Tập thơ chủ đề Gánh đời trĩu nặng, thương một bờ vai
(Giải khuyến khích) Gánh hàng - Nguyễn Đức Pho
Sớm hừng đông cây xào xạc trong gió Khoảng trời lạnh, sương vẫn còn chưa tan Lối mòn chân trên con đường hoa cỏ Đặt lên vai mẹ tôi chiếc gánh hàng. Một ngày dài của mẹ tôi lại đến Đón nắng vàng trên tít chợ làng xa Lót bụng đói bằng vài xơi cơm cũ Chạy bôn ba giữa chợ vãng, đường tà. Trưa râm rang tiếng ve hè oi bức Bóng mẹ dần in chắc mặt đường khô Giỏ hàng đầy, nhờn vai mẹ tôi gánh Dành cho tôi từng trang sách, bộ đồ. Chiều tà soi bóng mẹ – Người phụ nữ Dành cả đời săn sóc cho đàn con Nón nghiêng nghiêng che mái đầu bạc cũ Mảnh khăn nâu che nhan sắc hao mòn. Đêm chợt về trên ngõ vắng người qua Đèn hắt hiu từ hiên gác mọi nhà Chiếc gánh tre khấp khuỷu trong đêm thẵm Mệt rã rời, chẳng một tiếng kêu ca. Tuổi thơ tôi từ xưa đi khắp chốn Trên gánh hàng, dọc theo những đồng quê Còn nhẹ tênh trên giỏ hàng đùa giỡn Mẹ trĩu vai trên sỏi đá ghồ ghề. Con giận trưa đã làm da mẹ nắng Hay đêm buồn lạnh vắng dọc đường khuya Đôi giỏ tre chỉ toàn khoai với sắn Đặt lên vai mồ hôi ướt đầm đìa. ” Đời mẹ nghèo, học ít lắm con ơi! Cả tháng năm đã quá tảo tần rồi Sống nửa đời chỉ toàn chuyện chợ búa Ráng mà học, chỉ có học mà thôi”. Mỗi đêm thâu ngồi bên tàn bếp nhóm Mẹ đã nhòa bao năm tháng dần tan Để dắt con đến tương lai tươi sáng Chẳng giống mẹ ngày đêm với gánh hàng. |
0 |