Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Sắc Đỏ Của Hòa Bình

Chương 4: Hoa Linux

"Hạnh phúc phải chăng rồi sẽ thực sự mỉm cười?
Chỉ cần thực tâm chờ đợi"
...

Sương đêm buông xuống mỗi lúc một dày. Linux ngồi lặng trên thành hồ phía tây đền Malin, hai chân khẽ co lại, đôi tay đặt lên đầu gối lạnh buốt. Trước mắt nó chỉ là màn đêm sâu thẳm, đặc quánh như mực, nuốt trọn mọi lối đi và cả niềm hy vọng mong manh đang run rẩy trong tim.

Nó chờ. Chờ rất lâu. Nhưng Rill vẫn không xuất hiện.

Nửa đêm đã qua từ lúc nào. Từng nhịp thời gian trôi đi như những giọt nước nặng nề nhỏ xuống lòng hồ, lan ra thành những vòng sóng lo âu. Linux bắt đầu sợ. Nỗi sợ lớn dần, siết chặt lồng ngực nó đến nghẹt thở.

Có phải Rill đã thay đổi quyết định? Có phải cậu đã chọn an toàn thay vì mạo hiểm cùng nó? Linux hiểu rõ nếu bị bắt, cả hai có thể đều sẽ chết.

Nó đã chuẩn bị sẵn cho mọi khả năng. Kể cả việc phải trốn đi một mình. Nó đã tự nhủ rằng mình phải mạnh mẽ, rằng không được dựa dẫm vào bất kỳ ai. Vậy mà lúc này, trái tim nó lại run rẩy đến mức đáng sợ. Điều khiến nó hoảng loạn nhất không phải cái chết, mà là viễn cảnh bị bỏ lại bởi người mà nó tin tưởng và yêu quý hơn tất cả.

Khi tia hy vọng cuối cùng gần như tắt lịm, Linux đứng dậy. Có lẽ... nó phải đi một mình thật rồi. Ngay khoảnh khắc ấy, một tiếng khe khẽ vang lên trong đêm:

- Linux...

Tim nó như vỡ òa. Không cần suy nghĩ hay xác nhận, Linux quay lại thấy bóng dáng quen thuộc giữa màn sương trắng mờ.

...

Khi ra khỏi được tòa tháp, cả hai cứ thế mà lao đi trong đêm tối, trong đầu không có suy nghĩ nào khác ngoài niềm tin và hi vọng. Đôi mắt Linux vấn vương hình ảnh Rill bên cạnh, ánh mắt nó chất chứa niềm hạnh phúc ngập tràn. Lòng tự hỏi...

Hạnh phúc phải chăng rồi sẽ thực sự mỉm cười?
Chỉ cần thực tâm chờ đợi?

Rill và Linux chạy cho đến khi không còn đủ sức. Cuối cùng dừng lại giữa một khoảng trống trong rừng. Rill chống tay lên đầu gối, thở dốc, rồi nhìn sang Linux.

- Em có mệt lắm không?

Linux không trả lời. Nó chỉ đứng đó, nhìn chằm chằm vào Rill, hơi thở vẫn còn gấp gáp. Đôi mắt mở to, không dám rời đi dù chỉ một khắc, sợ rằng chỉ cần lơ đãng, cậu sẽ tan biến vào màn đêm.

- Em sao vậy?

Rill tiếp tục hỏi vì đợi chẳng thấy nó trả lời, và cậu cũng bắt đầu nhận biết được sự lạ kì trong đôi mắt nó. Con bé không nói, nước mắt lưng tròng, hai bàn tay nắm chặt, toàn thân run rẩy vì cố gắng kìm nén cảm xúc. Rill bước lại gần hơn, đưa tay kéo vai nó.

- Em sao thế? Có chỗ nào không ổn à?

Linux lắc đầu, đưa tay quệt nước mắt. Nó không muốn Rill thấy bộ dạng yếu đuối này. Nó phải mạnh mẽ. Nhưng khi bàn tay vừa chạm lên mặt, nước mắt lại rơi nhiều hơn. Rill nhìn nó, dường như đã hiểu. Cậu khẽ lắc vai nó.

- Linux. Nhìn anh nè.

Linux ngẩn mặt lên. Đôi mắt lúc này đã ướt đẫm. Rill cúi xuống gần hơn, khẽ chạm môi lên tóc, rồi giữ lấy hai bên má, buộc nó phải nhìn thẳng vào mình.

- Không cần phải kìm nén. Nếu muốn khóc thì cứ khóc. Hiểu không?

Lời nói Rill vừa dứt thì mọi thứ trong Linux vỡ òa.

- Em... em đã nghĩ rằng anh không đến. Em nghĩ rằng anh sẽ bỏ rơi em...

Con bé nói, cứ thế nghẹn ngào. Rill kéo nó vào lòng, vòng tay siết chặt.

- Không sao. Giờ anh đã ở đây.

Cậu vỗ về, cho đến khi tiếng nức nở dần lắng xuống. Linux ngước mắt nhìn Rill, rồi bất ngờ kiễng chân, choàng một vật qua cổ cậu.

- Gì thế? - Rill khẽ hỏi.

Linux lúc này chỉ im lặng, hai tay nắm chặt lấy vật đó trước ngực Rill, đôi mắt nhắm nghiền như đang cầu nguyện. Một lúc sau, nó mở mắt, nở nụ cười rạng rỡ.

- Xong rồi!

- Em làm gì vậy? - Rill vẫn thắc mắc.

- Hì! Đây là bùa bình an, nãy giờ em đã cầu nguyện hết tất cả những điều tốt đẹp nhất cho anh rồi.

Rill im lặng, đôi mắt cứ cuốn vào Linux không rời. Sao lại có thể đáng yêu đến thế? Lồng ngực cậu nhóc lúc này mới bồi hồi làm sao. Con bé cứ khiến tim cậu nhóc xao động.

Cậu thương Linux. Thương rất nhiều. Như ruột thịt. Như một phần không thể tách rời.

Rill không biết cảm giác có em gái là thế nào. Nhưng cậu biết một điều rất rõ, từ giây phút này trở đi, cậu sẽ ở bên, sẽ bảo vệ và chăm sóc cho Linux, cho dù phải đánh đổi bằng cả cuộc đời mình.

Cả hai ngồi xuống bãi cỏ còn đẫm hơi sương. Những giọt nước trên lá phản chiếu ánh trăng, lấp lánh như những mảnh sao rơi xuống mặt đất. Linux khẽ quay mặt đi, hai má nóng lên, ửng đỏ lúc nào không hay. Khi mọi thứ lắng lại, nó mới chợt nhận ra mình vừa yếu đuối đến mức nào.

- Sao vậy?

Rill nghiêng đầu hỏi. Linux lúng túng đưa hai ngón tay chạm vào nhau, giọng lí nhí:

- Không... không có gì hết.

Cái dáng vẻ vụng về ấy khiến Rill bật cười. Nụ cười rất khẽ, rất thật. Cậu nhìn con bé, cảm giác ấm áp lan nhanh trong lồng ngực, chỉ cần ngồi cạnh nhau thế này thôi cũng đủ để xua tan mọi mệt mỏi.

Linux nhìn lên bầu trời đầy sao lấp lánh. Đôi mắt lập tức sáng bừng, chưa bao giờ nó thấy bầu trời đẹp đến thế, thứ ánh sáng lung linh, bé nhỏ nơi xa xôi ấy luôn nhen nhóm niềm tin trong trái tim con bé.

- Trời đêm nay đẹp quá.

Đảo mắt nhìn bầu trời trong chốc lát, trăng tròn lôi kéo ánh nhìn của cô bé. Nó làm Linux nhớ đến những ngày còn trong tòa tháp ấy, nơi đền Malin. Linux thường đứng dưới mái vòm cong, đối mặt với ánh trăng đêm, như thấu tỏ lòng nhau, một sự cô độc khó diễn tả bằng lời.

- Em sao thế?

Rill hỏi khi thấy ánh mắt Linux bất chợt thay đổi. Mắt con bé vẫn nhìn về hướng ánh trăng đó, khẽ nói:

- Trời đêm có hàng ngàn, hàng vạn ngôi sao, nhưng mặt trăng thì chỉ có một. Có đôi lúc... em đã nghĩ mình giống nó. Thật đơn độc, lẻ loi đến đáng sợ.

- Em còn có anh mà.

Rill buột miệng nói ra, rồi vội cúi mặt xuống, ngượng ngùng chính vì lời nói của mình. Cậu không kịp suy nghĩ, chỉ là phản xạ tự nhiên khi nghe Linux thổ lộ. Cô bé quay sang nhìn cậu, nụ cười dịu lại.

- Phải. Giờ thì em đã có anh.

Tim Rill khẽ rung lên. Cậu luôn bị cảm động bởi những lời nói của cô bé. Linux chỉ là một đứa trẻ tám tuổi nhưng lời lẽ lại chững chạc đến lạ. Nghĩ thế Rill bật cười.

- Gì vậy? - Linux hỏi khi trông thấy Rill cười.

- Bí mật. - Rill bảo.

- Anh đang nghĩ cái gì trong đầu thế?

Linux đẩy Rill, chúng lăn trên đám cỏ. Rồi nằm gối tay nhìn lên bầu trời đầy sao. Trong khoảnh khắc yên bình ấy, một cảm giác bất an chợt len lỏi trong lòng Rill. Như thể đâu đó trong bóng tối, một mối đe dọa đang lặng lẽ tiến lại gần. Gương mặt cậu dần căng thẳng. Linux quay sang, nhìn thấy điều đó liền lên tiếng:

- Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.

Rill nhìn Linux. Đôi mắt lấp lánh như sao trời, vẫn nụ cười chất chứa tất cả lòng yêu thương trên môi, Linux nói:

- Hạnh phúc không phải rồi sẽ mỉm cười sao?

Rill cũng cười.

- Ừ. Hạnh phúc rồi sẽ mỉm cười.

Thật vậy, vào chính giờ phút này đây chúng đang rất hạnh phúc. Niềm tin và sự ấm áp đang lan tỏa trong hai trái tim bé nhỏ và trong sáng.

...

Linux mở mắt, con bé xoay qua nhìn Rill, hình như cậu đã ngủ... mặt quay về hướng nó. Con bé lặng lẽ ngắm nhìn thật lâu. Chưa bao giờ nó cảm thấy thích thú khi nhìn cậu như thế này, muốn nhìn gương mặt cậu kĩ hơn, muốn ghi nhớ đôi mắt đen đặc trưng bên trong rèm mi kia. Mái tóc ngắn cũn cỡn, đen tuyền hợp với màu mắt. Thích cái chân mày với đủ loại cảm xúc của Rill. Khi chau lại, khi nhướng lên, mọi cảm xúc của Rill dường như đều được thể hiện qua đó.

Linux đưa tay vẽ trong không khí, lần theo những đường nét vô hình trên gương mặt cậu, xong thì lại phì cười một mình. Bất chợt, Rill mở mắt.

- Em bị hâm à? Sao cười một mình thế?

Linux giật mình quay phắt đi.

- Em... ngủ đây.

Giọng nói vội vã không che được vành tai đang đỏ bừng vì ngượng. Rill khẽ mỉm cười, đưa tay xoa nhẹ lên đầu nó.

- Ừ. Ngủ đi. Chúng ta cần lấy lại sức... ngày mai còn phải đi tiếp.

Linux nhắm mắt lại. Dưới bầu trời đầy sao, hơi thở hai đứa trẻ dần đều đặn, yên bình như thế giới ngoài kia chưa từng tồn tại hiểm nguy.

Đêm tối lặng yên, một chút thôi muốn dang rộng vòng tay, ôm trọn hai đứa trẻ lạc lõng giữa rừng sâu. Thời gian trôi chậm đến đáng sợ. Và đúng như linh cảm của Rill... tai họa đã đến.

Từ xa, ánh đuốc loang loáng xuyên qua màn cây rậm rạp. Tiếng bước chân, tiếng kim loại va vào nhau khô khốc. Ông Kail dẫn theo quân lính, từng bước siết chặt vòng vây. Quá gần và không còn đường lui.

Rill quay sang Linux, giọng gấp gáp nhưng kiên quyết:

- Em hãy chạy trước rồi tìm chỗ nào đó núp vào, nghe rõ chưa?

- Thế còn anh? - Linux hỏi.

- Anh sẽ theo sau, hiểu không?

- Không. Em sẽ không đi nếu không có anh Rill.

Rill siết chặt vai nó, ánh mắt gấp gáp nhưng dịu dàng đến đau lòng.

- Nghe lời anh. Nếu thoát được... anh sẽ đợi em ở cánh đồng hoa. Nhất định sẽ đợi.

Linux đứng chết lặng trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy. Nó biết nếu chần chừ, cả hai sẽ cùng bị bắt. Cuối cùng, nó quay đầu chạy, dốc hết sức lực còn sót lại. Rill thì lao về hướng ngược lại, cố gắng tìm cách đánh lạc hướng quân lính và ông Kail.

Khi ánh đèn đuốc rọi đến Rill thì Linux đã kịp vùi mình vào đám cỏ rậm rạp, mọc đan xen trong khu rừng. Ông Kail tiến lại gần, nhìn thấy Rill ông ta tóm lấy nó và bảo:

- Thằng nhóc ở đây thì con nhỏ cũng không thể đi xa. Lục soát xung quanh.

Linux ôm chặt miệng, nước mắt trào ra không kiểm soát. Một tên lính tiến sát lại gần. Nó hụp sâu xuống, toàn thân cứng đờ, nhưng cứ rung lên bần bật.  Ánh lửa len qua từng kẽ lá, tim nó như ngừng đập, hơi thở bị bóp nghẹt. Chỉ cần thêm một bước nữa thôi... Nhưng rồi, tên lính bất chợt đứng lại, quơ quơ cây đuốc rồi quay đi nơi khác. Bóng tối đã bảo vệ Linux, chẳng ai phát hiện ra nó trong đám cỏ. Cuộc tìm kiếm thất bại. Ông Kail ra lệnh rút quân, mang theo Rill trở về.

Từ phía sau cánh cửa khép hờ, Angela lặng lẽ nhìn theo. Ánh mắt Rill lướt qua nó, trống rỗng, vô hồn, không còn phản chiếu bất cứ điều gì. Kể cả nó. Ánh mắt ấy chỉ hướng về một người duy nhất... Linux. Khoảnh khắc đó, Angela hiểu rằng mình đã hoàn toàn bị bỏ lại phía sau.

Rill bị giam trong một căn phòng nhỏ, nơi đó chỉ có một ô cửa trên cao, cậu ngồi một góc, mắt nhìn qua ô cửa đó. Chỉ là một ô vuông nhỏ, ánh sáng xuyên qua, trắng, tẻ nhạt và vô vị. Rill đã biết được kết cục của cậu khi trở lại đây. Khi bảo Linux chạy đi, cậu đã quyết định đánh đổi cả mạng sống.

Angela cũng như Rill, nhìn ra ngoài trời rồi nhìn đến căn phòng nơi Rill bị giam giữ. Con bé vẫn không thể nào quên ánh mắt của Rill tối hôm đó... cứ như một nỗi ám ảnh cứ bám lấy tâm trí trẻ thơ của Angela.

Trước ngày hành quyết Rill, Angela đã lén thả cậu ra ngoài. Nó không đành lòng để cậu chết như thế, dù gì nó cũng là con của ông Kail, cha nó yêu thương nó như vậy có lẽ nếu biết được thì cũng chỉ một vài lời trách mắng. Hơn thế nữa, thứ ông Kail cần là Linux chứ không phải Rill, khi cậu biến mất, chẳng có ai truy đuổi.

Ngày đầu tiên được tự do, Rill chạy thẳng đến cánh đồng hoa. Khi đặt chân tới nơi, tim cậu khẽ run lên. Cánh đồng vẫn như xưa, hoa dại tím nhạt nở rộ dưới ánh chiều tà, phản phất hương thơm ngọt ngào khó nhầm lẫn. Rill ngồi xuống ngọn đồi nhỏ và chờ đợi.

Cậu đợi rất lâu.
Nhưng Linux không đến.

Rill đứng dậy, quay đầu nhìn lại không biết bao nhiêu lần. Hy vọng dần nguội lạnh, chỉ còn gió đêm lạnh buốt thổi qua cánh đồng trống trải. Cậu tự nhủ có lẽ mình đến sai lúc.

Nhưng ngày hôm sau... rồi ngày kế tiếp... Linux vẫn không xuất hiện.  Linux hoàn toàn biến mất, như chưa từng tồn tại trong cuộc đời Rill. Thế nhưng mọi kí ức về cô bé lại không thể nào phai nhạt trong Rill. Đặc biệt là những bông hoa dại tím nhạt trên cánh đồng. Nó làm Rill cảm thấy nhớ Linux nhiều hơn. Từng bông hoa ở đó đều khắc họa hình ảnh và mang tên của người mà Rill luôn chờ đợi và mong nhớ  - "Hoa Linux".

Thời gian sẽ trôi đi,
Không bông hoa nào mãi không tàn.
Hiện tại sẽ trôi về quá khứ,
Hồi ức liệu một ngày có tàn phai...
Theo năm tháng lòng người có đổi thay?

...

 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px