Chương 10: Hồi Kết Của Mười Năm
"Cô quá mong manh, quá thuần khiết
sợ rằng sẽ vỡ tan ngay nếu như anh chạm vào"
...
Ánh nắng ban mai trải dài trên những mái nhà nhỏ cũ kĩ nơi ngôi làng, lướt nhẹ trên đầu ngọn cây những khu rừng bạt ngàn. Mang hơi ấm trong ánh mắt của Rill và Lack.
- Cậu có vẻ quan tâm đến cô ấy.
Lack cất tiếng, giọng điềm nhiên nhưng không giấu ý dò xét. Rill quay sang nhìn anh trong thoáng chốc, rồi lại đảo mắt về phía chân trời xa xôi.
- Ý cậu là gì?
- Ý tôi là cậu có thấy bản thân mình thay đổi không? Trước đây tôi chưa từng thấy cậu để tâm đến ai như thế.
Rill hiểu rõ điều Lack muốn nói. Anh cũng chẳng có gì ngạc nhiên hay bất ngờ khi Lack hỏi anh trực tiếp như vậy. Lack nhìn sang Rill, nét mặt ấy vẫn như thường lệ, thờ ơ lạnh lùng như mọi khi. Như thể chẳng có điều gì đủ sức lay động con người này, chứ đừng nói đến việc chạm vào cảm xúc thật được chôn giấu bên trong.
- Này. Tôi đang hỏi cậu đấy.
Lack lên tiếng nhắc lại. Rill không chuyển hướng nhìn, mọi cơ mặt của anh giống như bị đông cứng, không điều gì có thể chuyển dời.
- Không có gì thay đổi cả. - Rill đáp, giọng đều đều. - Tôi chỉ không muốn cô ta gây ra rắc rối mà thôi.
Lack quay mặt đi, bất giác nhận ra mình không thể nào phân biệt được đâu là sự thật, đâu là những lời ngụy trang của Rill. Có lẽ ngay cả bản thân Rill... cũng không còn phân định rõ ràng nữa.
Gió nhẹ thổi, men theo từng hơi thở, kẻ bên cạnh mọi thứ quá phức tạp, khiến một người giản đơn như Lack không cách nào thấu hiểu. Bức tường mà Rill dựng lên quá cao, cao đến mức khiến người khác chưa kịp chạm tới đã muốn bỏ cuộc.
...
Trời đã ngả về chiều, vậy mà Linux vẫn một mình lang thang giữa khu rừng. Đây là lần đầu tiên cô ở ngoài một mình lâu đến thế. Trời nhanh chóng xuống sắc, bóng tối trườn xuống từng tán cây, chẳng mấy chốc đã nuốt trọn lối đi phía trước. Linux bước tiếp trong mơ hồ, những cành khô, cỏ dại cứa vào chân, rát buốt. Một cảm giác bất an len lỏi trong cô, dường như có ánh mắt nào đó đang dõi theo. Nỗi sợ âm thầm lớn dần.
Linux đi nhanh hơn. Bước chân gấp gáp, tiếng động cũng vang lên rõ rệt giữa không gian tĩnh lặng. Mối nguy hiểm đang đến gần, rất gần. Cảm giác ấy khiến cô rùng mình, kéo theo những mảnh ký ức vụn vỡ: sự truy đuổi, tiếng chân dồn dập, quân lính... Tất cả ùa về, rõ nét rồi lại hỗn loạn, chồng chéo lên nhau đến nghẹt thở.
Đầu cô đau buốt. Lại như thế, cứ mỗi lần chạm gần đến ký ức, cơn đau lại ập đến dữ dội như muốn xé nát tâm trí. Linux đưa tay ôm lấy đầu, tay còn lại bám lấy thân cây, cố gắng giữ thăng bằng để có thể đi tiếp. Có tiếng gọi phía sau, nhưng Linux không thể nhận ra nữa. Một bóng đen đang đuổi theo cô, mỗi lúc một gần hơn...
Cơ thể không chịu nổi nữa. Linux ngã xuống. Bóng đen lao tới bắt lấy cô. Trong cơn hoảng loạn, cô chỉ kịp thốt ra vài tiếng đứt quãng:
- Đừng... hãy để tôi yên...
- Cô sao thế? Là tôi đây mà.
Ý thức vụn vỡ. Linux ngất đi.
- Có lẽ cô ấy lại bị những điều đáng sợ đeo đuổi. - Rill quỳ xuống, đỡ lấy đầu Linux. Anh khẽ vén những lọn tóc rối che khuất gương mặt cô, một cử chỉ hoàn toàn vô thức.
Anh đã từng bảo rằng cô cần mạnh mẽ để bảo vệ bản thân mình. Anh vốn không ưa gì những kẻ yếu đuối, nhu nhược lúc nào cũng dựa dẫm vào kẻ khác. Anh biết rõ cô không phải là một kẻ yếu đuối, ý chí của cô rất kiên cường. Chỉ có điều nhìn cô quá mong manh, quá thuần khiết. Mọi thứ nơi cô chỉ khiến anh cảm thấy sợ, sợ rằng anh sẽ phá hoại mọi thứ, hoặc chúng có thể sẽ vỡ ngay nếu anh chạm vào.
Nhưng càng cố tránh né bao nhiêu, anh lại càng để tâm bấy nhiêu. Linux mang đến cho Rill đôi lúc là những cảm giác thân quen, đôi khi lại là những cảm giác lạ lẫm đến khó tả. Khi anh muốn đẩy cô ra xa thì cô lại gần ngay trước mắt, thế nhưng khi ngay cạnh cô thì cảm xúc trong anh lại là điều gì đó quá đỗi mơ hồ, xa xăm khó phân định.
Rill để Linux ngồi tựa vào gốc cây. Khi cô nhắm mắt, mọi thứ thật bình yên, như một mặt hồ phẳng lặng... Anh ngồi cạnh nhìn cô trong chốc lát rồi quay đi, những suy nghĩ trong anh là gì? Anh không thể hiểu. Rill đứng lên bước đi nơi khác, như trốn tránh một điều gì đó. Những thứ mà trước đây chưa từng tồn tại.
Linux dần tỉnh lại, khi mở mắt cô thấy bóng lưng nơi Rill. Anh đứng đó, dáng người cao lớn, lặng lẽ. Cô chỉ im lặng nhìn, dường như anh luôn xuất hiện đúng lúc cô cần nhất. Nhưng điều đó cũng chẳng mang ý nghĩa gì, bởi vì anh là kẻ lạnh lùng vô cùng khó hiểu, mọi thứ nơi anh rối ren và phức tạp, dù có muốn lại gần anh hơn thì cũng không thể.
Khi Rill quay lại, ánh mắt họ chạm nhau. Họ gần như có thể nhìn thấu được mọi suy nghĩ. Những điều mông lung ấy lại quá mờ nhạt, một khoảnh khắc ngắn ngủi ấy đã không thể lưu giữ chúng.
Rill vội bước đến, đỡ cô dậy.
- Cô không sao chứ? Chuyện gì đã xảy ra?
Linux lắc đầu.
- Tôi không sao. Tôi gần như đã nhớ ra một điều gì đó.
- Cô nhớ ra điều gì? - Rill hỏi dồn.
Linux đứng thẳng người.
- Không. Khi tưởng chừng như nhớ ra mọi thứ thì chúng lại biến mất một cách nhanh chóng.
- Lần sau hãy cẩn thận hơn. Cô không nên ra ngoài một mình như thế.
Rill bảo. Linux bất giác thay đổi thái độ. Một cảm giác khó chịu trào lên trong lồng ngực.
- Việc tôi ra ngoài thì có liên quan gì đến anh chứ? Tôi vốn đâu phải tù nhân.
- Ý tôi không phải vậy. Nhưng như vậy sẽ rất nguy hiểm. Nếu cần thiết cô có thể gọi tôi.
Linux nhìn Rill, cố gắng hạ mọi sự căm phẫn trong lòng xuống. Nhưng dù có cố thế nào thì cô vẫn không thể làm được, giờ đây mỗi lời nói của anh chỉ khiến cho cô càng thêm khó chịu.
- Anh lo tôi sẽ gây rắc rối cho anh ư? - Cô cười nhạt. - Anh yên tâm, tôi sẽ chẳng làm điều gì ngu ngốc đâu.
Linux nói một cách vô cùng bực dọc rồi quay mặt bỏ đi. Cô thật sự không muốn phải tranh chấp với Rill thêm một lời nào nữa.
- Tôi...
Rill đưa tay định giữ Linux nhưng lại thôi. Anh hiểu cô đã nghe thấy những gì anh nói với Lack. Và anh cũng hiểu rõ, bản thân mình không hề có ý đó. Chỉ là... anh không muốn thừa nhận rằng mình đang thật sự quan tâm đến một người khác.
Rill bước theo sau Linux, ánh mắt không rời khỏi dáng vẻ mảnh mai phía trước. Không suy nghĩ, hay cũng không biết được rằng người con gái trước mắt một ngày nào đó... sẽ làm đảo lộn cuộc sống nơi anh.
Cả hai trở về căn cứ. Từ trên cao, Eris và Lack lặng lẽ dõi theo.
- Chị có vẻ đánh giá cao về cô ấy.
Lack lên tiếng, ánh mắt vẫn hướng xuống phía dưới.
- Đó là lí do vì sao tôi nhờ Rill tìm hiểu thêm về cô ấy. - Eris đáp, giọng bình thản.
Lack quay sang nhìn Eris, khẽ nhướng mày.
- Ra là do chị nhờ cậy. Vậy mà tôi cứ nghĩ Rill đã thay đổi chứ... Hóa ra là do tôi hiểu lầm. Cũng phải, một kẻ có trái tim sắt đá như Rill thì đâu dễ gì thay đổi. Tôi nói đúng chứ?
Eris quay lưng bước vào trong, để lại một câu nói mơ hồ:
- Cũng có thể như vậy lắm chứ.
- Hả!? Là sao?
Lack hỏi, nhưng Eris đã đi khuất. Anh đứng lại một mình, lắc đầu khó hiểu.
- Dạo này... mọi người đều kỳ lạ thật.
Angela đứng ở một nơi khác nhìn xuống. - Có thật như vậy không? Anh Rill đang dần thay đổi ư? Cô có thể làm được điều đó sao?
Angela quay người định rời đi thì giật mình khi bắt gặp Shel đứng ngay gần đó.
- Anh... anh làm gì ở đây?
- Có vẻ như cô đang không vui nhỉ?
Phớt lờ hắn, cô tiếp tục đi.
- Việc đó không liên quan đến anh. Đừng có xen vào việc của tôi.
Shel không đuổi theo. Anh chỉ đưa mắt nhìn về phía Rill và Linux ở xa, khóe môi cong lên, ánh mắt chứa đựng niềm phấn khích khó diễn tả.
- Có lẽ cuộc vui chỉ mới bắt đầu.
...
Hôm đó, Rill và Angela cùng nhau thực hiện một nhiệm vụ. Những dịp như thế này không nhiều, khiến Angela không giấu nổi cảm giác hồi hộp. Nhưng Rill vẫn vậy, im lặng, lạnh lùng đến vô cảm. Không khí quanh anh lạnh buốt như một bức tường vô hình, ngăn cách mọi thứ tiến lại gần.
- Anh đang nghĩ gì thế? - Angela hỏi, cố phá tan sự im lặng.
- Không gì cả.
Câu trả lời cộc lốc của Rill khiến lòng cô trĩu xuống.
- Anh sao vậy? Tại sao anh không thể dễ chịu với em một chút? Khi đi cùng Linux, em thấy anh rất khác.
- Việc đó chẳng liên quan gì đến nhau cả.
Giọng Rill vẫn lạnh băng, như chẳng hề quan tâm hay để ý đến những gì mà Angela nói.
- Không liên quan ư? Với em anh lạnh lùng vô cảm, còn với Linux anh mở lòng quan tâm.
Angela tỏ vẻ bức xúc. Rill đi nhanh hơn.
- Đừng nói chuyện vớ vẩn. Chúng ta trở về thôi.
- Anh quan tâm đến Linux... vì anh nghĩ cô ấy là Linux trước đây ư?
Angela gần như hét lên. Nghe thấy thế Rill lập tức quay lại. Trong ánh mắt anh thoáng qua một nỗi đau sâu kín.
- Angela, tôi chưa từng nghĩ cô ấy là Linux trước đây. Chưa bao giờ.
Rill nhấn mạnh từng chữ.
- Vậy tại sao anh lại gọi cô ta là Linux?
Angela hỏi, Rill nhìn thẳng vào cô.
- Đó chỉ là một sự ngẫu nhiên mà thôi.
Angela bật cười, tiếng cười sắc lạnh.
- Đúng vậy. Đó chỉ là một sự ngẫu nhiên. Dù có thế nào đi nữa thì cô ta không thể là Linux được, vì cô bé đó đã chết cách đây hơn mười năm rồi.
Câu nói như cắm thẳng vào Rill. Cơn giận bùng lên, anh túm chặt lấy vai Angela.
- Cô dựa vào đâu mà nói như vậy!? Chính mắt tôi đã thấy Linux an toàn! Cô lấy tư cách gì để nói Linux đã chết!?
Giọng Rill càng lớn, Angela càng cứng rắn.
- Dựa vào đâu ư? - Cô gằn giọng . - Năm đó, Linux quay lại đền Malin tìm anh khi anh đã rời đi. Chính mắt em nhìn thấy con bé bị đưa lên đài hiến tế. Hơn mười năm rồi, Rill. Nếu Linux còn sống, tại sao cô ấy chưa từng xuất hiện? Anh nói đi!
Những lời ấy như bóp nghẹt trái tim anh. Rill dần buông lỏng tay. Lý trí bắt đầu dao động. Phải... nếu Linux còn sống chắc chắn cô bé sẽ tìm anh. Họ đã hứa sẽ gặp nhau trên cánh đồng hoa, Linux không xuất hiện việc đó có nghĩa là...
Rill không dám nghĩ đến những điều tiếp theo. Ánh mắt anh rơi xuống đáy vực, len lỏi sự đau thương và tuyệt vọng. Rill vẫn luôn ôm hi vọng, dù đôi lúc là vô vọng đi nữa, thì anh vẫn luôn mong một ngày nào đó có thể gặp lại Linux. Cô bé đã cho anh biết được thế nào là ý nghĩa của cuộc sống. Nhưng không ngờ sự thật lại quá tàn nhẫn như vậy.
Đã hơn mười năm chờ đợi và đây có lẽ là hồi kết mà anh lo sợ nhất. Rill không biết nói gì hơn, chỉ biết quay lưng lẳng lặng bỏ đi. Angela vội nắm lấy tay anh.
- Xin anh... hãy quên đi những quá khứ đau buồn đó.
Rill rút tay ra khỏi và tiếp tục bước đi, ánh mắt lúc này đã trở nên hoang dại, trống rỗng.
- Không thể... tôi không thể làm được điều đó.
...