Tuyển tập thơ Anh Hùng Dân Tộc
Giải Truyền Thông: Trong Hồn Sử Việt (Nguyệt Hạ)
Việt Nam đất nước quê ta Giang sơn vạn dặm ông cha giữ gìn. Bao đời sử sách còn in Bà Trưng chĩa giáo Mê Linh đô thành. Bạch Đằng sóng cuộn mây xanh Anh hùng xưa khắc sử anh muôn đời. Đinh vương dẹp loạn muôn nơi Giang sơn một dãy yên bề thái an. Tiền Lê tiếp bước khai san Trăm năm thoáng chốc trôi qua suy tàn. Lý Triều dựng lúc đông sang Thăng Long ngày ấy minh quang sáng ngời. Họ Lý truyền được chín đời Hai trăm mười sáu năm trời thì tan. Nhà Trần nối giữ giang san Giặc Nguyên khi ấy nát tan chẳng còn. Mười hai đời đỏ ánh son Đến Trần Phế Đế vận son đã mờ. Nhà Hồ tự thuở ban sơ Đến thời tàn lụi chẳng ngờ bảy năm. Hậu Lê sau được trăm năm Vì trong nội bộ đã ngầm phân tranh. Ngay sau bão nổi cung thành Nam Lê, Mạc Bắc rạch đôi sơn hà. Bảy mươi năm nạn khó qua Cuối đời mười sáu Mạc đà suy vi. Từ thời năm ấy trở đi Vua Lê, Chúa Trịnh chia vì khá lâu. Trăm năm loạn lạc binh đao Tây Sơn khởi nghĩa anh hào vang danh. Tóc người năm ấy còn xanh Mấy lần đuổi đánh giặc Tàu giặc Xiêm. Nhờ ngài thế cuộc an yên Quang Trung Nguyễn Huệ uy danh lẫy lừng Tên ngài ghi tạc sử hương Ba trăm sáu chục năm truyền vị vương. Khai hoang mở đất lên nương Dựng ra quốc độ dặm trường lạc an. Tiếc rằng gió kéo mây ngàn Định rằng vận quốc lại nan trăm bề. Ba Đình, Bãi Sậy, Hương Khê Gợi ta nhớ đến một thời Cần Vương. Trăm năm chống Pháp một đường Thân người nằm xuống tiếc gì máu xương Những ngày chinh chiến dặm trường Chỉ mong thoát cảnh khói sương mịt mù. Quốc Khánh trong tiết trời thu Ba Đình Hà Nội vọng lời thuở xưa. Máu rơi đỏ thắm chiều mưa, Anh hùng ngã xuống để đưa xuân về. Mậu Thân lửa đỏ trời quê Sông Hương nhuốm máu tràn về bến xưa. Đạn bom cuộn đổ như mưa Pháo rung thành nội, đò đưa ngậm ngùi. Bước chân người lính chẳng lui Đoàn xe không kính, vẫn vui trên đường Đạn bom rền khắp chiến trường Máu xương đắp lối con đường tự do Tháng tư trời đổ nắng to Ba mươi thống nhất tiếng hò reo vang. Kia là cờ đỏ sao vàng Tung bay rực rỡ giữa ngàn yêu thương. Nhớ ơn Bác giữa muôn phương, Tấm lòng vì nước soi đường cháu con. Nhớ người giữ một lòng son Suốt đời chỉ nghĩ vuông tròn nước non Biết ơn những bậc chẳng còn Hiến thân để giữ núi mòn biển sâu. Máu rơi thấm đỏ ruộng nâu Dáng hình nằm xuống khắc câu sử vàng. Ngẩng nhìn đất nước vẻ vang Ngàn năm dựng nước thêm trang sử hồng Bạt ngàn biển rộng trời trong Hòa bình một dãy ấm lòng tự do. |
0 |