Chương 11: Băng Tan
"Khi thực sự yêu thương một thứ gì đó thì nó lại biến mất...
chỉ còn sót lại sự tổn thương, trái tim rồi sẽ lại đau..."
...
Rill tựa lưng vào hành lang, ánh mắt hướng ra khoảng sân chìm trong bóng tối. Đêm nuốt trọn mọi thứ, để lại những khoảng trống mênh mang, trơ trọi. Trong anh cũng vậy, không mang màu của cảm xúc, mọi thứ nơi anh như đã bị ai đó lấy mất... Bóng đêm ngự trị, khẽ vươn những ngón tay vô hình, kéo linh hồn anh lùi sâu hơn vào nơi chỉ tồn tại những chiếc lồng lạnh lẽo, giam cầm chính bản thân mình.
Linux nhìn thấy Rill từ xa. Anh đứng đó, khoanh tay trước ngực, để mặc bóng tối ôm trọn lấy mình. Chàng trai đó, đôi mắt trôi dạt, dáng người tựa như đang thu mình trước bóng tối... cô độc lẻ loi giữa đêm khuya tĩnh mịch.
- Có vẻ như mùa xuân đã đến rồi nhỉ?
Rill quay đầu, Linux đã đứng cạnh anh từ lúc nào. Anh ngước mắt nhìn lên, những cành cây rủ xuống mái hiên lớm chớm sắc đỏ. Anh chẳng bao giờ để ý đến chúng. Và cũng chẳng biết từ khi nào chúng đã bung nụ, chui ra khỏi lớp tuyết trắng, trở thành những cánh hoa khoe sắc đỏ thắm. Sắc đỏ ấy cứ như nung nấu, như muốn làm tan chảy hết lớp tuyết xung quanh vậy.
- Khuya rồi, không ngủ sao? - Rill hỏi. Linux khẽ nhún vai.
- Có lẽ tôi bị mất ngủ... như ai đó.
Ánh mắt cô vẫn dõi theo những cánh hoa trên cao. Linux biết, trong Rill luôn tồn tại những khoảng tối mà người khác không thể chạm vào. Lẽ ra cô không nên bận tâm. Nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ ấy, sự cô độc nơi anh... thì lòng cô lại mềm đi, muốn bước đến cạnh anh, dù chỉ để san sẻ một phần rất nhỏ những nỗi muộn phiền trong anh.
Gương mặt Rill giãn ra. Lời nói tưởng chừng vô tình ấy lại khiến anh cảm thấy dễ chịu một cách lạ thường. Gió thoáng qua khiến cành cây trên cao rung rinh, những cánh hoa đỏ nhẹ rơi tự do trong không trung. Chúng làm cho cả Rill và Linux dâng trào cảm xúc, sự rung động trước một khoảnh khắc tuyệt đẹp.
Rill dõi theo cánh hoa rồi dừng ánh mắt trên mái tóc vàng của Linux. Màu tóc ấy làm cánh hoa đỏ càng thêm nổi bật, thu hút ánh nhìn đến lạ kì. Ánh mắt anh trượt dần xuống gương mặt cô, nơi đôi môi đang mỉm cười khi đưa tay hứng lấy một cánh hoa.
Một cảm giác mềm mại, ấm áp len lỏi trong ngực anh. Như bị cảm hóa trước vẻ rạng ngời đó, khóe môi Rill nhẹ cong lên vẽ theo những đường viền của cảm xúc. Anh cười, một nụ cười đã rất lâu rồi chẳng còn tồn tại.
- Anh nhìn này!
Linux quay sang, đưa tay ra khoe cánh hoa vừa bắt được. Gần như cùng lúc, Rill đưa tay lên. Bàn tay anh khẽ lướt qua mái tóc cô, nhẹ đến mức như một cơn gió thoảng. Nụ cười vẫn còn vương trên môi anh.
Linux bất chợt im bặt, trước mắt cô chẳng còn điều gì khác ngoài nụ cười của Rill. Cảm giác như một đứa trẻ vô tình nếm được vị ngọt đầu tiên, khiến tim cô lạc nhịp. Phải chăng đây là lần đầu tiên cô thấy anh cười? Nụ cười ấy quá ấm áp, quá dịu dàng... khiến cô không thể rời mắt.
- Này...
Giọng Rill kéo cô trở về thực tại. Anh đặt cánh hoa vào lòng bàn tay cô. Nụ cười trên môi anh đã biến mất tự lúc nào, như chưa từng tồn tại. Linux nhìn những cánh hoa trên tay, chợt nghĩ rồi chúng cũng sớm ngày khô héo mà thôi. Cô buông tay xuống, để mọi thứ rơi đi, trong lòng có đôi chút nuối tiếc.
Rill quay mặt đi. Vừa rồi, anh đã cảm thấy rất dễ chịu, một cảm giác xa lạ đến mức chính anh cũng không hiểu nổi. Vì sao khi đứng cạnh Linux, mọi thứ lại trở nên nhẹ nhàng như vậy?
Anh không tìm được câu trả lời. Chỉ biết rằng đó hẳn chỉ là những cảm xúc thoáng qua. Bởi với anh, Linux vẫn là một người xa lạ. Là một điều gì đó quá mong manh, quá xa xôi, mà anh không thể, cũng không dám đưa tay chạm tới.
- Cô đã từng thực sự hạnh phúc chưa?
Câu hỏi của Rill bất chợt, nhẹ như gió thoảng nhưng lại khiến Linux khựng lại.
- Tôi...
Cô không nói nên lời. Không phải vì không muốn trả lời, mà vì bản thân cô cũng không có câu trả lời. Kí ức trống rỗng, quá khứ mờ mịt, đến cả khái niệm hạnh phúc đối với cô cũng chỉ là một từ ngữ xa lạ. Linux im lặng. Rill nhìn cô, chợt hiểu ra.
- Xin lỗi... lẽ ra tôi không nên hỏi cô điều đó.
- Rill này...
Linux khẽ gọi. Anh quay lại. Cô nhìn anh, nụ cười thoảng nhẹ trên môi, mong manh như giọt sương trong đêm.
- Hạnh phúc rồi sẽ mỉm cười. Không phải sao?
Rill nhìn Linux như kẻ mất hồn. Lời nói ấy... một lần nữa, kéo anh trở về quá khứ. Linux trước đây cũng từng nói với anh như thế. Nhưng hạnh phúc thật sự có mỉm cười với anh không? Hay chỉ là một hơi ấm thoáng qua, đủ để gieo hi vọng rồi lặng lẽ biến mất, để lại anh với những chờ đợi không hồi kết, cho những điều vốn dĩ chưa từng tồn tại?
Linux quay đi, trở về phòng. Đôi lúc Rill tưởng như mình đã có thể xóa nhòa những hình ảnh cũ kĩ đó. Nhưng rồi, chúng lại tìm tới anh... một cách nhẹ nhàng, làm anh cảm thấy thương nhớ da diết.
Rill bước đi, không muốn trở về phòng nữa. Anh ngồi xuống ngọn đồi ngắm nhìn cánh đồng hoa Linux. Gió đêm lại kéo đến, mang theo hương hoa hòa lẫn sương đêm. Lạnh buốt, nhưng anh không hề cảm nhận được. Bởi lúc này trái tim anh còn lạnh hơn thế.
"Hạnh phúc rồi sẽ mỉm cười."
Câu nói một lần nữa vang vọng trong tâm trí anh. Rill đưa tay ngắt lấy một bông hoa, ngắm nhìn nó rồi lại đảo mắt về cánh đồng trải dài phía trước. Những cánh hoa trôi theo gió. Anh đưa tay hứng lấy, nó làm anh nhớ lại lần đầu tiên gặp cô gái ấy. Nụ cười ấy như ánh nắng mặt trời, thật ấm áp. Lòng Rill dần ấm lên khi nghĩ đến điều ấy.
Rill nhắm đôi mắt, mặt cúi gằm, cố gắng gạt đi những hình ảnh hiện tại. Vì sao anh lại cho phép bản thân nghĩ đến điều đó? Phải chăng anh đang cố gắng níu kéo và tìm lại cảm giác yêu thương?
Từ ngày Linux rời xa, anh đã cố gắng giữ lòng, giam nhốt trái tim mình, không cho phép nó rung động thêm lần nào nữa. Không phải vì anh không cần yêu thương... mà vì anh sợ. Sợ rằng khi anh yêu thương một thứ gì đó... thì nó lại biến mất. Anh sợ sự tổn thương, sợ trái tim sẽ lại đau... như trước kia.
Rill không biết rằng, mùa xuân đang đến gần. Hơi ấm đó sẽ làm tan đi lớp băng tuyết, vạn vật sẽ đâm chồi nảy lộc. Và lớp băng ngự trị trong lòng anh cũng không ngoại lệ.
Thời gian chầm chậm trôi, trời sáng dần. Rill vẫn ngồi đó, ánh mắt hướng về một nơi xa xôi vô định. Những tia nắng đầu tiên chiếu xuống, mang một hơi ấm dịu dàng. Anh đứng lên, định quay về thì bất ngờ có một vòng tay ôm chặt lấy anh từ phía sau.
- Anh hãy quên đi những chuyện đã qua. Hãy sống với hiện tại và tương lai.
Rill nhắm mắt lại khi nghe giọng nói của Angela. Khẽ hít thở, rồi nhẹ nhàng gỡ tay cô ra.
- Sao cô lại ở đây?
Angela nắm chặt lấy tay Rill không buông.
- Đừng như thế... hãy nhìn em này. Tại sao anh lại tự dằn vặt như vậy chứ? Anh đã ở đây suốt cả đêm. Anh khiến em lo lắng. Anh biết không?
Rill hiểu ý của cô. Nhưng chính vì hiểu, lại khiến anh càng thêm khó xử.
- Angela này. Cô không cần phải như thế. Tôi...
- Tại sao lại không cần? Anh có biết anh làm như vậy khiến em đau lòng đến mức nào không? Tại sao anh không hiểu tình cảm của em?
Rill giữ lấy vai cô, ánh mắt đầy xót xa. Làm sao anh không biết chứ? Nhưng anh có thể làm gì đây? Trái tim anh không thể đáp lại. Và anh càng không thể trao cho cô hi vọng khi chính anh không thể giữ trọn nó.
- Angela... từ trước đến nay, tôi chỉ xem cô là bạn. Và sau này... cũng vậy. Cô hiểu chứ?
Angela lặng người. Rill quay lưng bước đi. Cô đứng đó, nước mắt lặng lẽ rơi.
- Tại sao... tại sao không thể là em?
...
Mọi thứ trôi đi chậm rãi, lặng lẽ xuôi theo dòng thời gian, mang theo những mâu thuẫn tình cảm khó có thể giải quyết của riêng từng người. Đó là quãng lặng mong manh, khi những rạn nứt chỉ vừa được nhen nhóm. Không ai biết rằng, mọi thứ sẽ bùng cháy với những biến cố không thể ngờ đến vào một ngày không xa.