Tuyển tập thơ Anh Hùng Dân Tộc
Giải Truyền Thông: Ngày Con Đi (Diên Yến)
Ngày con đi, Mẹ nắm chặt đôi tay Lắng lo đủ thứ, dặn dò chẳng xong Mắt còn ươn ướt lưng tròng Tiễn con dõi bước, tiếng lòng quê hương. Ngày con đi, Mẹ ráng cười đôi chút Vuốt nhẹ cổ áo, nhón chân xoa đầu Tìm nón mãi chẳng thấy đâu Tay run, đội nón, nói câu biệt từ. Ngày con đi, Mẹ xoa đôi tay sần Xót xa thân trai bồi đắp non sông Ôm con, con nhớ bình an Nén nhang ấp ủ lời an nguyện lành. ... Chín lần tiễn con ra trận Trông hoài mấy bận, hỏi:"Nào con về?" Tình mẹ cùng tình thương nước, Giữ con mất nước, giữ nước mất con. Chín lần báo tử trên tay Chín lần biệt mẹ, đắp xây sông núi. "Chín đứa có một đứa về..." Nào hay cả chín biệt bóng chiến chinh. Trước lúc cờ bay phấp phới Ngỡ rằng một đứa cũng về bên mình. Nào ngờ súng đạn con ngã Chưa một đứa kịp bước ra hòa bình... Nén nhang dâng người chiến sĩ Bữa cơm sum vầy, tóc mẹ bạc thêm. Chín bát, chín đũa quen thuộc Nhớ con, mẹ chắt từng giọt trong tim. Kháng chiến đã trả lại mẹ, Chín con, một chồng tiếp nối non sông. Ngã xuống đổi lấy bình minh Cho xương máu thắm đất tình Tổ Quốc. Hòa bình đẹp lắm con ơi! Súng đạn không còn, biển máu vơi đi, Không còn lầm than, đói khổ Không còn sợ hãi máy bay bầu trời. Chỉ còn máu thấm trong đất Cho con, cháu nhớ cội nguồn biết ơn. Chỉ còn nét cười rạng rỡ Máy bay chiến đấu, cờ đỏ sao vàng. Hòa bình, bóng mẹ nghiêng nghiêng Đợi con giữa ngày hòa bình xanh ngát Hòa bình mẹ cất tiếng hát Hỏi:" Con có thấy thời bình, con ơi?" |
0 |