Em - Lãnh Vân
Tôi thấy em đạp xe Vào một ngày trên phố Nắng thu như mật ngọt Nhuộm tóc em vàng hoe Đoán môi em thật mềm Thơm mùi như kẹo sữa Màu quả dâu chín đỏ Chắc là ngọt lịm tim Tà áo dài em trắng Bay thướt tha trong chiều Tóc em tung theo gió Khiến lòng tôi liêu xiêu Giỏ xe em rực rỡ Đỏ tím vàng, đầy hoa Nhìn em, tôi bỗng thấy Lòng mình cũng nở hoa Bỗng rít lên từ xa Chiếc xe phân khối lớn Khói đen tỏa mù mịt Lao như điên trên đường Gã trai cười hềnh hệch Mắt trắng dã cuồng điên Người người dạt ra vội Còn em vẫn điềm nhiên Bỗng chiếc xe phanh gấp Bánh xe nghiến mặt đường Mặt gã đỏ như gấc Nhìn em thật ngượng ngùng Gã bảo em gì đó Em như vờ chẳng nghe Gã nhíu mày van vỉ Em vẫn cứ đạp xe Rồi gã ta tức tối Ngoặt tay lái chặn em Xuống xe, tay chống nạnh Hung hăng quát nạt thêm Tôi nhìn theo ngơ ngác Em từ tốn xuống xe Nhẹ nhàng dựng chân chống Hất tóc, mặt lạnh te Bất chợt em chống nạnh Há miệng phun "lời vàng" Thêm bao nhiêu "ý ngọc" Vẻ hung ác dữ dằn Tôi tỉnh hồn ngơ ngác Chứng kiến một thiên thần Chỉ sau một phút chốc Lập tức hóa bà chằn Gã trai tiu nghỉu cút Còn gã tôi lơ ngơ Thấy tim mình lạnh ngắt Màu trời hết cả thơ Bỗng em nhìn sang tôi Mắt bồ câu thật hiền Môi hồng cười chúm chím Bà chằn hóa cô tiên Em chìa tay vẫy vẫy Miệng lặp lại tên tôi Tôi tiu nghỉu bước tới Biết có chạy đằng trời Em ôm tôi trách móc "Sao lại chạy theo em? Ngoan nhé, ở nhà đợi Cứ ăn ngủ, đừng tìm..." Tôi cụp đuôi ư ử Lại bị phát hiện rồi Liếm mặt em một cái Tôi quay về nhà thôi Làm thân mèo khổ thế Cứ phải ở quanh nhà Nằm ưỡn người phơi nắng Chờ em ấy về nhà Tôi nhìn em buồn bã Sao lỡ sinh làm mèo Làm người như kiếp trước Không phải tốt hơn sao Nhưng nỗi đau khổ nhất Lúc ấy tôi nào hay Cuối tuần, tôi-bị- cắt Thế là hết đời trai Và hồn tôi từ đó Dẫu vẫn còn yêu em Nhưng đã toàn sắc xám Không còn ngày và đêm... (Một bài thơ siêu nhảm mong mọi người thứ lỗi) |
0 |