Chương 11. Chỉ cần là câu chuyện về người đó, cậu đều nghe rất rõ.
Hoài Phong đoán chuyện như thần. Vừa đặt chân vào lớp, cô Tâm đã thu toàn bộ vở bài tập của cả lớp rồi cho phát đề kiểm tra một tiết.
Đây là bài kiểm tra đầu tiên Châu Thanh phải đối mặt sau một quãng thời gian dài bổ sung kiến thức nền tảng. Cậu không dám lơ là, vừa nhận được đề đã dồn toàn bộ sự tập trung vào bài làm. Thấy cậu tính toán rồi viết đáp án nhanh như gió, Hoài Phong không nhịn được lén liếc sang bên cạnh.
Đến khi tròng mắt cậu ta sắp rớt ra ngoài, Châu Thanh mới nhỏ giọng nhắc nhở:
“Đừng nhìn nữa.”
Hoài Phong bĩu môi:
“Cứu em một mạng đi mà. Em thề chỉ chép vài câu thôi.”
“Một câu cũng không được chép.” Châu Thanh đáp. “Đề của tôi với cậu không giống nhau.”
“WTF?”
Hoài Phong trợn mắt, vội cúi xuống đối chiếu mấy dòng. Một lát sau, cậu ta lại ngẩng đầu nhìn quanh, lúc này mới phát hiện trong lớp còn không ít người đang treo vẻ mặt tuyệt vọng chẳng khác gì mình.
“Đệt, đệt, đệt!”
Không chỉ riêng cậu ta, những đứa khác sau khi nhận ra sự thật tàn khốc này cũng đồng loạt kêu rên. Trong phút chốc, tiếng than oán nổi lên khắp lớp.
Cô Tâm vừa lật vở bài tập ra chấm vừa kín đáo quan sát đám học sinh phía dưới. Chẳng cần hỏi cô cũng biết đám nhóc này đang bàn tán chuyện gì.
Cô gõ thước lên mặt bàn, cười như mẹ hiền:
“Bài kiểm tra khảo sát lần này có tổng cộng mười mã đề, không đánh số theo thứ tự. Các em khỏi phải hỏi bài nhau.”
“Trời ơi! Cô chẳng thương bọn em gì cả!”
Tiếng than vãn vang thấu trời xanh.
“Cô đang thương phụ huynh của các em đấy.” Cô thong thả đáp. “Đừng nhìn ngang ngó dọc nữa, mau tập trung làm bài đi.”
Sau một hồi vừa nhắc nhở vừa đe dọa, lớp học cuối cùng cũng trật tự trở lại. Cô Tâm hài lòng thu hồi ánh nhìn. Có điều trước khi hoàn toàn dời mắt, cô vẫn kịp quan sát thấy vài cảnh tượng khác biệt.
Ở bàn cuối cùng bên trái, sát cửa sổ và vị trí chính giữa thuộc hàng thứ ba từ dưới lên, có hai học sinh từ đầu đến cuối không hề mở miệng than vãn lấy một câu những người khác, chỉ tập trung vào phiếu trả lời. Trước khi cô quay đi, hai người gần như đồng thời lật sang trang thứ hai của phần trắc nghiệm.
Tất cả những tiếng ồn ào xung quanh đều chẳng ảnh hưởng đến họ.
Bài khảo sát đầu kỳ vốn chỉ nhằm đánh giá mức độ ghi nhớ kiến thức của học sinh sau một mùa hè ăn chơi nghỉ ngơi, kết quả sẽ không tính vào điểm tổng kết cuối kỳ. Nhưng mỗi khi nghe đến hai chữ “kiểm tra”, đám trẻ này thường chẳng nghĩ được gì ngoài cây roi mây trong tay cha mẹ. Bởi vậy, lớp học cũng chẳng yên tĩnh được bao lâu. Sau một khoảng lặng ngắn ngủi, vài cái đầu không chịu yên lại bắt đầu quay trái ngó phải.
Lớp 11E là lớp cuối cùng của cả khối, kiểu học sinh nào cũng có, một khi đã quậy thì càng khó quản hơn các lớp khác. Cô Tâm hết lần này đến lần khác phải ngẩng đầu nhắc nhở.
Trong lần thứ hai gõ thước cảnh cáo, cô lại bắt gặp hai cậu học sinh kia gần như đồng thời lật sang trang thứ ba của đề kiểm tra. Chỉ có điều lần này, cô không chờ được đến khi cả hai cùng lật sang trang thứ tư, bởi một người đã dừng bút giữa chừng.
“Thưa cô, em xin phép ra ngoài.”
Vài người trong lớp nghe tiếng liền quay đầu lại. Cậu học sinh ngồi giữa lớp giơ một tay lên, tay còn lại lấy chiếc nắp bút đang cắn trên miệng xuống, đậy lại rồi đặt lên bàn.
“Cô đã nhắc các em bao nhiêu lần rồi. Trước khi kiểm tra phải đi vệ sinh cho xong. Ra ngoài giữa chừng lãng phí bao nhiêu thời gian làm bài. Sau này thi đại học, từng phút từng giây đều quý giá có biết không?”
Cô Tâm liếc Hoàng Phi một cái rồi phẩy tay: “Thôi, đi đi. Nhanh rồi về làm tiếp.”
Hoàng Phi hiển nhiên không hề có ý định quay lại. Hắn mang cả đề kiểm tra lẫn bài làm lên, đặt xuống trước mặt cô.
“Em nộp bài.”
Cô Tâm tỏ ra không vui khi cầm tờ bài làm từ tay hắn, bởi đây chẳng phải lần đầu cậu học trò này đòi nộp bài khi thời gian mới trôi qua hơn nửa.
“Lần nào cũng vậy, em cố ngồi lại thêm một chút thì khó lắm à?”
“Cô có thể nghĩ theo hướng khác mà.” Hoàng Phi bật cười. “Chẳng hạn như em là một học sinh vô cùng trung thực. Chỉ là đề khó quá, học sinh trung thực của cô không làm được bài, nhưng nhất quyết không gian lận, còn nộp bài sớm để chứng minh sự trong sạch của mình.”
Hắn ung dung bước ra khỏi cửa lớp trước một giữa một loạt ngón tay cái tán thưởng lén lút bật lên dưới ngăn bàn.
Nhìn bóng dáng thiếu niên lướt qua ngoài cửa sổ, cô Tâm bất lực thở dài cúi đầu xem bài hắn vừa nộp. Phần trắc nghiệm chỉ làm được một nửa, đáp án của mấy câu tự luận cũng vắn tắt quá mức, những chỗ còn lại gần như bỏ trắng hoàn toàn. Với những học sinh bình thường, bất kể có biết làm hay không, chúng vẫn sẽ cố nán lại đến tận phút cuối. Hoặc viết đại vài dòng mở đầu để kiếm thêm chút điểm, hoặc chờ đến lúc sắp thu bài, xem thử có thể hỏi được vài đáp án từ người khác hay không.
Nhưng nam sinh này chưa bao giờ làm như vậy. Ngay cả viết bừa vài câu để đối phó, cậu ta cũng lười động bút. Đôi khi chính cô cũng không rõ rốt cuộc Hoàng Phi quá thành thật với trình độ của mình hay vốn đã không hề đặt điểm số vào mắt.
Chút se lạnh của buổi sớm mai đã bị nắng trưa xua tan không còn dấu vết. Mặt trời rực rỡ treo cao, nắng vàng phủ tràn mặt sân. Trống tan học vừa dứt, từng tốp học sinh đã túm năm tụm ba, kéo nhau ùa ra khỏi tòa nhà giảng dạy.
Châu Thanh là một trong những người rời lớp muộn nhất. Cậu vừa nhấc đầu bút khỏi dòng cuối cùng trên giấy nháp, khóe mắt chợt bắt được một bóng người lao vụt đi. Người nọ len khỏi dãy bàn ở giữa, một tay vác cặp, một tay chống lên bệ cửa sổ rồi bật người nhảy thẳng ra ngoài hành lang.
Cách hắn rời đi cũng giống như cách hắn bước vào, cứ như thể có thù với cửa chính lớp học.
Thấy người anh em thiện lành của mình biến mất khỏi tầm mắt, Hoài Phong cũng bắt đầu đứng ngồi không yên. Cậu ta xách cặp đuổi theo, trước khi đi chỉ kịp nghe người bên cạnh khẽ dặn:
“Nhớ làm bài tập về nhà.”
“Anh Thanh yên tâm. Tiết nào anh cũng nhắc thế này, em có muốn quên cũng không quên nổi.”
Dứt lời, cậu ta bắt chước dáng vẻ của người phía trước, chống tay lên bệ cửa sổ rồi nhảy ra ngoài, co chân đuổi theo.
“Anh Phi, chiều tan học đi net không? Chiều nay lớp em chỉ có hai tiết thôi!”
Châu Thanh vừa cúi đầu thu dọn được vài giây, nghe thấy câu này lại bất giác ngẩng lên, dõi mắt ra ngoài cửa sổ. Hoài Phong đã đuổi kịp Hoàng Phi. Phía sau lại có thêm một toán học sinh lớp khác chạy tới, bá vai khoác cổ vây quanh hai người, vừa cười nói vừa chen chúc cùng nhau đi về phía trước.
Hành lang vốn đã ồn ào lại càng thêm nhộn nhịp.
“Không đi.”
“Lại không đi à? Tại sao thế? Nói thật đi, anh đã bao lâu không đi cùng bọn em rồi? Gần đây đám Đăng Minh ngày nào cũng cưỡi lên đầu bọn em mà ra oai, tức muốn chết. Anh nỡ nhìn đàn em của mình bị chúng nó cho ăn hành thế à?”
“Có việc, bận.”
“Bận gì? Để bọn em giúp cho. Anh em dùng để làm gì? Là để có phúc cùng hưởng, có hoạ…”
“Bán rau.” Giọng Hoàng Phi thản nhiên. “Bọn mày nhắm giúp nổi không?”
Dù không nhìn thấy vẻ mặt của hắn, Châu Thanh vẫn có thể tưởng tượng ra lúc nói câu ấy, khóe môi Hoàng Phi nhất định đang hơi nhếch lên cười nửa miệng.
Nghe xong, cả đám lập tức bật cười.
“Chịu rồi, việc này thì thua!”
“Vụ này chẳng ai cứu được anh đâu. Bà nội anh tinh tường như gì ấy.”
Tiếng nói cười ngoài hành lang vang lên không dứt. Người trong lớp cũng thưa dần. Châu Thanh không vội. Cậu vốn không thích chen chúc trong đám đông nên động tác thu dọn đồ đạc cũng thong thả hơn.
“Trưa nay ông định về không, Thanh?”
“Thanh?”
“Châu Thanh?”
Sau vài lượt gọi, Châu Thanh mới dừng tay, chậm chạp nhìn về phía phát ra âm thanh. Lớp trưởng Trúc Ly đang đứng bên cửa, một tay đặt lên công tắc điện.
“Buổi trưa ông có về nhà không? Nếu không về thì tôi để điện lại cho ông, chìa khóa cũng để ở đây.”
Châu Thanh hồi thần: “Không cần đâu, tôi đi ngay đây.”
“Vừa rồi tôi gọi ông mấy lần mà ông chẳng phản ứng gì cả.” Trúc Ly thuận miệng cảm thán.
“Mải nghĩ ngợi linh tinh nên phân tâm thôi.”
Lời giải thích nghe cũng hợp lý, Trúc Ly không hỏi thêm nữa: “Vậy thì về thôi. À, đúng rồi, chiều nay đến lượt bàn của ông và Hoài Phong trực nhật, nhớ đến sớm nhé.”
Đèn trong lớp vụt tắt, cửa phòng học cũng được khóa lại. Trên tầng ba tòa A không còn bóng dáng của những người khác, Châu Thanh một mình đứng bên lan can hóng gió, đưa tay ấn lên tai trái, thất thần rất lâu. Vừa rồi, hình như cậu thật sự không nghe thấy lớp trưởng gọi mình.
Chuyện này đối với Châu Thanh vốn chẳng có gì lạ. Cậu thường không kịp phản ứng với âm thanh từ bên ngoài, ngay cả khi tiếp nhận thông tin người khác truyền đạt cũng luôn chậm hơn vài giây. Thế nhưng có một chuyện cậu buộc phải thừa nhận, chỉ cần là chuyện liên quan đến người đó, dù trong lời nói chỉ vô tình nhắc đến tên, bất kể cách xa bao nhiêu hay xung quanh có ồn ào đến mức nào, Châu Thanh vẫn luôn nghe thấy rõ ràng ngay từ giây phút đầu tiên.
“Đúng là trời sinh một cặp.”
Hai nữ sinh khoác tay nhau đi ngang qua phía sau cậu. Một người chỉ về phía cổng trường, giọng đầy cảm thán.
Người bạn bên cạnh tò mò hỏi: “Bà nói ai thế?”
“Còn ai vào đây nữa? Đương nhiên là đại ca với chị đẹp rồi. Anh Phi và Lưu Ly là thanh mai trúc mã nổi tiếng của trường mình mà. Bà không biết hả?”
“Tôi có nghe nói, nhưng không phải chỉ là thân nhau từ nhỏ thôi à?”
“Thế thì đã chẳng có gì để bàn. Để ý xem, ở trường này ngoài Lưu Ly ra, có đứa con gái nào ngồi được lên yên sau xe anh Phi? Nghe nói năm đó anh Phi thi vào trường này cũng vì Lưu Ly đấy. Đằng trai đã sớm ngã vào tay đằng gái rồi.”
“Thật á?”
“Cũng chẳng có gì lạ. Lưu Ly vừa xinh, vừa học giỏi, lại còn là cành vàng lá ngọc hàng thật giá thật nữa, ai mà không xiêu lòng cho được? Tính anh Phi nóng nảy như vậy mà vẫn đổ đứ đừ đấy thôi. Huống hồ hai nhà còn môn đăng hộ đối, ông trời muốn chia cắt cũng chia chẳng nổi.” Cô nàng hất nhẹ cằm xuống dưới sân trường: “Thấy không, anh đại mà chiều chị đẹp thì cứ phải gọi là chiều như chiều vong luôn.”
Lúc ấy dưới sân trường, Hoàng Phi vừa phóng xe tới, dừng ngay dưới chân Lưu Ly.
Nữ sinh còn lại chợt nhớ ra chuyện gì đó: “Gượm đã, sao tôi nghe nói trước đây Lưu Ly từng hẹn hò với Dương Thành lớp B mà?”
“Vậy mới nói, đại ca giống như kẻ si tình mắc kẹt trong vai bạn thuở nhỏ vậy. Ban đầu không phải hai người chung lớp A sao? Về sau Lưu Ly quen người kia, anh Phi đau lòng trượt thẳng xuống lớp E luôn. Lúc hai người này chia tay, lão ấy còn chạy hẳn sang lớp kia đập Dương Thành một trận để trút giận.”
“Uầy. Nghe cứ như tiểu thuyết ấy.”
“Còn hay hơn tiểu thuyết. Tôi mà nói điêu thì tôi đi bằng đầu.”
Hai cô gái vừa nói vừa đi xa dần, giọng nói cũng theo đó nhỏ đi. Châu Thanh đứng trên hành lang tầng ba, tựa tay lên lan can, từ đầu đến cuối không dời mắt khỏi hai bóng người bên dưới.
Nam sinh khoác chiếc áo đen viền bạc ngồi trên xe mô tô. Hắn đưa chân gạt bàn để chân phía sau xuống cho cô gái, đợi cô đội mũ bảo hiểm và ngồi vững rồi mới vặn ga chạy ra khỏi cổng trường. Ngay sau đó, một chiếc xe khác cũng lướt qua cổng, chạy theo sau họ về cùng một hướng.
Châu Thanh đứng yên tại chỗ, lặng lẽ nhìn ba bóng người càng lúc càng xa cho đến khi họ chỉ còn là những chấm đen mơ hồ nơi cuối tầm mắt.