Tuyển tập thơ Anh Hùng Dân Tộc
Giải Ba: Màu Nắng Hoà Bình (Cổ Nguyệt Bạch)
Tôi đến nơi an nghỉ các anh linh Cánh cúc trắng lung linh hạt ngọc Gió thoảng qua như thì thầm chuyện thuở trước Một thuở gian truân Mà anh dũng kiêu hùng… Người thấy chăng những buổi chia ly? Tiễn người đi mắt hoen giọt lệ Ngày cha ra đi, ngày con tiếp bước Bao giờ về? Giờ tóc đã phủ sương. Người nghe chăng dưới căn hầm địa đạo Tiếng khóc đêm Xé toạc cả màn đêm Người nghe chăng giữa đại ngàn lộng gió Khúc quân hành hiện tại vẫn vang rền. Người nghe chăng đùng đoàng súng đạn? Có thấy mùi bùn đất, máu Lạc Hồng? Những chàng trai tay từng ôm đất mẹ Nay về lại với đất mẹ, non sông! Chàng lính lái xe, còn cô xung kích Sợi tơ hồng hai người giữ chặt chưa? Và anh lính gác đêm, và dòng thư dang dở… Chữ nhòe rồi anh dậy viết lại đi thôi. Người thấy chăng ánh bình minh buổi sớm? Nắng mới đến rồi, mai sẽ thấy tương lai. Tay anh ôm súng, mắt xa xôi hi vọng Trăn trở lòng anh cũng là trăn trở biết bao người: “Ngày mai sẽ sao đây? Còn bom đạn? Tương lai đất mình, hòa bình có đến không?” Tôi đặt lên mộ anh một cành hoa trắng Nắng mới đến rồi. Anh có thấy hay chăng? |
0 |