Yêu chàng, đau em - Phong Miên
Em và chàng, rẽ đôi đường, Đâu ngờ đứt gánh uyên ương giữa chừng. Năm em sáu tuổi chẳng ưng, Năm em bảy tám chẳng mừng, chẳng trông. Năm em lên chín lông bông, Vui chơi khắp xóm không mong, không chờ. Diều vàng chàng vẽ đơn sơ, Tình yêu em hoạ nên thơ tuổi hồng. Lên mười thích bướm thích ong, Năm mười hai tuổi em mong, em chờ. Mười ba, mười bốn mộng mơ, Mười lăm năm ấy hững hờ làm chi? Năm mười sáu đẹp xuân thì Năm em mười bảy ngại vì chàng khen Ngay năm sau đã biết ghen Chàng trao em nhánh hoa sen hồng hồng. Lòng em đã mộng tơ hồng Mà chàng chẳng chịu tỏ lòng với em Nhành sen cũng đã lấm lem Nhưng chàng vẫn đứng bên thềm xa xôi. Hai mươi vẫn chẳng thành đôi Chàng giờ trổ mã, em ngồi tương tư Lắm cô lòng có tâm tư Nhưng chàng vẫn giữ khư khư thân mình. Bà con, cha mẹ đinh ninh Rằng chàng nào có chữ "tình" với em Hai hai bà mối tới xem Hai ba chàng chẳng vì em ngỏ lời. Lòng em đau đớn chẳng vơi Chờ chàng mòn mỏi, sao người không sang? Tình ta vì thế lỡ làng Con đò em đã sang ngang mất rồi Tay nâng chén rượu giao bôi Duyên ta đã lỡ thành đôi vợ chồng Yêu chàng, em giữ trong lòng Mong sao kiếp tới tơ hồng quấn tay. |
0 |