Chương 7: Nữ Chiến Binh
"Thời loạn lạc... không bao giờ in vết chân của những kẻ yếu đuối"
...
Vách đá treo leo hai bên, ôm trọn lấy con đường hẹp bé nhỏ bên dưới. Nơi xa xôi khẽ vang vọng âm thanh những cơn bão tuyết thét gào. Linux ngước nhìn xung quanh, trong mắt cô là cảnh vật vô cùng đồ sộ và to lớn, giống như thiên nhiên đang phô bày vẻ nguyên sơ của nó.
Trên cao, những khối tuyết khổng lồ như từng mảnh ghép bám hờ trên vách đá, tưởng chừng có thể rơi xuống bất cứ khi nào. Khí trời lạnh lẽo khắc nghiệt, hơi thở hóa thành làn khói trắng mỏng manh, Linux khẽ rùng mình. Sự hùng vĩ và giận dữ của thiên nhiên khiến con người lại càng trở nên bé nhỏ. Đặc biệt là đối với một người như Linux. Cô đang tập làm quen với mọi thứ, như một ấu trùng mới lột xác, lạ lẫm với thế giới bao quanh.
Rill đi trước, bước chân vững vàng. Linux lặng lẽ theo sau. Đã vài ngày trôi qua kể từ khi họ thoát khỏi thành trì của lãnh chúa Alan. Và cũng từ đó, Rill dường như trở nên xa cách hơn bao giờ hết.
- Này, chúng ta đi đâu thế? - Linux lên tiếng, cố phá tan bầu không khí nặng nề.
Rill dừng chân, chỉ tay về phía trước.
- Qua khỏi vách núi phía trước có một con đường mòn, nó dẫn đến một ngôi làng nhỏ. Ở đó... cô sẽ nhận được sự giúp đỡ.
- Ý anh là sao? Tôi không hiểu. - Linux cau mày.
Lúc này Rill mới quay lại nhìn cô. Ánh mắt anh vẫn như ngày đầu gặp mặt, lạnh và trầm, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào.
- Cô nên rời khỏi đây.
Lời nói của Rill khiến Linux vô cùng bất ngờ, vì lí do gì mà anh muốn cô rời đi? Cô đã làm điều gì sai, điều gì khiến anh ghét bỏ? Rill quay đi, Linux vội nắm lấy vạt áo anh.
- Tại sao chứ? Tại sao anh lại muốn tôi rời đi?
Rill đưa tay kéo lại vạt áo, hành động đó khiến Linux có chút loạng choạng. Giọng anh trầm xuống, gay gắt hơn mức cần thiết.
- Nếu cô ở lại, tôi không dám chắc cô sẽ an toàn. Cô có thể bị cuốn vào nguy hiểm bất cứ lúc nào, giống như lần trước.
Linux lặng đi. Là sự quan tâm... hay là sự thiếu tin tưởng? Cô nhất thời khó phân định.
- Anh không tin tưởng tôi sao? Điều mọi người có thể làm, tại sao tôi lại không?
Rill đưa tay giữ lấy vai Linux, nhìn thẳng vào mắt cô, giọng hạ thấp.
- Nếu hôm đó tôi không đến kịp thì sao? Không phải lúc nào cũng may mắn như vậy. Cô hiểu chứ?
Linux quay đi, né tránh cái nhìn từ đôi mắt anh. Cô không hiểu anh, hoặc có lẽ là hiểu, nhưng không dám đối diện. Cô là ai? Từ đâu đến? Cô chẳng biết gì về thế giới này, Rill là người đầu tiên tìm thấy cô, anh như cọng rơm cứu mạng mà cô bắt được trong lúc bản thân chẳng có gì.
Rill buông tay, thở hắt ra. Anh nhận ra hành động của mình có phần thô lỗ. Đang định lên tiếng thì bỗng nghe thấy tiếng vó ngựa vọng lại từ sườn núi. Rill lập tức kéo cô nép sát vào vách đá.
Phía trên, một đội lính tuần tra khoảng mười người phi ngựa ngang qua. Tiếng vó ngựa dồn dập làm những mảng tuyết lớn rung chuyển, rồi lở xuống. Không kịp nghĩ nhiều, Rill vòng tay kéo Linux vào lòng, xoay người che chắn cho cô, ép sát cả hai vào vách đá lạnh ngắt. Cánh tay anh chắn ngang trên đầu cô, thân hình cao lớn hoàn toàn bao bọc lấy cô.
- Cẩn thận! - Anh thì thầm.
Tuyết trượt dài trên lưng anh, lạnh buốt. Linux nhắm chặt mắt, nép sát vào anh, chờ đợi cơn nguy hiểm qua đi. Khi tiếng vó ngựa dần xa, cả hai đã bị vùi người trong tuyết trắng. Lạnh đến tê dại.
Tuyết càng lạnh bao nhiêu thì Linux càng cảm nhận rõ hơi nóng từ cơ thể Rill bấy nhiêu khi chạm vào. Cô mở mắt, lồng ngực anh phập phồng, hơi thở có chút hỗn loạn, nóng ran khi chạm vào gáy cô. Linux ngước lên, ánh mắt họ chạm nhau trong khoảnh khắc ngắn ngủi.
- Không sao chứ? - Rill hỏi.
- Không... cảm ơn anh...
Rill đứng bật dậy, hất những đám tuyết ra khỏi. Linux cũng loạng choạng đứng lên. Cô nhìn anh, như cố hình dung những gì vừa xảy ra. Nơi anh mọi thứ thật ấm áp, khác hẳn cái vẻ bề ngoài của anh.
- Chúng ta trở về thôi. - Rill quay đi trước.
- Còn chuyện lúc nãy...
- Ở đây không an toàn, trước mắt nên trở về căn cứ đã.
Nghe thấy thế Linux vội theo sau, dù sao thì cô vẫn chưa phải rời đi lúc này.
...
Eris và Rill đứng từ xa quan sát Linux.
- Chị thật sự muốn giữ cô ta sao? - Rill hỏi.
Eris trầm ngâm trong giây lát.
- Cô ta không vô dụng. Nếu có thể, cậu hãy sắp xếp để cô ta đến gặp tôi.
Nói rồi Eris quay đi, không chờ thêm câu trả lời. Rill nhìn theo, ánh mắt thoáng lưỡng lự. Qua nhiều ngày tiếp xúc, anh cũng hiểu được phần nào về Linux. Dù ký ức đã mất, đầu óc cô vẫn linh hoạt, nhạy bén, có khả năng phán đoán nguy hiểm và không ngần ngại lao vào nơi hiểm địa.
Vậy nhưng Rill thực tâm vẫn là muốn để Linux rời đi. Cô gái ấy, vẻ ngoài mong manh yếu đuối làm anh cảm thấy cô có thể bị bóp chết bất cứ lúc nào tại thời buổi loạn lạc này. Mải suy nghĩ, khi nhìn lại thì đã không còn thấy Linux nữa. Rill đứng lặng, nhìn vào khoảng không lạnh lẽo.
Tại một nơi khác của hành lang, Linux đang trên đường trở về phòng. Bước chân cô chậm lại, một chút lo lắng rồi lại tiếp tục bước đi. Có người đang theo dõi cô. Linux bất ngờ quay lại. Shel đứng đó, mỉm cười.
- Cảm nhận tốt thật đấy.
- Anh theo tôi làm gì? - Linux cảnh giác.
Shel tiến lại gần hơn.
- Đừng lạnh lùng vậy chứ. Tôi chỉ muốn trò chuyện một chút thôi.
Cô bước lui từng bước, cô có cảm giác không tốt về Shel. Không khí xung quanh hắn mang âm hưởng gì đó gọi là... bóng tối. Một cảm giác khiến da thịt cô căng ra theo bản năng.
- Chúng ta có gì để nói sao?
- Sao lại không? - Shel cười nhạt. - Dù gì thì cô cũng đã là người của nơi này rồi. Hiểu nhau hơn một chút, chẳng phải tốt sao?
Linux hụt chân xuống bậc hành lang, thân người chao đảo. Shel lập tức đỡ lấy, đôi môi hắn lướt nhẹ qua trán cô. Linux hoảng hốt đẩy mạnh hắn ra.
- Đừng hiểu lầm. - Shel nói, vẫn cười. - Chỉ là vô ý thôi.
- Tôi... tôi về phòng trước đây.
Cô vội vã rời đi. Shel đứng lại, đưa hai ngón tay lên môi như hôn gió, ánh mắt không rời khỏi bóng dáng cô khuất dần. Khóe môi hắn cong lên.
...
Nắng sớm vàng đục, phủ lên khí trời sắc thái của sự ảm đạm, mờ nhạt mang vẻ yếu ớt buông xuống khoảng trống nơi khuôn viên. Mặc dù thế cũng không thể làm dịu bớt cái lạnh của ngày đông. Xoa xoa lòng bàn tay rồi đan chúng vào nhau. Suốt một thời gian không nhìn thấy ánh mặt trời. Nhưng điều đó cũng chẳng làm Linux cảm thấy vui. Có thứ gì đó trong tim cô, một thứ gì đó nặng trĩu mà cô không thể hình dung.
Có tiếng bước chân phía sau. Linux quay lại. Rill đang tiến về phía cô. Ánh mắt anh hôm nay có phần khác lạ.
- Cầm lấy.
Chưa kịp hỏi câu nào thì anh đã quăng đến cho cô một thanh kiếm. Cô đưa tay chụp lấy, đôi mắt vẫn dò hỏi từ phía anh.
- Ý định của anh ta là gì? - Linux tự hỏi, chưa kịp hiểu chuyện gì thì Rill đã rút kiếm, lao thẳng tới.
- Này. Anh định làm cái quái gì thế?
Không có câu trả lời. Lưỡi kiếm giáng xuống, sát đến mức Linux có thể cảm nhận được gió rít bên tai. Theo bản năng, cô giơ kiếm đỡ. Tiếng kim loại va vào nhau khiến đầu óc cô choáng váng. Cô nhắm nghiền mắt, lực do Rill tác động quá mạnh khiến Linux ngã bật ra phía sau. Bàn tay cô run lên bần bật vì tê buốt.
- Anh ta định giết mình sao? - Cô trợn mắt nhìn Rill không nói nên lời.
- Tốt. Cứ thế mà làm.
Rill nói một cách trầm tĩnh và lại tiếp tục tấn công. Không thể suy nghĩ gì nhiều hơn, hai tay cô nắm chặt lấy chuôi kiếm.
Lần này thì thanh kiếm đã rơi khỏi tay của Linux, cô không thể cầm vững nổi thanh kiếm với lực quá mạnh như thế của Rill. Anh nhìn thanh kiếm dưới đất, chớp mắt chuyển hướng về phía cô một cách lạnh lùng.
- Nhặt lên.
Cô thở gấp. Mồ hôi lạnh trượt dài trên trán. Cuối cùng thì cô không biết Rill sao bỗng dưng lại như thế với cô. Linux cau có hét lên.
- Tôi có gây thù hằn gì với anh à? Anh có bị điên không?!
Rill không đáp. Đưa chân hất thanh kiếm về phía cô.
Linux nhìn thanh kiếm, rồi nhìn Rill. Nét mặt anh vẫn thế. Không biểu lộ chút cảm xúc nào, sắc mặt cô cũng đanh lại, cô cúi xuống, đưa tay nhặt lấy thanh kiếm, nắm chắc trong lòng bàn tay. Ánh mắt cương định nhìn về phía anh.
- Tốt thôi. Nếu đó là điều anh muốn.
Lần này thì cô có vẻ đỡ được đường kiếm của Rill khá dễ dàng.
- Cô ta có vẻ nhanh hơn trước. - Rill suy nghĩ và ngay lập tức xoay người tung nhát tiếp theo. Phản xạ của Rill quá nhanh khiến Linux không kịp ứng phó. Bước lui và bất chợt bị hụt chân xuống bậc thềm, cô bị ngã người ra phía sau. Lưỡi kiếm đã kề sát ngay trước mắt. Cô nhắm chặt mắt lại.
Âm thanh chói tai một lần nữa lại vang lên. Cô vẫn không thể định hình được mọi thứ.
- Cậu định lấy mạng cô ấy đấy à?
Giọng nói này... Linux mở mắt, Shel một tay đỡ lấy cô, tay còn lại thì vung kiếm cản nhát chém của Rill.
Rill nhẹ chớp mi mắt, thu hồi kiếm.
- Chỉ là một buổi luyện tập thôi.
Một buổi luyện tập? Shel đưa mắt nhìn Rill. Linux đứng thẳng dậy khỏi cánh tay của Shel.
- Anh nói cái gì? Luyện tập?
- Không phải cô muốn ở lại sao? Muốn thế trước hết phải mạnh mẽ hơn cái đã.
Câu nói của Rill khiến cô trở nên tức giận. Cô không thể tin được là anh có thể làm như thế mà không nói một lời nào với cô. Ít nhất thì cũng phải có một lời giải thích trước đó, hoặc là bây giờ phải xin lỗi chứ.
- Anh...
- Cậu không thấy vậy là quá đáng sao? Cô ấy không phải là một chiến binh, cậu không thể nóng vội như thế được.
Linux vừa định nói thì Shel đã lên tiếng. Rill nhìn cả hai trong chốc lát rồi quay đi.
- Nóng vội ư? Tôi nghĩ chiến tranh thì không chờ đợi cô ấy có thời gian trở thành chiến binh đâu. Muốn tồn tại... tốt nhất là tự học cách bảo vệ mình.
Rill vẫn giữ vẻ thản nhiên. Giọng nói không có chút gì cho rằng mình đã sai cả. Anh cứ thế bước đi. Bóng Rill xa dần, nhưng Linux vẫn nhìn theo, ánh mắt thất thần. Cô bước đi và bất chợt khuỵu xuống. Cổ chân cô đau nhói, có lẽ đã bị trật từ lúc ngã. Shel vội đỡ lấy cô.
- Cô ổn chứ?
Linux gượng đứng dậy, khập khiễng bước đi, không quay lại.
- Tôi không sao.
- Muốn tồn tại... tốt nhất là tự học cách bảo vệ mình. - Lời nói của Rill vẫn còn đọng lại trong Linux. Rill nói đúng, cô quá yếu mềm và mỏng manh trong cái thời đại này. Nếu cô đã quyết định bám trụ nơi đây thì cô phải thay đổi, cô cần học cách để trở thành một nữ chiến binh.
Thời loạn lạc... không bao giờ in vết chân của những kẻ yếu đuối.
Shel đứng lại một mình trong khuôn viên. Anh cúi xuống, nhặt thanh kiếm lên. Ánh mắt tối dần, khó đoán.
- Mọi chuyện... liệu có như mình mong đợi?
...