Chương 44: Say Men Rượu
"Lòng tốt chỉ là cách nói hoa mĩ,
nó thực chất là một sự cho vay mà chưa kịp lấy lại"
...
Amric choàng tỉnh, hơi thở đứt quãng. Cơ thể nặng như bị dìm xuống đáy nước. Cậu gượng ngồi dậy, vừa ngẩng lên đã bắt gặp Linux đứng cách đó không xa. Ánh mắt Amric chợt hoảng loạn. Cậu biết cô là ai, và càng biết mối quan hệ giữa cô và Rose. Chỉ bấy nhiêu cũng đủ khiến cổ họng cậu khô khốc.
- Cuối cùng cũng tỉnh rồi sao?
Giọng Linux không cao, nhưng đủ khiến không gian lặng hẳn. Amric lùi lại theo bản năng, cố đứng dậy. Cơ thể chưa hồi phục khiến đầu gối cậu khuỵu xuống. Linux tiến đến một bước, dừng vừa đủ khoảng cách.
- Đừng vội. Với thân thể này, ngươi nghĩ mình chạy được bao xa?
Amric siết chặt tay.
- Vậy... ngươi định làm gì ta?
Linux nhìn cậu rất lâu. Không phải cái nhìn thương hại mà là đánh giá. Một kẻ đang bị truy sát, bị thương nặng, có liên quan trực tiếp đến Flow. Nếu đặt đúng vị trí sẽ trở thành một biến số thú vị.
Nhưng rồi suy nghĩ ấy nhanh chóng lắng xuống. Ánh mắt đó... không né tránh, không cầu xin, cũng không che giấu. Linux đã gặp quá nhiều kẻ dối trá để nhận ra ánh mắt này không còn thông tin gì để khai thác thêm.
Nếu tra khảo, nó cũng chỉ cho ra những mảnh vỡ cảm xúc thay vì bí mật. Giữ cậu lại đồng nghĩa với việc giữ một nguy cơ ngay trong cung điện, tạo cớ cho Flow can thiệp hoặc gây sức ép. Cô khẽ thở ra.
- Yên tâm. Ta không định giữ ngươi lại.
Amric sững lại, ngẩng lên với ánh nhìn đầy nghi hoặc.
- Ý ngươi là sao?
Linux quay lưng về phía cậu.
- Người của ta đang chờ ngoài kia. Họ sẽ đưa ngươi ra khỏi hoàng thành bằng lối phụ.
Một khoảng lặng nặng nề trôi qua.
- Ngươi... thật sự để ta đi?
- Ngươi nghĩ mình đáng để ta giam lại?
Giọng cô bình thản, lạnh và chính xác như đang đọc một phép tính.
- Ngươi không phải mật thám. Không phải con tin có giá trị trao đổi. Và với ánh mắt đó... dù ta có ép hỏi, cũng chẳng thu được thêm điều gì.
Amric im lặng. Linux tiếp lời, giọng dịu xuống một chút:
- Cung điện này đang ở giữa những biến động. Giữ ngươi ở đây chỉ khiến ta có thêm một lý do để bị công kích.
Cô không nói dối, nhưng cũng không phải toàn bộ. Sự thật là cô không thích bức ép những kẻ đã đứng bên bờ vực. Và Amric... đã ở quá gần ranh giới ấy.
- Đi đi. - Cô nhắc lại. - Trước khi kẻ muốn mạng ngươi tìm tới.
Amric chống tay đứng dậy. Bước chân loạng choạng, nhưng vẫn cố giữ thăng bằng khi đi ngang qua cô. Khi tới cửa, cậu khẽ dừng lại.
- Cám ơn lòng tốt của ngươi... vì đã giúp ta.
Linux nhướng mày, nhấn mạnh hai từ:
- Giúp ngươi?
Amric khựng lại.
- Đừng hiểu lầm. - Cô nói chậm rãi. - Ta chỉ đang giúp chính mình thôi. Lòng tốt chỉ là cách nói hoa mĩ, nó thực chất là một sự cho vay mà chưa kịp lấy lại, ngươi hiểu chứ?
Amric nhìn Linux rất lâu. Cô hoàn toàn khác với bất kỳ ai cậu từng gặp. Một công chúa... nhưng từng lời nói đều mang cảm giác như một cái bẫy được đặt sẵn.
- Ngươi định lợi dụng lòng biết ơn của ta sao?
Nghe vậy Linux bật cười khẽ.
- Nếu ta có ý lợi dụng, ngươi nghĩ ta sẽ nói ra điều đó sao?
- Vậy ý ngươi là gì?
Linux trầm ngâm vài giây. Amric đứng phía sau, chỉ thấy bóng lưng nơi cô. Khoảnh khắc yên lặng ấy khiến cậu không thể nhận thức được những gì tồn tại, giữa sự thật và giả dối... một kẻ tầm thường như cậu không thể phân biệt.
- Hôm nay coi như ngươi nợ ta. Nhưng món nợ này không nhất thiết phải trả cho ta.
Linux cuối cùng lên tiếng.
- Một ngày nào đó, ngươi cũng sẽ gặp một ai đó lâm vào hoàn cảnh như ngươi hiện tại... hãy nhớ lấy ngày hôm nay và hãy đưa tay ra với kẻ đó.
Giọng cô đều đều, không hề mang vẻ cao thượng.
- Đó mới là cách ngươi trả món nợ này.
Cô dừng một nhịp, rồi nói tiếp:
- Bản thân ta cũng chỉ là giúp ngươi hôm nay, để một ngày nào đó nhận được sự giúp đỡ tương tự của kẻ khác. Chỉ vậy thôi.
Không còn gì để nói thêm. Ánh sáng từ khung cửa sổ phủ lên vai cô một viền sáng mỏng. Trong căn phòng rộng và trống trải, chỉ thấy bóng dáng cô đứng đó. Amric cụp mắt và quay lưng bước đi.
Lòng hận thù với Flow vốn đã lung lay từ trước. Giờ đây, nó tan rã hẳn. Hận thù chỉ là một vũng lầy, càng vùng vẫy càng lún sâu. Người còn sống... phải sống cho thật tốt, để người đã khuất có thể yên lòng nhắm mắt.
Rời khỏi nơi này. Rời khỏi quá khứ nhuốm máu. Sau tất cả, Amric chợt nhận ra mình dường như đã trưởng thành. Có những kẻ đi ngang đời cậu, gắn liền trong kí ức như Flow, hằn sâu như vết sẹo. Hoặc có những người chỉ thoáng qua như Linux, nhẹ tựa một vệt sáng.
Điên cuồng với suy nghĩ của cá nhân, hoặc tin tưởng vào sự cho - nhận từ cuộc sống. Đúng hay sai... đôi khi chỉ phụ thuộc vào hoàn cảnh. Không có gì là tuyệt đối thuần túy. Và ranh giới giữa thiện và ác cũng thế, vô cùng mong manh và dễ dàng hoán đổi cho nhau bất cứ lúc nào.
Đến rồi lại đi, dù có nắm lấy hay buông tay thì một con đường mới vẫn xuất hiện.
...
Đêm buông xuống như một lớp màn dày phủ lên lòng người. Trong khoảng tĩnh lặng ấy, những điều ban ngày bị chôn vùi bắt đầu cựa quậy. Những nỗi lo vô hình, sự trống rỗng khó gọi tên, thứ yếu mềm mà con người vẫn cố phủ nhận.
Flow đứng lặng bên khung cửa sổ, nhìn xuống mặt hồ trong khuôn viên. Mặt nước tối đen, thỉnh thoảng gợn lên một vòng sóng mỏng khi gió lướt qua. Từ góc nhìn này, hắn từng nhiều lần thấy Amric ngồi bên bờ, lưng khom lại, dáng vẻ lặng lẽ như thể cả thế giới không còn chỗ cho nó.
Đã hơn một tuần kể từ lúc nó nói lời từ biệt, và rồi nhanh chóng bốc hơi hoàn toàn trong bầu không khí bao quanh hắn. Cũng chẳng phải chuyện gì to tát đối với cuộc sống hiện tại của hắn, chỉ là cảm thấy trong lòng có chút chóng vánh, mọi thứ đi vào quỹ đạo như cũ, bớt ồn ào, không còn bị quấy nhiễu, và xung quanh Flow lại trở nên cô độc, một sự cô độc mà ít khi nào hắn có thể mường tượng đến.
Trước khi bắt đầu một trò chơi, Flow thật không thể ngờ được rằng, khi trò chơi ấy kết thúc lại có thể khiến bản thân hắn trở nên hụt hẫng đến như vậy.
Flow tựa vai vào khung cửa, đưa tay xoa nhẹ lên trán như thể muốn xóa đi ý nghĩ vừa thoáng qua. Nhắm đôi mắt lại và hắn thở dài, làn khói trắng theo hơi thở tan vào sương đêm lạnh ngắt.
- Quá nửa đêm rồi, Ngài không định đi nghỉ sao?
Flow mở mắt. Chỉ một câu nói thôi cũng đủ kéo hắn ra khỏi mớ suy nghĩ đang lơ lửng. Trong thoáng chốc, ánh nhìn hắn dịu lại, khẽ và nhanh, trước khi lớp lạnh lùng quen thuộc phủ xuống lần nữa.
- Ta nhớ là không cho gọi ngươi thì phải? - Flow quay đầu, lời nói vẫn giữ đầy uy quyền.
Naron đã bước vào từ lúc nào. Hắn đặt thêm vài cây nến lên bàn, ánh sáng vàng ấm lan dần trong căn phòng vốn ngập sắc tối. Ngọn lửa nhỏ lay động, hắt lên gương mặt Naron một vẻ điềm tĩnh khó đoán. Hắn cười, nụ cười ấm áp như ngọn nến bên cạnh, khiến bầu không khí bớt đi vài phần căng thẳng.
- Nói vậy Ngài định đuổi tôi đi khi tôi mang rượu ngon đến cho Ngài sao?
Flow khẽ nhướng mày. Lúc này hắn mới để ý bình rượu đặt giữa bàn, bên cạnh là hai chiếc ly thủy tinh mỏng.
- Ngươi ngày càng to gan đấy.
- Thôi nào, đôi lúc Ngài cũng nên thư giãn chứ.
Naron kéo ghế, cử chỉ tự nhiên như thể đây là việc đã lặp lại không biết bao nhiêu lần. Một tay hắn đặt lên lưng ghế còn lại, ánh mắt chờ đợi. Flow nhìn hắn vài giây. Rồi khóe môi khẽ cong lên.
- Ngươi lúc nào cũng khiến ta bất ngờ đấy, Naron.
Flow bước lại, ngồi xuống chiếc ghế đã được kéo sẵn.
- Nếu ngươi đã có lòng như vậy... thì để ta xem thứ ngươi mang tới có xứng đáng với sự đường đột này không.
Naron bật cười nhỏ, cũng ngồi xuống đối diện, bắt đầu rót đầy ly đầu tiên. Chất rượu sóng sánh dưới ánh nến. Cả hai nâng ly. Rượu chạm môi, vị cay lan xuống cổ họng, ấm dần trong lồng ngực. Flow không nói gì, nhưng ánh mắt hắn đã dịu hơn một chút.
Ly thứ hai. Ly thứ ba. Không lời trao đổi. Chỉ có tiếng thủy tinh khẽ chạm, tiếng rượu rót đều đặn, và ánh nhìn không rời khỏi đối phương. Giữa họ không cần câu chuyện. Chỉ cần ngồi đó uống cạn từng ly, như thể đang chia sẻ một điều gì đó mà chẳng cần nói.
Gió lùa mạnh qua khung cửa, hất tung tấm màn mỏng. Những ngọn nến chao đảo dữ dội, ánh lửa co rút lại như sắp tắt. Trong khoảnh khắc, căn phòng gần như chìm vào bóng tối. Nhưng khi cơn gió đi qua, từng ngọn lửa lại bùng lên, cháy sáng hơn trước, như thể chưa từng run rẩy.
Flow bật cười, bây giờ hắn mới bắt đầu nói. Giọng nói pha lẫn với tiếng cười.
- Thấy không? Chỉ cần chịu đựng đủ lâu... thứ không tắt được sẽ tiếp tục cháy.
Naron ngẩng lên, vẻ mặt vẫn điềm nhiên.
- Ngài đang nói về nến... hay về con người?
Flow không trả lời ngay. Hắn nhìn Naron, chăm chú như đang đo lường phản ứng. Hắn muốn biết khi nghe điều tiếp theo, vẻ bình thản ấy có rạn nứt không. Ánh mắt hắn ánh lên tia gian manh. Khóe môi cong nhẹ, như thể mọi thứ sắp nói ra chỉ là một câu bông đùa giữa đêm khuya.
Hắn cầm lấy ly rượu, ngửa cổ uống cạn. Chất lỏng cay nồng trượt xuống cổ họng. Flow ngả người ra sau, đặt mạnh chiếc ly xuống bàn. Âm thanh khô khốc vang lên giữa căn phòng yên tĩnh. Gương mặt hắn dần trầm lại.
- Phía nam... chúng đến rồi, những kẻ lưu vong đã trở lại với một lực lượng vô cùng hùng hậu.
Bàn tay Naron đang rót rượu khựng lại rất khẽ. Ánh mắt hắn thoáng thay đổi trong tích tắc, rồi nhanh chóng bình ổn như mặt hồ bị gió lướt qua. Hắn ngẩng lên nhìn Flow và mỉm cười. Vẫn là nụ cười ấy, ấm áp, thành ý, không chút hoảng loạn.
- Không phải tôi nói Ngài nên thư giãn sao? Đêm nay không thích hợp để nói về chiến sự.
Flow bất chợt bật cười lớn. Tiếng cười vang vọng trong không gian, nghe vừa sắc vừa rỗng.
- Ngươi nói phải. Lẽ ra ta không nên nhắc đến chuyện này. Có lẽ ta nên tự uống thêm một ly.
Đôi mắt Flow mang vẻ dè chừng Naron, hắn đang mong chờ một điều gì đó khác biệt ở kẻ đối diện. Tuy nhiên, mọi thứ không như hắn mong đợi. Naron vẫn ngồi đó, điềm nhiên như thể tin tức vừa rồi chỉ là chuyện xa xôi không liên quan đến mình.
Sự bình thản ấy khiến Flow mất dần kiên nhẫn. Không rõ vì rượu bắt đầu ngấm hay vì hắn đã chờ quá lâu, mà hắn thấy trong lòng tràn ngập sự hoài nghi. Hắn tự hỏi liệu Naron có đang che giấu điều gì. Liệu hắn ta có thực sự thờ ơ, hay chỉ đang diễn vai một kẻ đứng ngoài cuộc.
Ánh mắt Flow thay đổi dần. Ban đầu là nghi vấn sắc lạnh. Rồi thoáng qua một tia lo âu. Cuối cùng, tất cả dần tan thành một sự sáo rỗng.
Trong sâu thẳm, Flow vẫn tin rằng Naron không thể thoát khỏi tay mình. Dù muốn hay không, kẻ này vẫn thuộc về hắn. Ý nghĩ ấy khiến Flow bật cười khẽ, nhưng tiếng cười lần này không còn giòn giã.
Phía đối diện, Naron đã ngừng mọi động tác. Ánh mắt hắn dừng lại trên gương mặt Flow, lặng lẽ quan sát. Căn phòng lại chìm vào im lặng. Chỉ còn những ngọn nến tiếp tục cháy, như chưa từng chao đảo.
- Ngài có điều gì vui sao? - Naron hỏi.
Flow nhìn chất rượu sóng sánh trong ly. Ánh nến chập chờn khiến mặt rượu như đang thở. Hắn nhấp một ngụm, khẽ suýt xoa. Vị cay lan dọc cổ họng, ấm dần trong lồng ngực. Đã bao lâu rồi... hắn không còn cảm thấy thứ khoái cảm đơn giản như thế này? Không còn cảm giác được thả lỏng, được tồn tại mà không phải tính toán.
- Phải. Ta chỉ là không ngờ đến có ngày ta và ngươi lại có thể cùng bầu bạn thế này.
- Bạn... quá vinh hạnh cho tôi rồi.
Naron khẽ cúi đầu, ra vẻ dè dặt. Flow phá lên cười.
- Haha... coi như hôm nay là ngoại lệ. Vì ngươi đã mang đến cho ta một thứ tuyệt hảo như vậy.
Trong thoáng chốc, gió lại khẽ lay chiếc màn, mỏng manh phất phơ trong đêm đen. Bên ngoài tiếng xì xào bởi cây lá va vào nhau, thứ âm thanh chẳng ai biết đến vào ngày bận rộn, thế mới thấy đêm đen càng thêm tịch liêu. Hơi thở Flow mỗi lúc càng thêm nặng dần.
- Đêm dài đúng là chán ngắt.
Naron nhẹ mỉm cười.
- Ngài nói cứ như thể ban ngày thú vị lắm vậy.
Flow nhăn mặt, uống cạn ly rượu.
- Ít ra đủ bận rộn để ta không phải nghĩ đến những thứ ta không muốn nghĩ.
Naron nhìn hắn qua ánh nến mờ ảo. Vẻ tàn độc thường trực trên gương mặt Flow dường như đang mờ đi. Trước mắt Naron lúc này không phải kẻ thao túng mọi thứ, mà chỉ như một người bạn hữu đang trút bầu tâm sự.
Flow ngả hẳn lưng vào ghế, mắt lim dim nhìn ánh lửa lòe nhòe.
- Ngài mệt rồi.
Naron nói. Flow đảo mắt nhìn hắn, gương mặt chẳng còn hiện hữu rõ trong bóng đêm.
- Phải... ta thực sự mệt.
Câu trả lời lần này không còn sắc lạnh. Một khoảng lặng trôi qua.
- Ngươi có thấy mệt không? Ta thì cảm thấy rất mệt... ngươi nghĩ ta còn đủ sức để tồn tại bao lâu?
Giọng Flow trầm xuống, gần như run rẩy trong bóng đêm. Naron nhìn hắn, biết rằng hắn đã say. Flow hiếm khi đụng đến rượu, chính vì thế chỉ trong thoáng chốc hắn đã chìm đắm trong men say. Và những kẻ say thường hay trải lòng, bộc lộ sự yếu đuối mà họ thường cố che giấu đi hằng ngày.
- Có. Tôi cũng rất mệt. Đôi khi tôi cũng không biết mình có thể tồn tại được bao lâu. Nhưng chẳng phải chính Ngài đã nói... chỉ cần chờ đợi thôi, nếu đủ sức thì sẽ tồn tại sao?
Naron nói, cho dù hắn vẫn còn tỉnh táo. Nhưng hắn cũng muốn một lần được nói ra, nói rằng bản thân cũng cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Khi nói ra điều ấy, hắn thấy trong lòng nhẹ hơn được phần nào. Đối với sự tồn tại của mỗi con người, họ luôn đánh đổi quá nhiều thứ để giữ lấy hơi thở ấy. Hơi thở bị bóp nghẹt, muốn tắt đi, nhưng rồi chúng lại trở nên vô cùng quý giá khi sự tồn tại quá mong manh.
Flow đưa tay với lấy ly rượu, nhưng chưa kịp chạm đến đã gục xuống bàn. Hắn xoay đầu, để gò má áp trên mặt gỗ lạnh. Đôi mắt dán vào ly rượu bên cạnh, mọi thứ hắn thấy giờ chỉ còn là những hình ảnh móp méo không định hình.
- Tất cả... cứ thế rời đi... Ta cô độc quá...
Giọng Flow lè nhè không còn rõ ràng, trong đầu hắn lại hiện lên những hình ảnh mà hắn không bao giờ muốn nhớ đến... những hồi ức tuyệt đẹp, vì quá đẹp nên khiến hắn đau đớn khi mất đi. Những người bên cạnh hắn rời bỏ hắn dần... cho đến khi hắn trơ trọi và hoàn toàn cô độc như hiện tại.
Naron lúc này chỉ im lặng, tia nhìn không rời khỏi Flow, như dán vào ánh mắt mờ đục của hắn, rồi dấy lên một sự thương cảm ngập tràn trong lòng.
Naron xót thương cho kẻ nắm mọi quyền lực trong tay nhưng lại không có được niềm hạnh phúc nhỏ nhoi nào. Kẻ trước mặt hắn chỉ có thể chìm đắm trong quyền lực và vết thương loét sâu mãi mãi không bao giờ chữa lành. Flow nhắm mắt và lịm dần trong giấc ngủ.
Naron ngồi đó, vẫn tiếp tục uống.
- Ngài biết không... ngài có thể chà đạp lên cả tình thân để tồn tại... tôi thì không như vậy.
Naron bắt đầu huyên thuyên một mình, và hắn tự bật cười.
- Dù có rèn luyện thế nào... tôi cũng không thể trở thành Ngài. Ngài có trái tim sắt đá. Tôi thì không. Ngài có bản lĩnh. Tôi cũng không. Nhưng chính những điều đó... đã đánh đổi niềm vui và hạnh phúc của Ngài rồi.
Naron đứng dậy, cầm bình rượu uống cạn những giọt cuối cùng, rồi đặt mạnh xuống bàn. Ánh mắt hơi chao đảo nhưng hắn vẫn giữ được vẻ điềm đạm vốn có, đôi môi vẫn nở nụ cười tuyệt dịu đến mê người.
Hắn cởi áo choàng, bước lại gần, nhẹ nhàng khoác lên vai Flow. Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt Naron ngập tràn thứ cảm xúc vô cùng mơ hồ.
- Cho dù Ngài có là một kẻ tàn độc thế nào đi nữa... thì đôi lúc nhìn Ngài cũng thật đáng thương.
Naron loạng choạng bước ra ngoài. Đó có lẽ là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng Naron và Flow trải lòng cùng nhau. Những suy nghĩ và quyết định của con người khiến họ trở nên xa nhau và dần không bước trên một con đường nữa.
Đêm chếnh choáng say men rượu,
Biết tìm đâu một tri kỉ giữa đời.
Trút bầu tâm sự khó tỏ bày,
Chỉ còn bóng mình làm bạn với cô đơn.
...
Flow bước vào căn phòng tràn ngập hương thảo dược. Mùi hương ấy từng khiến hắn dễ chịu. Từng là thứ duy nhất có thể làm dịu những cơn đau đầu kéo dài sau những đêm không ngủ. Nhưng hôm nay, hương thơm ấy lại trở nên ngột ngạt. Nó quấn lấy lồng ngực hắn, khiến từng nhịp thở trở nên nặng nề.
Không gian quen thuộc, nhưng cảm giác đã khác. Naron từ bên trong bước ra.
- Ngài có việc gì mà đích thân đến đây?
Đáp trả câu hỏi của Naron chỉ là sự im lặng và đôi mắt lạnh. Bên trong đó không chỉ có giận dữ mà còn có sự phản bội. Điều đó có đôi chút làm dấy lên trong lòng Naron một sự bất an.
- Hóa ra... đó mới là điều ngươi muốn sao?
Giọng Flow trầm thấp, nhưng rung lên.
- Ngươi thật sự muốn rời đi như vậy? Lâu nay ta còn tưởng... ngươi thật lòng muốn phụng sự cho ta cơ đấy.
Bàn tay hắn quét ngang, hất tung chiếc bàn trước mặt. Gỗ vỡ toang, lọ thuốc và bình sứ văng xuống nền đá lạnh vỡ nát.
Giới hạn kiềm chế đã bị xé toạc. Flow lúc này không còn là kẻ tính toán điềm tĩnh. Hắn giống một con thú hoang, mặc xác cho sự điên loạn, sẵn sàng cắn xé bất cứ thứ gì còn đứng trước mặt.
Naron vẫn đứng yên bất động, không một lời biện minh hay giải thích. Hắn hiểu rõ hậu quả. Phản bội niềm tin của Flow đồng nghĩa với cái chết. Nhưng hắn không còn con đường khác.
Khi nghe Flow nhắc đến sự nổi dậy của những kẻ lưu vong phía Nam... Flow có thể chỉ xem đó là một biến động chính trị. Nhưng với Naron, đó là quê hương. Là những sinh mạng cuối cùng còn sót lại của đất nước hắn.
Naron làm sao có thể để mặt cho quân dân đất nước mình trơ trọi giữa thế chiến này. Bản thân hắn không cho phép, địa vị hắn không cho phép, khi mà hắn là giọt máu cuối cùng của hoàng tộc còn sót lại. Dòng máu hoàng gia chảy trong cơ thể hắn không cho phép bản thân hắn bỏ rơi quân dân của chính mình.
Hắn đã tìm cách liên lạc. Đã chuẩn bị và đánh cược. Nhưng tất cả chưa kịp bắt đầu thì đã bị chặn đứng. Không có gì qua được mắt Flow. Có lẽ Flow từng nói đúng: vận mệnh đất nước hắn đã tàn lụi từ lâu. Vậy nên kết quả có như ngày hôm nay bản thân hắn cũng nên cam chịu.
Sự im lặng của Naron khiến Flow bùng nổ. Thanh kiếm bật khỏi vỏ, lưỡi thép lạnh ngắt kề sát cổ Naron.
- Sao ngươi không nói?!
Flow gầm lên.
- Không giải thích đi? Bình thường ngươi giỏi nhất là nói những lời khiến ta tin tưởng cơ mà! Ngươi nghĩ im lặng như vậy ta sẽ bỏ qua sao?!
Hơi thở hắn dồn dập. Lưỡi kiếm chỉ cần tiến thêm một chút, kẻ trước mắt sẽ phải trả giá.
Naron không nhìn thẳng vào mắt hắn. Không phải vì sợ. Mà vì khi nhìn sâu vào đôi mắt ấy, hắn thấy trong đó không chỉ có cơn thịnh nộ mà còn có cả... sự tổn thương.
Flow trong mắt người đời là một kẻ tàn độc. Nhưng trong mắt Naron... hắn chỉ là một kẻ cô độc. Bởi lẽ Flow là một kẻ bị cô lập, đơn độc trên con đường mà hắn đã chọn, thế nên trong mắt Naron hắn chỉ là một kẻ đáng thương.
Quyền lực trong tay... danh vọng dưới chân... để rồi không có lấy một người để tin tưởng. Một kẻ đáng thương giữa những kẻ đáng thương.
Naron khẽ nhắm mắt, bởi càng đối diện với ánh nhìn giận dữ ấy, thì hắn lại càng thấy bản thân mang nhiều tội lỗi. Nếu lưỡi kiếm này xuyên qua cổ họng hắn, coi như hắn đã trả hết ân tình đã nợ Flow.
Tiếng kim loại chạm nền đá vang lên đột ngột. Naron mở mắt. Thanh kiếm nằm trên sàn. Flow đứng đó, thở dốc. Hai tay hắn run lên rất khẽ, điều mà hắn không bao giờ để ai thấy. Hắn đã buông kiếm. Cả hai lặng người.
- Đi đi.
Giọng Flow khàn đặc.
- Đi trước khi ta thay đổi ý định.
Câu nói ấy như nhát kiếm chặt đứt ràng buộc cuối cùng. Naron nhìn hắn. Lần đầu tiên trong đời, hắn thấy Flow lúng túng giữa vô vàn cảm xúc, giận dữ, đau đớn, lẫn sự mất mát.
- Tôi...
- Đi.
Flow gầm lên. Naron siết chặt tay rồi cúi đầu thay cho lời từ biệt. Hắn quay lưng bước đi không ngoảnh lại. Flow đứng đó, nhìn bóng lưng dần xa. Kẻ cuối cùng hắn đặt niềm tin... cũng rời đi. Hắn đánh cược và chấp nhận mất đi tất cả nếu hắn thua.
Có những thứ tưởng như nắm chặt trong tay, nhưng chúng tuột khỏi tầm với lúc nào? Có những điều tưởng mơ cũng không thể nhưng lại bất chợt đạt được. Bỏ cả đời dày công tính toán liệu có qua được cảm xúc tình cảm trong thoáng chốc?
...