Tuyển tập thơ Anh Hùng Dân Tộc
Giải Truyền Thông: Cơm Mẹ, Cơm Con (Bách Tuế Miêu)
Hồi con còn bé tí hon, Mẹ theo dỗ bữa, chân mòn gót hoa. Hết nhìn trời lại đuổi gà, Hết bắt châu chấu lại qua cào cào. Tháng năm như trận mưa ào Cỏ vừa xanh mướt nỡ nào héo hon. Tuổi con như lộc cành non Mới vừa chơm chớm chỉ còn… Nắng. Cao. Mẹ gác đũa tre, ngó ra rào Gió đưa hoa muống ở bờ ao. Khói hương lững thững, như ai đó “Tụi bây không vào ăn cơm sao?” Móm mém miệng trầu, nhai lẻm bẻm Nhớ con mẹ khóc mắt lèm nhèm. “Tụi mày đi lâu, không về lại, Để tao một bóng, hổng ai xem.” “Mẹ ơi, con mất năm sáu bảy*, Làm sao gặp nữa để mẹ rầy? Biết rằng mẹ tủi, thương dữ lắm Nhưng làm sao được? Con hóa mây. Thằng ba, thằng tư, năm rồi sáu Theo nhau nối gót, đắp gò đào Thằng bảy mất tăm, không tìm được Sa trường biền biệt biết làm sao? Năm tháng vẫy vùng trong chiến địa chỉ trông về hướng ráng quê nhà, bữa cơm mẹ chờ, hương khói bếp, thương và nhớ lắm, mấy con xa. Hòa bình, con tìm về với mẹ Chỉ là… Không có ngồi trên xe Mà ở lưng trời theo gió nắng Ngẩn ngơ nhìn mắt mẹ lòe nhòe. Mẹ ơi! Đừng khóc! Đừng khóc nữa Thanh bình phải đổi bởi ngày xưa, những ngày thơ bé trong tay mẹ, hôm nay đem đổi pháo giao thừa**. Xác thân để lại bồi thêm đất Lúa vàng, nước biếc có tụi con Chỉ thương dáng mẹ mỏi mòn Nhiều năm trông ngóng đàn con không về.” Mẹ cắm đũa tre, ngó ra rào Gió lùa nhang khói ở bờ ao "Thằng hai, ba, tư, năm rồi sáu, Bây vô nhà ăn cơm với tao." Ngoài hè nắng thẳng đọt cau Trong hiên một bóng người nào héo hon. Ngày xưa mẹ mớm cơm con, Giờ đây mắt mỏi chờ mòn nén nhang. ____________________________ Chú thích: *năm sáu bảy: 1967, một trong những năm chiến tranh vệ quốc diễn ra ác liệt nhất. **pháo giao thừa chỉ cuộc sống yên bình, ngày còn chiến tranh người ta rất ngại nghe tiếng pháo nổ bởi vì nó giống với tiếng súng, tiếng nổ của bom, mìn, lựu đạn. |
0 |