lưu Bá Tùng cười nhạt. “Pháp luật là cái gì khi quyền lực nằm trong tay Thế tử? Ngài đừng quên ai đã đưa ngài lên vị trí này”. Gã rút từ trong tay áo ra một danh sách. “Đây là tên ba thuộc hạ thân tín nhất của Trịnh Xuân. Một tên Cai đội phụ trách cấm vệ phủ Nhị công tử. Một tên quan coi kho lương ở Kinh Bắc. Và một tên liên lạc viên”.

Lưu Bá Tùng đẩy danh sách về phía Lê Tín.

“Thế tử muốn ba kẻ này biến mất. Hoặc ít nhất... là vào tù với những tội danh không thể chối cãi. Tham ô, lơ là canh gác, cấu kết với giặc Mạc... tội gì cũng được. Miễn là đủ để chặt đứt tay chân của Trịnh Xuân, khiến hắn bị cô lập, khiến hắn hiểu rằng chống lại Thế tử là con đường chết”.

Lê Tín cầm danh sách lên. Anh lướt qua những cái tên. Đó đều là những người trung thành, những người mà Trịnh Xuân vừa mới vất vả thu phục được.

“Bắt người không khó”, Lê Tín nói, đặt danh sách xuống, tiếng nói lạnh như băng. “Nhưng muốn kết tội chết, cần bằng chứng. Thế tử muốn ta bắt bừa, hay muốn ta làm cho... thật?”

“Thật hay giả quan trọng gì?” Tùng nhún vai. “Cẩm y vệ các ngài chẳng phải là đã quá quen với việc biến không thành có sao? Tra tấn, ép cung, ngụy tạo bằng chứng... Cái ta cần là kết quả. Thế tử không kiên nhẫn đâu”.

Lê Tín đứng dậy, tra kiếm vào vỏ. “Được. Nói với Thế tử, Cẩm y vệ sẽ làm việc. Ta sẽ bẻ gãy cánh của Trịnh Xuân”.

Anh nhìn Lưu Bá Tùng, khóe môi nhếch lên một nụ cười bí hiểm. “Nhưng hãy nhớ, một khi đã rút gươm ra khỏi vỏ, máu sẽ phải chảy. Và đôi khi... vết máu bắn ra có thể làm bẩn cả áo người cầm gươm đấy”.

Lưu Bá Tùng cau mày, không hiểu ý nghĩa câu nói đó. Nhưng gã đã có được lời hứa. Gã đứng dậy, phủi áo.

“Làm cho sạch sẽ vào, Lê Đề lĩnh”.

Nhà lao Cẩm y vệ nằm sâu dưới lòng đất, ẩm ướt, hôi thối và tối tăm như địa ngục trần gian. Tiếng nước nhỏ giọt tỏng... tỏng... vang vọng đều đều, hòa lẫn với tiếng rên rỉ của những tù nhân đang hấp hối.

Trong phòng thẩm vấn dành cho những tội phạm quan trọng, một người đàn ông đang bị trói chặt vào ghế gỗ.

Đó là Lý Phan, viên Cai đội trưởng cấm vệ của phủ Trịnh Xuân. Một gã đàn ông vạm vỡ, trung thành, với khuôn mặt bầm tím vì những đòn “chào hỏi” dạo đầu của đám cai ngục.

Hắn thở dốc, máu rỉ ra từ khóe miệng, nhưng đôi mắt vẫn trừng trừng nhìn vào bóng tối. “Chúng mày... lũ chó săn...” Lý Phan gầm gừ. “Tao không có tội... Chủ nhân tao sẽ không tha cho chúng mày...”

Cánh cửa sắt nặng nề mở ra.

Lê Tín bước vào. Anh mang theo một bầu rượu và hai cái chén. Anh ra hiệu cho đám cai ngục lui ra ngoài.

Căn phòng chỉ còn lại hai người.

Lê Tín kéo một chiếc ghế, ngồi xuống đối diện với Lý Phan. Anh chậm rãi rót rượu. Mùi rượu nếp thơm nồng lan tỏa, lạc lõng giữa mùi máu và mùi xú uế.

“Uống đi”, Lê Tín đẩy một chén rượu về phía Lý Phan.

Lý Phan nhìn chén rượu, rồi nhìn Lê Tín với vẻ nghi ngờ. “Rượu độc à? Muốn giết tao thì giết đi, đừng giở trò”.

Lê Tín mỉm cười, tự mình uống cạn một chén. “Không độc. Chỉ là rượu ngon. Để tiễn đưa một người sắp chết”.

“Sắp chết?” Lý Phan cười khẩy. “Tao chưa bị xét xử. Nhị công tử sẽ cứu tao”.

“Nhị công tử?” Lê Tín lắc đầu, ánh mắt tỏ vẻ thương hại. “Ngươi nghĩ Trịnh Xuân còn tâm trí đâu mà cứu ngươi? Hắn còn đang lo giữ cái đầu của mình chưa xong”.

Anh rút từ trong ngực áo ra một bức thư. Giấy dó nhàu nát, niêm phong bằng sáp đỏ. Anh mở ra, giơ lên trước mặt Lý Phan. “Ngươi biết chữ không? Đọc đi”.

Lý Phan nheo mắt. Ánh đuốc leo lét soi rõ những dòng chữ viết vội. 

“Bắt hết tay chân của Xuân. Ép cung chúng khai ra Xuân mưu phản. Nếu chúng cứng đầu, cứ giết chết trong ngục. Đêm rằm tháng này, ta sẽ cho tai nạn xảy ra tại phủ của nó. Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc”.

Mặt Lý Phan biến sắc. Hắn đọc đi đọc lại dòng chữ “Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc”.

“Đây... đây là...” Lý Phan lắp bắp.

“Mật thư của Thế tử”, Lê Tín nói dối một cách trơn tru, lạnh lùng. “Hắn muốn ta giết ngươi đêm nay. Và sau đó... là chủ nhân của ngươi”.

“Không... không thể nào...” Phan giãy giụa trong dây trói. “Thế tử... hắn dám giết em ruột sao?”

“Hắn đã giết bao nhiêu người rồi, ngươi lạ gì?” Lê Tín nhấp thêm một ngụm rượu. “Quyền lực không có anh em. Trịnh Xuân đã chọc giận con hổ. Và giờ con hổ muốn ăn thịt con hổ con”.

Anh đứng dậy, đi vòng quanh chiếc ghế của Phan. “Ta là Đề lĩnh Cẩm y vệ. Ta làm việc cho Phủ Chúa. Nhưng ta cũng là một người trọng nghĩa khí. Ta thấy chủ tớ các ngươi trung thành, ta không nỡ”.

Anh rút con dao găm bên hông ra. Ánh thép lóe lên.

Lý Phan nhắm mắt lại, chờ đợi cái chết.

Phập!

Dây trói đứt tung. Lý Phan mở mắt, ngỡ ngàng nhìn hai tay mình đã được tự do. Hắn nhìn Lê Tín, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Đi đi”, Lê Tín nói, giọng lạnh băng. “Cửa sau không có lính gác. Ngươi có một canh giờ để biến mất khỏi đây trước khi ta phát lệnh truy nã”.

“Tại... tại sao?” Phan hỏi, giọng run rẩy.

“Vì ta muốn xem...” Lê Tín cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt Lý Phan. “...xem chủ nhân của ngươi sẽ làm gì khi biết con dao đã kề cổ mình. Hãy mang bức thư này về cho hắn. Nói với hắn: Nếu không ra tay trước, thì chỉ có đường chết”.

Anh nhét bức thư vào tay Phan. “Chạy đi! Chạy nhanh về báo tin! Mạng sống của chủ ngươi nằm trong tay ngươi!”

Lý Phan nắm chặt bức thư. Hắn dập đầu lạy Lê Tín một cái rồi lao ra khỏi cửa, chạy thục mạng vào bóng tối của đường hầm.

Lê Tín đứng nhìn theo. Anh mỉm cười, rồi quay lại bàn rượu, đổ chén rượu còn lại xuống sàn đất.

Hai ngày sau.

Tẩm điện của Bình An Vương Trịnh Tùng nồng nặc mùi thuốc sắc. Những tấm rèm lụa dày được buông xuống, che bớt ánh sáng, tạo nên một không gian u ám, tù túng. Chúa Trịnh Tùng nằm trên giường bệnh. Lão già đi trông thấy. Mái tóc bạc trắng xõa tung, da mặt nhăn nheo, xám ngoét. Căn bệnh phong thấp và những năm tháng chinh chiến đã bào mòn sức lực của con hổ già. Nhưng đôi mắt lão vẫn sáng, một thứ ánh sáng sắc lạnh, đa nghi của kẻ đã nắm quyền sinh sát quá lâu.

Bên cạnh giường, Trịnh Tráng đang quỳ, giọng nói đầy vẻ bi phẫn và cáo buộc.

“Phụ vương! Phụ vương phải làm chủ cho con! Thằng Xuân... nó điên rồi! Nó đang bí mật tập hợp quân mã ở Kinh Bắc. Nó lôi kéo các tướng lĩnh cũ. Nó còn... nó còn tung tin đồn rằng con muốn hại chết nó!”

Trịnh Tráng dập đầu xuống sàn. “Con là anh, con chỉ muốn dạy dỗ nó, muốn tốt cho việc quân. Vậy mà nó dám mưu đồ tạo phản! Xin Phụ vương hãy ban lệnh cho con dẫn quân đi dẹp loạn, bắt nghịch tử đó về quy án!”

Trịnh Tùng nằm im, tiếng thở khò khè nặng nhọc. Lão nhìn đứa con trai trưởng đang gào khóc. Lão không nói gì. Sự im lặng của lão khiến không khí càng thêm ngột ngạt.

“Đề lĩnh Cẩm y vệ đâu?” Lão cất tiếng, giọng khàn đặc nhưng đầy uy lực.

Lê Tín bước ra từ trong bóng tối của góc phòng. Anh đã đứng đó nãy giờ, im lặng như một cái bóng. Anh quỳ xuống bên cạnh Trịnh Tráng. “Có thần”.

“Ngươi đã điều tra chưa? Những lời Thế tử nói có thật không?” Trịnh Tùng hỏi, ánh mắt xoáy vào Lê Tín.

Trịnh Tráng quay sang nhìn Tín, ánh mắt ra hiệu điều gì đó.

Lê Tín cúi đầu. Anh biết Trịnh Tùng đang nghĩ gì. Lão già này đa nghi tột độ. Lão sợ nhất là các con tàn sát nhau để tranh giành quyền lực khi lão còn sống.

“Bẩm Chúa thượng”, Lê Tín nói, giọng điềm tĩnh. “Thần đã cho người điều tra kỹ lưỡng. Quả thực... bên phía Nhị công tử Trịnh Xuân có dấu hiệu tập hợp binh mã, tích trữ lương thảo. Những thuộc hạ của ngài ấy cũng có những lời lẽ bất kính với Thế tử”.

Trịnh Tráng nhếch mép cười đắc thắng.

“Tuy nhiên...” Lê Tín nói tiếp, giọng trầm xuống.

Nụ cười của Tráng tắt ngấm.

“...Thần nhận thấy, sự việc không đơn giản là tạo phản. Theo tin tức của Cẩm y vệ, Nhị công tử làm vậy... là vì sợ”.

“Sợ?” Trịnh Tùng nhướng mày.

“Vâng. Có kẻ xấu nào đó đã tung tin đồn thất thiệt, thậm chí làm giả mật thư, nói rằng Thế tử đang lên kế hoạch ám sát Nhị công tử để trừ hậu họa. Nhị công tử tin là thật, nên mới hoảng loạn mà tập hợp lực lượng để tự vệ”.

Lê Tín ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Trịnh Tùng với vẻ mặt của một trung thần lo lắng cho sự đoàn kết của gia tộc. “Bẩm Chúa thượng, thần e rằng có kẻ tiểu nhân đang cố tình thêu dệt, đổ dầu vào lửa, gây chia rẽ cốt nhục, khiến huynh đệ tương tàn để ngư ông đắc lợi”.

“Ngươi nói bậy!” Trịnh Tráng gầm lên, chỉ tay vào mặt Tín. “Kẻ nào dám thêu dệt? Rõ ràng là nó muốn làm phản!”

XOẢNG!

Chiếc bát thuốc trên tay Trịnh Tùng bay vèo qua không trung, đập thẳng vào người Trịnh Tráng. Nước thuốc nóng hổi, đen ngòm văng tung tóe lên bộ áo gấm của Thế tử.

“CÂM MIỆNG!” Trịnh Tùng gầm lên, cơn giận dữ khiến lão bật dậy, ho sù sụ. “Mày... mày là anh! Mày nắm binh quyền trong tay! Thay vì bao dung, dạy bảo em út, mày lại chèn ép nó, dọa nạt nó đến mức nó phải sợ hãi mà làm bậy! Giờ mày còn muốn xin quân đi giết nó ư?”

Lão chỉ tay run rẩy vào mặt Tráng. “Mày định giết hết anh em để một mình xưng vương à? Tao còn chưa chết! Cái ghế này chưa đến lượt mày quyết định!”

Trịnh Tráng chết lặng. Hắn không ngờ mũi dùi lại chĩa ngược về phía mình. Hắn quỳ rạp xuống, run rẩy. “Phụ vương... con không có... con bị oan...”

“Cút! Cút ra ngoài cho khuất mắt tao!” Trịnh Tùng quát. “Về mà tự kiểm điểm lại mình! Nếu để tao nghe thấy tiếng gươm đao giữa hai anh em chúng mày... tao sẽ chém đầu cả hai!”

Trịnh Tráng vội vã dập đầu, rồi lùi lũi bước ra ngoài, mặt tái mét vì sợ hãi và nhục nhã. Khi đi ngang qua Lê Tín, hắn ném cho anh một cái nhìn đầy thù hận và nghi ngờ. 

Khi chỉ còn lại hai người, Trịnh Tùng mệt mỏi dựa lưng vào gối. Lão nhìn Lê Tín, ánh mắt dịu lại đôi chút. “Khanh làm tốt lắm”, lão thều thào. “Khanh đã nói lời công tâm. Ta biết thằng Tráng tham lam, thằng Xuân nóng nảy. Chỉ có khanh là người ngoài, khanh mới nhìn rõ được sự tình”.

“Thần chỉ lo cho sự an nguy của Phủ Chúa”, Lê Tín cúi đầu khiêm cung.

“Hãy tiếp tục giám sát chúng”, Trịnh Tùng ra lệnh, giọng yếu ớt. “Đừng để chúng giết nhau. Nhưng cũng... đừng để đứa nào mạnh quá. Hãy giữ thế cân bằng cho ta”.

“Thần tuân chỉ”.

Lê Tín lui ra khỏi tẩm điện. Bên ngoài, trời đã tối hẳn. Gió lạnh buốt.

Anh bước đi trên hành lang dài, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px