Chương 13. Tựa Rêu Phong.
“Bạn đã từng hối hận chưa?”
“Đã bao giờ bạn cảm thấy hối hận chưa?”
Câu hỏi ấy thoảng qua bên tai Châu Thanh khi cậu đang cúi đầu, dùng bút chì đánh dấu vài câu thơ đã thuộc nằm lòng trong khoảng trống của sách Ngữ văn. Cậu cứ ngỡ mình nghe nhầm, hoặc đó chỉ là tiếng ai đó đang thì thầm giữa những dãy bàn nên cũng không để tâm.
Đuôi tóc Du Phương khẽ lướt qua mép bàn phía sau. Giọng cô rất nhỏ, giống như đang tự lẩm bẩm một mình hơn là đang hỏi người khác.
“Đã bao giờ bạn cảm thấy hối hận chưa?”
Mãi đến khi câu hỏi ấy vang lên lần thứ hai, phương hướng của âm thanh không còn mơ hồ nữa, Châu Thanh mới chậm rãi ngẩng đầu. Viên phấn trong tay cô An vừa dừng lại trên bảng, để lại một hàng chữ ngay ngắn: Đã bao giờ bạn cảm thấy hối hận chưa?
Không cần phải giải thích quá nhiều, ai nhìn cũng hiểu chủ đề của tiết Ngữ văn hôm nay – Hối hận.
Chủ đề này vừa xuất hiện đã lập tức kéo theo một làn sóng xôn xao. Dĩ nhiên, đó chẳng phải dấu hiệu cho thấy không khí học tập đang sôi nổi theo hướng tích cực. 11E không phải lớp chuyên chọn, số học sinh thật sự đặt tâm trí vào việc học chẳng có bao nhiêu. Huống hồ đây còn là một tiết học triển khai theo chủ đề ngẫu nhiên, thường bị bọn họ lén gọi là “tiết học thư giãn”.
“Đã bao giờ mày cảm thấy hối hận chưa, Phong?” Tuấn Nghĩa từ dãy bàn bên cạnh quay sang hỏi Hoài Phong bằng chất giọng cực kỳ thiếu đấm.
Hoài Phong đang ngả người dựa vào lưng ghế, nghe vậy liền hất cằm: “Hối hận vì đẻ ra thằng con láo lếu như mày hả?”
Tuấn Nghĩa ra vẻ nghiêm túc suy nghĩ một lúc: “Nghĩ xem. Mười năm đi học, mê mỗi một em, kết quả người ta chỉ xem mày là chị em…”
Hoài Phong im lặng vài giây, chửi thẳng: “Cút mịa mày đi!”
Trong lớp lập tức vang lên một tràng cười đùa không chút kiêng dè. Giáo viên bộ môn phải lên tiếng nhắc nhở mấy lần, mãi một lúc sau mọi người mới chịu yên lặng, nghiêm túc suy nghĩ về đề bài.
Thật ra với dạng đề mở như thế này, chỉ cần là người nhạy cảm một chút thì đều có thể tìm được ý để viết. Khả Nhi là một trong những nữ sinh chăm chỉ nhất lớp. Trong khi những người khác vẫn còn ghé tai bàn tán, nhỏ đã cúi đầu bắt tay vào lập dàn ý. Đợi đến khi viết xong một cách chỉn chu, nhỏ mới để ý đến tình hình của người ngồi cùng bàn.
Không ngoài dự đoán, vị đại ca kia vẫn phát huy rất ổn định phong độ thường ngày. Giấy làm bài của hắn không có lấy một dòng chữ ngoài mấy vòng tròn méo mó vừa mới vẽ bừa lên đó.
“Cô sẽ mời một bạn lên bảng viết dàn ý cho cả lớp.”
Ánh mắt cô An thong thả lướt qua phòng học, bỏ qua hàng loạt cái đầu đồng loạt cúi xuống với niềm tin rằng chỉ cần tránh được ánh nhìn của cô thì mình sẽ không bị gọi tên, cuối cùng dừng lại ở nữ sinh gần cuối lớp.
“Lớp phó môn Văn, em lên bảng lập dàn ý cho cả lớp đi.”
Có người bị chỉ định, cả lớp lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Châu Thanh vừa định đặt bút, cậu chợt dừng lại khi bắt gặp Du Phương ngồi phía trước mình đột nhiên ngồi thẳng dậy, cả người cứng đờ. Cô An gọi tên lần thứ hai mà cô vẫn không đứng lên.
Ngồi chếch phía sau, Hoài Phong chọc nhẹ đuôi bút vào vai cô.
“Gọi bà đó, mau lên cứu lớp đi.”
“Nhưng mà...”
Du Phương quay đầu lại, toan hé miệng nhưng nhất thời không biết phải mở lời ra sao. Khi Châu Thanh trông sang, cậu vừa vặn bắt gặp nét khó xử cùng lời cầu cứu thoáng qua trong mắt cô bạn.
“Phương?” Giọng cô An lại vọng xuống từ bục giảng.
Càng lúc càng có nhiều người quay đầu lại, Du Phương càng thêm luống cuống.
“Thưa cô, em…”
“Cô gọi rồi, mau lên kìa.”
Tên ngốc Hoài Phong còn tưởng Du Phương cũng giống bọn họ, chỉ vì sợ phải lên bảng nên mới chần chừ. Cậu ta định nhắc cô bạn thêm lần nữa, nhưng đuôi bút còn chưa kịp chạm tới đối phương thì cổ tay đã bị người ngồi bên cạnh giữ lại.
“Thưa cô, em muốn thử làm đề này.” Châu Thanh đứng lên, trong tay cầm một tờ giấy nháp chưa viết thêm chữ nào ngoài dòng đề bài. “Em lên bảng được không ạ?”
Học lực của Châu Thanh đã sớm được chứng minh qua vài lần giáo viên bất ngờ gọi trả lời trong giờ, cũng như những lần cậu giảng bài cho Hoài Phong trước mặt bạn bè xung quanh, hầu hết là thể hiện một cách thụ động. Còn chủ động giơ tay phát biểu như thế này thì là lần đầu tiên.
Sự tồn tại của Châu Thanh trong tập thể giống như một cơn gió lạ. Cậu không tham gia những hoạt động chung của đám con trai như đá bóng hay đá cầu, nhưng cũng chưa đến mức hoàn toàn khép kín bản thân, từ chối qua lại với mọi người. Phần lớn thời gian, cậu chỉ ngồi yên tại chỗ, giữ thói quen cúi đầu nghiên cứu bài tập và chỉ trả lời khi ai đó tiến lại gần bắt chuyện.
Lớp 11E là kiểu lớp nào? Tất nhiên không phải nơi tôn sùng những con mọt sách. Bởi vậy, nếu chẳng ai chủ động nhắc đến, đôi khi thật sự sẽ có người quên mất sự hiện diện của cậu. Thế nhưng chỉ cần có ai đó bày tỏ rằng mình cần giúp đỡ, sự tồn tại của cậu lại trở nên đặc biệt rõ ràng.
Nam sinh vừa lên tiếng vẫn mang vẻ mặt bình tĩnh nhìn lên bục giảng qua tròng kính, chờ đợi một cái gật đầu. Đương nhiên cô An không có lý do để từ chối. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên học sinh mới chủ động giơ tay trong tiết học của cô.
Tuy không biết Châu Thanh vô tình hay cố ý giúp mình tránh được một phen khó xử, Du Phương vẫn chưa thể hoàn toàn thở phào. Cô chỉ mới tạm thời vượt qua được tình huống trước mắt, còn một vấn đề cấp bách khác cần phải giải quyết ngay. Kỳ trăng bất ngờ xuất hiện mà không hề có dấu hiệu báo trước khiến cô hoang mang đến gần như tuyệt vọng. Cô thật sự không muốn lúc này lại xảy ra thêm bất kỳ sự cố nào.
Mười sáu tuổi là độ tuổi nửa trẻ con, nửa trưởng thành, đã bắt đầu biết ngượng ngùng. Con gái gặp phải tình huống thế này khó tránh khỏi luống cuống, mà quanh chỗ ngồi của cô lúc này lại chẳng có lấy một bạn nữ để cầu cứu.
Cho đến khi Châu Thanh đi ngang qua bàn, Du Phương bỗng cảm thấy có thứ gì đó nhẹ nhàng rơi xuống lòng mình.
Là áo khoác của cậu.
Thả một chiếc áo khoác vào lòng người khác vốn chỉ là động tác chưa đầy năm giây, đủ nhanh cũng đủ kín đáo để phần lớn mọi người chẳng kịp chú ý. Nhưng sự kín đáo ấy chỉ có tác dụng với những người không dõi theo hai người họ từ đầu đến cuối. Hoàng Phi không nằm trong số đó, sự chú ý của hắn đã vô thức dành cho nhóm người ở góc lớp ngay từ khoảnh khắc ai đó cất lời xin phép được lên làm bài.
Từ chỗ ngồi của mình, Hoàng Phi chỉ cần nghiêng đầu sang phải một góc khoảng ba mươi độ là có thể thấy rõ vẻ mặt ngập tràn cảm kích của Du Phương lúc cô nhìn theo bóng lưng người đã bước lên bảng. Mà nếu lúc ấy Châu Thanh cũng tình cờ nghiêng đầu sang trái, có lẽ cậu sẽ phải giật mình vì ánh mắt chăm chú không hề tiết chế của một người nào đó đang đặt trên người mình.
Hoàng Phi xoay cây bút trong tay, đầu óc bất giác nghĩ ngợi vẩn vơ. Lưu Ly đã nói với hắn thế nào trong lần đầu gặp Châu Thanh?
“Các ông cứ chờ mà xem. Chỉ dựa vào gương mặt với tính cách đó thôi, sớm muộn gì cậu ấy cũng nổi tiếng khắp trường! Không chỉ riêng mình tôi đâu, con gái trong trường trước sau gì cũng sẽ bị cậu ấy làm cho thần hồn điên đảo…”
Dòng suy nghĩ ấy nhanh chóng bị những nét chữ lần lượt xuất hiện trên bảng cắt ngang. Trên kia, Châu Thanh đã bắt đầu viết, mở đầu bằng ba chữ: “Không hối hận.”
Hoàng Phi không biết liệu mình có đang suy nghĩ quá nhiều hay không. Dù mọi người xung quanh luôn nhận xét Châu Thanh là người điềm đạm, nhã nhặn và tốt tính, dù cậu luôn có cách khiến người khác cảm thấy thoải mái khi tiếp xúc mà không cần phải qua lại quá thân mật, Hoàng Phi vẫn không thể xua tan cảm giác chông chênh từ khi gặp lại cậu.
Thú thực mà nói, Châu Thanh xuất hiện trở lại trước mắt hắn, hắn có chút vui mừng nhưng cũng không khỏi cảm thấy bất an.
Châu Thanh của hiện tại quá đỗi ôn hoà, mà trong nhận thức của hắn, hai chữ ấy vốn không thể dùng để miêu tả về cậu.
***
Kế hoạch tổ chức sinh nhật cho Tuấn Nghĩa về cơ bản đã được quyết định xong, thế nhưng đương sự lại chẳng chịu ngồi yên, cứ cách vài phút cậu ta lại ngoi lên trong nhóm chat của lớp một lần, hết nhắc chuyện này lại hỏi chuyện kia, chỉ sợ đến ngày sinh nhật sẽ chẳng có ai chịu đi chơi cùng mình.
Trong giờ nghỉ giữa tiết, mấy chiếc điện thoại được giấu trong ngăn bàn lại bắt đầu hoạt động hết công suất.
“Anh Thanh.” Hoài Phong huých nhẹ Châu Thanh. “Chưa ai kéo anh vào nhóm lớp phải không? Kết bạn Facebook với em đi, em mời anh vào.”
“Tôi không có.” Châu Thanh nhìn qua màn hình điện thoại của cậu ta một cái rồi lắc đầu.
Hoài Phong tưởng mình nghe nhầm: “Không có? Sao lại không có được? Bây giờ ai mà chẳng dùng Facebook. Thế Zalo thì sao? không có Facebook thì cũng phải có Zalo chứ?”
Châu Thanh vẫn lắc đầu: “Cũng không có.”
“Thế... Yahoo?”
Trong một khoảnh khắc, Hoài Phong có cảm giác Châu Thanh rất muốn bật cười nhưng vẫn kịp thời kìm nén lại. Cuối cùng cậu ta nhận về một nụ cười chuẩn chỉnh như quảng cáo kem đánh răng PS từ đối phương kèm theo sự im lặng.
Hoài Phong thông minh cỡ nào chứ. Mỗi lần Châu Thanh cười kiểu này, ý nghĩa đằng sau chẳng qua chỉ có mấy loại: không có, không được, không biết, không nên, còn không thì là “đừng hỏi tiếp nữa”.
Nói tóm lại, đây là cách Châu Thanh thể hiện lời từ chối.
“Thời buổi này sao lại có người không dùng mạng xã hội nhỉ?”
“Nhất định phải dùng à?”
Hoài Phong á khẩu.
Châu Thanh quả thực không dùng mạng xã hội. Một phần vì ngoài chị gái ra, cậu gần như chẳng còn ai cần giữ liên lạc. Nếu có việc thì hai chị em sẽ gọi điện trực tiếp chứ cũng không rảnh rang nhắn tin tán gẫu.
Thật ra trước đây cậu từng đăng ký một tài khoản, chủ yếu để liên lạc công việc với Phúc Quang, Trường Lâm và những người khác bên Vọng Tưởng. Sau này, cậu cũng từng dùng nó để liên lạc với Hoàng Phi. Hiện tại, những mối liên hệ ấy đã lần lượt đứt đoạn. Trong số những người cậu từng quen biết, không một ai sẵn lòng đón nhận cậu thêm lần nữa. Mà sự tồn tại của một tài khoản mạng xã hội vốn không ảnh hưởng gì đến nhịp sống hiện tại, vì thế cậu cũng chẳng tìm thấy lý do nào để đăng ký lại.
“Thằng Nghĩa cứ giục em thống kê mãi.” Hoài Phong nghiêng điện thoại sang phía Châu Thanh, để cậu thấy nhóm lớp hiện tại đang ồn ào đến nỗi nào. “Nó nói cuối tuần sẽ sắp xếp xe đưa lớp mình đến công viên nước Khủng Long chơi, bảo em xác nhận lại lần nữa. Anh xem, muốn ngồi cùng xe với ai?”
“Tôi không đi đâu.” Châu Thanh thậm chí còn chẳng nghĩ.
“Đừng thế mà, đi chung cho vui.” Hoài Phong vẫn ra sức chèo kéo. “Chỉ ra ngoài chơi một hôm thôi. Thằng Nghĩa bảo hôm đó cũng chỉ có mấy đứa lớp mình, đến anh Phi lười tụ tập thế mà lần này cũng tham gia đấy. Anh ấy còn nói lần này sẽ biểu diễn bài mới.”
Đối với bất cứ chuyện gì có liên quan đến người nọ, Châu Thanh dường như luôn nhạy cảm hơn một chút. Cậu vốn đã ngoảnh mặt nhìn sang chỗ khác, nhưng vừa nghe nhắc tới tên hắn thì lại ngẩn ra:
“Biểu diễn bài mới?”
Giọng cậu không lớn nhưng vừa đủ để Du Phương và Trúc Ly mới từ bên ngoài trở về nghe thấy. Du Phương cẩn thận gấp lại chiếc áo khoác rồi đưa trả Châu Thanh, nhỏ giọng nói một câu cảm ơn. Sau đó tiếp tục câu chuyện của bọn họ:
“Châu Thanh mới chuyển đến nên chắc chưa biết. Hoàng Phi học sáng tác cũng được mấy năm rồi. Năm ngoái ông ấy từng đăng một bản demo lên YouTube, lúc đầu chỉ tiện tay chia sẻ, coi như lưu lại quá trình học viết nhạc của mình thôi, ai ngờ lại được chú ý thật. Đến giờ vẫn còn nhiều người chờ ông ấy ra bản hoàn chỉnh đấy!”
Du Phương lắc lắc chiếc điện thoại trong tay, mái tóc dài buộc đuôi ngựa cũng theo động tác ấy mà lắc qua lắc lại:
“Ông ấy vừa nhắn trong nhóm lớp bảo cuối tuần này sẽ biểu diễn công khai lần đầu tiên, coi như quà sinh nhật tặng Tuấn Nghĩa. Bọn mình số đỏ, được nghe trước luôn.”
Chẳng biết từ lúc nào, ánh mắt Châu Thanh đã dừng lại trên màn hình điện thoại của Du Phương. Trong khung trò chuyện của nhóm lớp, có người vừa chia sẻ một đường dẫn âm nhạc với tiêu đề:
Tựa rêu phong (demo) – Phi Phàm.
Ảnh nền là một chiếc máy MP3 ánh xanh lục cũ kỹ nằm trên một mỏm đá nhô cao, bên cạnh là chiếc đĩa nhạc CD chậm rãi xoay tròn. Đây là lần đầu tiên Châu Thanh nhìn thấy tên bản demo ấy, nhưng bức ảnh nền kia…
Trong lúc ngón tay Châu Thanh còn đang vô thức miết nhẹ lên lớp vỏ chiếc máy nghe nhạc đời cũ đặt dưới ngăn bàn, Du Phương bất ngờ nhét một bên tai nghe đang nối với điện thoại của mình vào tai cậu.
Châu Thanh chợt cảm thấy nơi nào đó sâu trong cơ thể âm ỉ nhói đau.
Âm thanh truyền đến tai cậu dường như mang theo hơi lạnh thuộc về một ngày mưa nào đó cách đây một năm về trước. Chủ nhân của giai điệu này đặt tai nghe vào bên tai còn có thể tiếp nhận âm thanh của cậu, rồi nói rằng đó chỉ là một bài hát tình cờ tìm thấy trên mạng, rất hợp với tâm trạng của hắn khi ấy.
Hoàng Phi chưa từng nói những nốt nhạc ấy là do chính tay mình viết nên, cũng chưa từng nói với Châu Thanh rằng hắn biết sáng tác. Khi ấy, bản nhạc thậm chí còn chưa có tên. Ngoài hai chữ “Phi Phàm”, nó không để lại bất kỳ thông tin nào khác ngoài cái màu sắc trầm buồn mà nó mang lại.
Một năm trôi qua, đoạn nhạc không lời chỉ có vài nốt trầm ngày nào cuối cùng cũng đã có tên. Người viết ra nó dường như cũng không còn âm thầm ẩn mình như trước nữa.
Cậu ngẩn ngơ nhìn cái gáy của người ngồi phía trên cách mình ba dãy bàn, rồi vội tháo tai nghe xuống và quay đi trước khi ai kia cảm nhận được có kẻ nhìn chòng chọc mình mà quay người nhìn lại.
Châu Thanh không nhớ rõ thời gian còn lại của buổi giải lao đã trò chuyện những gì với người khác. Cậu chỉ biết mình không còn kiên quyết từ chối tham gia buổi tiệc sinh nhật cuối tuần của Tuấn Nghĩa như lúc đầu. Hình như Hoài Phong đã nói thêm một câu gì đó và ngay lập tức bị Du Phương phản bác, sau đó hai người lao vào đuổi đánh nhau.
Khi hoàn hồn, tên của cậu đã xuất hiện trong danh sách đi chơi sinh nhật của lớp: Hoàng Phi, Châu Thanh, Hoài Phong, Du Phương, bốn người một xe.