Tập thơ chủ đề Gánh đời trĩu nặng, thương một bờ vai
(Giải khuyến khích) NGHỀ LÀM MẸ! - Trần Thùy Dương
Có một nghề không quản ngại gió mưa Mặc tấm thân gầy đi về trên phố Chiều buông làn sương mờ ôm vai nhỏ Vẫn nhọc nhằn kiếm đủ áo cơm. Có một nghề không biết sớm hôm Cơm áo gạo tiền quanh đầu chỉ có vậy Mặc kệ cho dòng đời xô đẩy Vẫn vững chân trần bảo vệ những đứa con. Có một nghề năm tháng héo hon Nhưng thấy lòng ngập tràn đầy hạnh phúc Dẫu trải qua khó khăn đôi lúc Vẫn không nề hà một chút chuyện chi. Có một nghề năm tháng cứ qua đi Nhanh như khi cánh diều gặp gió Bỗng ngập ngừng lúc ai hỏi nhỏ Có mệt không khi đã quá giờ chiều. Bát cơm trưa chưa ăn bụng đói cồn cào Vẫn không có một lúc nào thấy mệt Chỉ thấy rằng chân không buồn lết Sau những giờ lao động quá hăng say. Có một nghề không chỉ lao động chân tay Mà cả tấm thân gầy cố gắng Chỉ mong rằng không còn phải lo lắng Để cho lũ con được bằng bạn bằng bè. Có một nghề không cần phải phân trần Và thấy lòng không điều gì hối hận Khi trải qua khổ đau năm thì mười bận Vẫn biết đằng sau có những người thân. Có một nghề không muốn qua mau Mặc những niềm đau giăng dài trên mắt Cùng đôi lần lòng buồn hiu hắt Vẫn ngóng trông về hướng tương lai. Và cứ thế năm tháng dần phai Tuổi thanh Xuân không hai lần thắm lại Như hoa sương mai mau tàn chóng nở Luôn hi sinh vất vì đàn con… |
0 |