Chương 31: Ngôi Nhà Hoang
"Con người vốn không thể trông chờ sự giúp đỡ từ kẻ khác nếu tự bản thân họ không thể tìm cách tự thoát ra"
...
Sóng biển dập dềnh, khe khẽ như một lời ru dành cho những kẻ cả đời mỏi mệt vì kiếm tìm một chốn bình yên. Koala chiều hôm nay vẫn chìm ngập trong sắc đỏ rực rỡ của hoàng hôn. Một cảnh tượng quá đỗi quen thuộc với người dân nơi này, đến mức chẳng ai buồn dừng mắt lại lâu hơn một nhịp thở. Với họ đó là điều hiển nhiên, ngày nào mà chẳng thế.
Nhưng với Lack, mọi thứ lại hoàn toàn khác. Anh đứng lặng, bị choáng ngợp trước khoảnh khắc hiếm hoi mà đời anh ít khi được chứng kiến. Màu đỏ bùng cháy dữ dội, rực rỡ trong giây phút sắp lụi tàn. Một nghịch lý đẹp đến đau lòng. Giống như con người ấy... trong đôi mắt tưởng chừng đã cạn khô, Lack lại nhìn thấy một sức sống mãnh liệt đến lạ thường. Và rồi chỉ trong chớp mắt, tất cả biến mất. Nhanh đến mức anh không kịp nắm giữ, cũng không kịp hiểu vì sao mình lại hụt hẫng đến thế.
Lack đưa tay vào túi áo, lấy ra một tờ giấy cũ kỹ, hoen ố theo năm tháng. Vài ngày trước, anh đã vô tình tìm thấy nó khi quay lại căn cứ cũ. Nơi ấy giờ đây đã hoang tàn, đổ nát, chẳng còn ai lui tới. Ban đầu chỉ định tìm vài món đồ còn sót lại, vậy mà lại đào bới được thứ chính anh cũng không ngờ đến.
Anh đã từng nghĩ sẽ để mọi chuyện trôi qua, để quá khứ ngủ yên đúng chỗ của nó. Nhưng rốt cuộc anh vẫn không làm được. Thế nên đành lật lại những trang ký ức đã từng khiến tim anh rỉ máu.
Anh bước dọc theo triền dốc, con đường lát đá mở ra phía trước. Một bên là tiếng sóng biển vỗ bờ không dứt, một bên là âm thanh lá cây xào xạc trong gió chiều. Lack cứ thế, lẫn vào đám mù mờ đục của ánh chiều tà.
Càng đi sâu vào thị trấn, vẻ yên bình bên ngoài càng lộ rõ sự giả tạo. Koala tuy cách xa hoàng thành Fances, nhưng vẫn không tránh khỏi sự khống chế gắt gao của hoàng quyền. Lính tuần tra dày đặc, ánh mắt dò xét khắp nơi, dân chúng thì cúi đầu cam chịu trước sự bóc lột của những thế lực ở tầng cao hơn.
Xem ra chuyến đi trước của Linux và Shel đã chẳng hề dễ dàng. Nghĩ đến hai kẻ đó, Lack bất giác rùng mình. Anh bắt đầu tự hỏi liệu tổ chức có nên tiếp tục duy trì mối giao hữu với Koala hay không. Với sự kìm kẹp khắc nghiệt như thế này, liệu thị trấn nhỏ bé này còn đủ kiên cường để chờ đến ngày tổng phản công? Hay sẽ gục ngã, giơ tay chịu trói trước khi thời cơ kịp đến?
Lack khẽ chớp mắt quay đi, không muốn nhìn thẳng vào thực tại đang diễn ra. Càng suy nghĩ, lòng anh càng trĩu nặng. Một nỗi sợ mơ hồ lớn dần trong tâm trí, mọi thứ trước mắt chỉ như một bức tranh mục nát, chằng chịt vết nứt, có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
Gạt bỏ tất cả, Lack buộc mình tập trung vào mục đích chính của chuyến đi. Anh dò hỏi khắp nơi về địa chỉ ghi trên tờ giấy. Người dân Koala tỏ ra dè dặt đến lạnh lùng. Có kẻ nhìn anh bằng ánh mắt nghi ngại, có kẻ thì thầm sau lưng, vừa chạm mặt chưa kịp mở lời thì họ đã vội xua tay lắc đầu.
Không ít người liếc qua địa chỉ, nhưng thái độ lại kỳ lạ, dường như thể họ biết rõ nhưng cố tình chối bỏ. Lack hiểu, sự giúp đỡ ở nơi này là thứ xa xỉ. Mệt mỏi thấm vào từng bước chân, song anh vẫn không dừng lại.
- Năm đồng. Nếu anh muốn em dẫn anh đến địa chỉ cần tìm.
Một thằng nhóc khoảng chừng mười ba - mười bốn tuổi đang đứng trước mặt anh. Lack nhìn nó trong chốc lát, rồi khẽ chớp mi mắt.
- Được.
Thằng nhóc nhoẻn môi cười, nhướng mắt về phía tờ giấy trên tay Lack. Thoáng chốc, sắc mặt nó bỗng dưng thay đổi.
- Sao thế?
Lack nhíu mày. Thằng nhóc nhìn anh cười te, nó đưa tay gãi gãi đầu.
- Hì... Xem ra thì không lấy được năm đồng từ anh rồi.
Nó quay lưng định chạy đi, nhưng chưa kịp bước thì Lack đã nắm chặt lấy vai nó.
- Mười đồng thì sao?
Lack ra giá. Thằng nhóc quay lại, nụ cười vẫn treo trên môi.
- Em thật sự không biết mà.
- Mười lăm... thì thế nào?
Giọng Lack trầm xuống, bàn tay siết chặt hơn. Cuộc trao đổi lúc này không còn là thương lượng, mà là ép buộc. Trước ánh mắt lạnh lẽo của anh, thằng nhóc cười khổ.
- Ờ... thì mười lăm vậy... anh... anh có thể thả tay ra trước không?
Nó đưa tay chỉ chỉ vào tay đang ghì chặt vai mình. Lack mỉm cười.
- Dĩ nhiên là không. Nhóc định đánh bài chuồn với anh à?
Nghe Lack nói, nét mặt thằng nhóc càng thảm hại hơn. Lúc này, nó chỉ còn biết miễn cưỡng gật đầu, thầm hối hận vì đã dại dột tiếp cận Lack ngay từ đầu.
Cả hai đi bộ dọc theo con đường ra khỏi thị trấn. Tuy nhiên giữa chừng thì chuyến đi của họ bị gián đoạn bởi một cuộc ẩu đả. Một cô gái hoảng loạn chạy ngang qua họ, va vào vài sạp hàng ven đường. Ngay sau đó, một đám người đuổi kịp, xô cô ngã xuống rồi lao vào đánh đập không thương tiếc.
- Lần sau còn dám chạy nữa không hả?! Tao cho mày ăn mặc đầy đủ mà còn không biết điều à?!
Tên cầm đầu vừa gào lên vừa đạp mạnh vào bụng cô gái. Lack lập tức lao tới, nhưng bị thằng nhóc kéo giật lại.
- Anh định làm gì thế ?!
- Giúp cô ấy.
Lack nói. Tuy nhiên anh vẫn không thể lao đến được vì thằng nhóc vẫn không buông mà còn ghì chặt hơn lấy tay anh. Lack quay lại cáu gắt.
- Làm cái gì thế hả?!
- Anh đi theo em.
Thằng nhóc kéo Lack đi một đoạn. Anh hất tay nó ra, giận dữ.
- Cuối cùng nhóc muốn gì?
- Anh nghĩ anh làm vậy là giúp cô ấy sao?
Thằng nhóc quát lên, giọng run run nhưng gay gắt.
- Anh không phải người ở đây. Anh cứu được bao nhiêu lần? Hay chỉ khiến bọn kia điên lên, rồi ai sẽ gánh hậu quả? Là anh à?!
Lack im lặng. Thằng nhóc nói đúng. Anh chỉ có thể cứu cô gái ấy một lần. Và chính lần cứu đó sẽ khiến cuộc sống sau này của cô tồi tệ hơn.
Con người vốn không thể trông chờ sự giúp đỡ từ kẻ khác nếu bản thân họ không thể tìm cách tự thoát ra.
Cả hai lặng lẽ rời khỏi thị trấn. Không ai nói với ai lời nào. Thằng nhóc cúi gằm mặt, dáng vẻ ủ rũ khác hẳn sự lanh lợi ban đầu. Có lẽ là do chuyện lúc nãy, hoặc là do nó đang bị ép buộc làm việc mà nó không muốn. Gương mặt nó bí xị, khác hẳn cái vẻ lúc đầu khi nó vừa thấy Lack. Lúc đó nhìn đôi mắt nó sáng và đầy vẻ háo hức. Có lẽ tưởng rằng sẽ kiếm được lợi nhuận từ anh. Nghĩ đến đó thôi cũng khiến Lack buồn cười vì cái vẻ hiện tại của nó.
- Sao thế? Đau chỗ nào à? Gương mặt đó là sao đây?
Anh buông vài câu, cố khuấy động bầu không khí. Thằng nhóc lập tức ngẩng phắt lên, tròn mắt nhìn anh như vừa nghĩ ra điều gì đó.
- Phải rồi. Em đang rất là đau bụng, cần giải quyết gấp. Anh đợi em một chút nhá, em sẽ quay lại ngay.
Nó nói xong, không để cho Lack kịp thời phản ứng. Nó liền vắt giò lên cổ định chuồn lẹ. Nhưng chỉ trong chớp mắt, Lack đã tóm gọn cổ áo nó, kéo giật lại.
- Nhóc đùa với anh đấy à?
- Ha ha... đúng là em đang đùa, không đùa nữa... vậy nhá.
Thằng nhóc gỡ tay Lack ra, cười tỉnh bơ như chưa từng có ý định bỏ trốn.
- Nói xem, ngôi nhà ấy có gì mà khiến ai cũng sợ thế?
Nghe đến đây, thằng nhóc khựng lại. Nó hơi thụt người, đảo mắt nhìn quanh như sợ có ai đó nghe thấy, rồi hạ giọng thì thào:
- Anh biết không... ngôi nhà đó là nơi ẩn chứa... những oan hồn.
- Ha ha ha!
Lack phá lên cười sặc sụa. Phản ứng ấy khiến thằng nhóc đứng đơ ra, mặt đầy hoang mang. Rốt cuộc gã này là loại người gì vậy? Nghe chuyện đáng sợ thế mà lại cười được? Một lúc sau, Lack mới dần nén lại tiếng cười.
- Thôi, đừng đùa nữa. Ngoài mấy chuyện ma quỷ đó, nhóc còn biết gì không?
Thằng nhóc nhăn mặt, có vẻ không vui vì bị cười cợt. Nhưng nó vẫn lên tiếng, như thể sợ nếu im lặng thì ánh mắt đáng sợ ban nãy sẽ quay trở lại.
- Ừm... cũng không nhiều. Chỉ biết là trong làng chẳng ai muốn bén mảng tới đó. May mà ngôi nhà nằm ngoài thị trấn. Nghe nói bị bỏ hoang nhiều năm rồi. Gia đình từng sống ở đó phục vụ cho hoàng triều... mà anh biết rồi đấy, có ai muốn dính dáng gì với những người thuộc về hoàng triều cơ chứ. Chỉ cần bị nghi ngờ thôi cũng đủ vào ngục.
Giọng nó nhỏ dần.
- Người trong gia đình ấy... từng người một biến mất. Không ai quay lại cả.
Rồi nó nuốt khan.
- Mà lạ lắm... dù bỏ hoang lâu rồi, thỉnh thoảng người ta vẫn thấy có bóng người lảng vảng sau mấy ô cửa sổ.
Vừa dứt lời, ngôi nhà cũng hiện ra trước mắt. Thằng nhóc lập tức dừng lại, không tiến thêm bước nào.
- Chỉ đến đây thôi nhá. Anh có thể tự đến đó mà đúng không?
Thằng nhóc nói, vội vàng quay đi.
- Này nhóc! Nhóc quên đồ này.
Lack gọi với theo, ném cho nó cái túi tiền. Thằng nhóc quay lại, đưa tay chớp lấy. Cầm túi tiền trên tay, nó cười rạng rỡ. Với độ chuyên nghiệp của nó thì khi chạm vào túi tiền biết ngay là nó nhiều hơn con số mà Lack đưa ra.
- Hì. Cám ơn nhá ông anh hào phóng. Chúc may mắn!
Sau khi nói lời đó, thằng nhóc bốc hơi ngay tức khắc. Chỉ còn lại Lack một mình trên con đường hoang vắng. Lối đi hẹp, cỏ dại mọc um tùm, dấu hiệu rõ ràng của một nơi đã lâu không có người qua lại. Xem ra thì ngôi nhà cũng thật sự đáng sợ như lời đồn.
Đứng trước ngôi nhà đồ sộ, cũ kĩ, Lack không tránh khỏi sự rùng mình. Trời chập tối, lem nhem sắc xám xịt khiến khung cảnh bao quanh càng u ám.
Anh đưa tay đẩy nhẹ cánh cửa, tiếng kèn kẹt khô khốc vang lên. Cánh cửa vừa mở, một lớp bụi dày phủ xuống mặt Lack, anh ho khan lên vài tiếng, đưa tay phủi đi đám bụi. Bên ngoài đã tối, trong nhà lại càng tối hơn, không thể nhìn rõ mọi thứ vào lúc này. Sau một hồi lần mò, anh cũng tìm được chiếc giá nến.
Ánh lửa yếu ớt soi khắp căn phòng. Ngoài những món đồ phủ bụi thời gian, chẳng có gì đặc biệt. Lack mở cửa một căn phòng khác, bước vào thật chậm. Ánh nến chiếu lên bức tường đối diện, nơi treo một bức tranh lớn. Bức tranh họa chân dung của những thành viên trong gia đình.
Bước chân dừng hẳn, một cái gì đó phủ lên đôi mắt sự đau thương. Anh tiến thêm một bước, đưa tay chạm nhẹ vào gương mặt trong tranh.
Là cô ấy.
Gương mặt mà Lack chưa từng quên. Và giờ đây, chỉ một lần nhìn lại cũng đủ khiến tim anh thắt chặt. Anh từng nghĩ đó chỉ là rung động thoáng qua, một cơn gió lướt ngang đời. Nhưng thật không dám tin rằng mọi thứ vẫn tồn tại và ấp ủ trong tận đáy lòng, đang chực chờ đến ngày có thể bùng cháy.
Anh đưa nến sang những người đứng cạnh, những thành viên còn lại trong gia đình. Đôi mắt Lack mở to vì kinh ngạc. Gương mặt ấy... không thể nhầm lẫn. Sự sững sờ chỉ kéo dài trong khoảnh khắc, rồi ánh mắt anh dần trầm xuống. Lack cúi đầu.
- Ra là vậy.
Anh lẩm nhẩm, có vẻ như đã hiểu ra mọi việc. Về một sự thật lẽ ra đã có thể bị chôn vùi nếu anh không lục tìm nó... mà cũng không hẳn, bởi kẻ còn lại cũng đang nung nấu mọi thứ trong lòng, chờ ngày có thể mang hết mọi thứ ra phân trần.
Giờ thì Lack đã hiểu. Thứ mà kẻ đó nhắm đến là gì, cách cư xử của hắn luôn kì lạ là thế, mục đích cuối cùng chỉ đơn giản là hai chữ: hận thù.
Lục tìm quá khứ...
...chỉ biến những điều thực tại thành sự dối trá.
...
Đêm đã quá nửa khuya, tuy nhiên Lack vẫn không thể nào chợp mắt. Anh mở cánh cửa sổ. Bên dưới con đường hẹp, vài bóng người vẫn lặng lẽ thu gom hàng hóa còn sót lại. Dậy sớm, thức khuya... có lẽ đó là cách duy nhất để những con người kham khổ kéo dài một ngày sống của mình.
Lack đưa mắt nhìn về phía xa. Sóng biển vẫn dập dềnh tung bọt trắng xóa, âm thanh rền vang không dứt. Ở nơi gió chưa từng ngơi nghỉ, thì sóng cũng chẳng bao giờ chịu lặng yên.
Một tràng huyên náo bất chợt vọng lên từ con phố khiến anh chú ý. Lại một cuộc rượt đuổi.
Nhanh như sóc, kẻ chạy trước có dáng người nhỏ bé, liều mạng tìm đường thoát thân khỏi bầy sói phía sau. Là một thằng nhóc, nó luồn lách khéo léo tưởng chừng đã sắp thoát, thì bất ngờ bị một đám khác chặn đầu. Nó khựng lại, gương mặt lộ rõ vẻ cầu hòa.
- Tiền tôi cũng đã đưa các anh rồi, các anh còn muốn gì nữa?
Tên cầm đầu nhếch môi cười, ánh mắt đầy khinh miệt.
- Mày nghĩ từng đó là đủ chuộc mạng à? Tao bỏ tiền ra mua mày, thì dù có chết, mày vẫn là người của tao. Tiền mày kiếm được, đương nhiên phải thuộc về tao.
Gồng đôi bàn tay, nắm chặt lấy lớp đất vụn trong tay rồi ném mạnh vào mặt kẻ đối diện. Không chờ phản ứng, nó quay đầu bỏ chạy. Tên cầm đầu gào lên, đưa tay quệt lớp đất dính trên mặt, hắn nhắm đôi mắt buốt rát.
- Chết tiệt. Tóm lấy nó.
Hắn gầm lên trong cơn điên loạn. Chỉ cần tóm được, hắn sẽ xé xác thằng nhóc ấy ra. Nó chạy hết sức, nhưng dù nhanh nhẹn đến đâu, nó vẫn chỉ là một con thỏ nhỏ trước bầy sói đói khát. Chẳng mấy chốc, nó bị dồn đến chân tường, không còn lối thoát.
Tên cầm đầu phất nhẹ tay. Cả đám côn đồ nhào vào. Thằng nhóc co người lại, ngồi sụp xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu, chờ đợi cơn mưa roi gậy trút xuống.
Bỗng nhiên, một bóng người lao thẳng vào đám đông. Tiếng va chạm, tiếng quát tháo, tiếng thân thể ngã đổ vang lên hỗn loạn. Thằng nhóc rùng mình, ngẩng đầu lên, ánh mắt bắt gặp một dáng người quen thuộc. Người đó túm lấy tay nó, kéo mạnh.
- Chạy mau. Còn ngồi đó làm gì?!
Mặc cho gậy gộc giáng xuống lưng, cả hai phá vòng vây, lao đi trong đêm tối, chỉ dừng lại khi đã cắt đuôi được bọn còn lại. Họ trốn vào một con hẻm nhỏ. Thằng nhóc thở hổn hển, nheo mắt nhìn người bên cạnh.
- Là anh sao? Em đã nói rồi... anh không nên xen vào chuyện của người khác mà.
Lack không đáp, anh tựa lưng vào tường rồi ngồi phệt xuống đất. Không hề quan tâm đến thằng nhóc, chỉ ngồi chuốt những hơi thở nặng nhọc. Sự thờ ơ ấy khiến nó bực bội. Nó bước đến đứng trước mặt anh.
- Này. Em đang nói chuyện với anh đấy. Có nghe không hả?!
- Nếu anh không xen vào... thì nhóc sẽ chết đó.
Lack ngước lên, ánh mắt chạm thẳng vào mắt nó. Cơn giận trong thằng nhóc chững lại. Lời nói ấy khiến tim nó khẽ run, dù nó vẫn cố tỏ ra ngang bướng.
- Đó là việc của em...
Chưa kịp nói hết câu, Lack đã nắm lấy tay nó kéo xuống. Thằng nhóc nhăn mặt và hét lên vì đau.
- Lại đây. Anh xem vết thương cho.
Anh kéo nó ngồi xuống ngay cạnh mình, đưa hai tay định kéo áo nó xuống xem vết thương thì bất ngờ bị nó đánh bật ra.
- Anh định làm gì vậy?!
Nó hoảng hốt ôm chặt lấy áo. Lack nhìn nó, khẽ cười.
- Xem vết thương. Anh vốn là một thầy thuốc đấy.
Thằng nhóc nhìn Lack, mặt ửng đỏ, miệng thì lắp bắp.
- Không phải... em... em là... con gái đấy.
Lack ôm lấy mặt, không thể nhịn được nữa và anh phá lên cười thành tiếng.
- Đang nghĩ gì thế? Tưởng anh nghĩ nhóc là con trai à?
- Sao... sao anh biết được?
Con bé hỏi. Mặt cứng đờ vì ngượng.
- Là trực giác của anh mách bảo thế thôi.
Lack vừa nói vừa nhẹ nhàng kéo tay nó ra.
- Anh chỉ xem vết thương ở vai. Đừng lo. Với lại... anh không có hứng thú với trẻ con.
Anh nói với giọng bỡn cợt. Con bé lườm anh một cái, rồi lại thay đổi ánh mắt khi thấy những vết thương trên mặt anh. Anh thậm chí không thèm để ý đến chúng, thế mà lại cứ chăm chú vào vết thương của nó.
Có lẽ đã rất lâu rồi... Nó không còn nhận được sự quan tâm như vậy. Vô cùng đơn giản... và cũng vô cùng ấm áp.
...
Lack đưa con bé trở về khách trọ. Cả hai đều cần nghỉ ngơi cho cả ngày dài hôm nay. Để con bé lại trong phòng, anh bước ra hành lang, tìm một góc có thể tựa lưng. Anh cần lấy lại sức, để sáng mai có thể trở về.
- Ngày mai anh sẽ đi sao?
Giọng con bé vang lên bất chợt. Không biết từ lúc nào, nó đã ngồi xuống bên cạnh anh.
- Ừ.
Lack đáp ngắn gọn, ánh mắt vẫn hướng về khoảng không phía trước. Con bé cũng nhìn theo anh. Đôi mắt nó mở to, ánh lên thứ cảm xúc mà chính nó cũng chưa từng nhận ra.
Trong quãng đời của nó, chưa bao giờ nó để tâm đến những thứ xung quanh. Cũng chưa từng biết rằng, những điều tưởng chừng bình thường lại có thể đẹp đến thế. Bầu trời đêm Koala trong vắt và sâu thẳm. Vầng trăng treo cao, tỏa ánh sáng thuần khiết, trắng đến mức khiến người ta không dám tin là có thật.
- Anh có thể... cho em theo cùng không?
Con bé lại chợt hỏi, giọng khẽ đến mức gần như tan vào gió.
- Anh xin lỗi. Em biết là không thể mà.
Lack vẫn điềm đạm, không tỏ vẻ bất ngờ với lời đề nghị ấy.
- Tại sao vậy anh?
- Vì cuộc sống của anh không phù hợp với em. Và em... cũng có con đường của riêng mình. Hãy tìm một nơi bình yên. Sống cuộc sống hạnh phúc mà em đáng được có.
Cả hai vẫn đang nhìn lên bầu trời, nhìn vào vầng trăng sáng. Lúc này con bé mới nhận ra rằng: thứ gì quá đẹp thì sẽ không bao giờ có thể chạm tay đến được. Lời từ chối của Lack vô cùng nhẹ nhàng, vậy mà con bé lại thấy mắt nó ươn ướt, rồi những giọt nước mắt cứ tuôn theo dòng chảy không cách nào kiềm chế được.
- Anh... không định hỏi tên em sao?
- Điều đó không cần thiết.
Giọng nói dửng dưng ấy khiến tim nó khẽ thắt. Nó khẽ nấc lên, cố kìm lại.
- Vậy... còn tên của anh thì sao?
Lack lúc này mới quay qua nhìn con bé. Anh đưa tay lau nước mắt cho nó, nhẹ mỉm cười.
- Em biết không? Có những cuộc gặp gỡ chỉ có duy nhất một lần trong đời. Vì thế không cần phải lưu luyến làm gì. Hãy gạt bỏ tất cả, đừng để chúng cản bước đường tương lai của em. Nhìn đôi mắt này, khuôn mặt này đi... sau này lớn lên em chắc chắn sẽ trở thành cô gái xinh đẹp. Em sẽ gặp được chàng trai tốt, và sẽ có một cuộc sống hạnh phúc đúng không nào?
Con bé ngẩn mặt nhìn anh, khẽ gật đầu rồi vùi mặt vào lồng ngực anh. Nước mắt cứ thế tuôn ra, khóc không thành tiếng. Lack đưa tay xoa nhẹ mái tóc ngắn cũn cỡn của nó, rồi vỗ về nhẹ lưng nó cho đến khi nó thiếp đi trong giấc ngủ...
Ánh nắng sớm tràn qua khung cửa sổ đánh thức con bé. Nó bật dậy trên chiếc giường trong khách trọ. Căn phòng trống không. Chỉ còn lại một mình nó. Bản thân nó cũng chẳng lấy làm ngạc nhiên với điều đó, bởi nó hiểu rằng Lack đã đi.
Nó ngồi trầm ngâm trong chốc lát, đưa mắt nhìn xuống bàn tay còn nắm chặt. Con bé mở bàn tay ra, bên trong là một đồng xu còn sót lại trong số mà Lack đã đưa cho nó. Đưa lên mắt và nhìn thật kỹ, búng mạnh đồng xu lên cao rồi đưa tay chớp lấy. Khóe môi nó khẽ cong lên.
- Từ nay... mày chính là đồng xu may mắn của tao.
...