Nhành liễu sông Bá - Nguyễn Minh Hoàng
Ánh trăng lạnh lẽo trải dài Cô đơn đứng giữa rừng phong đỏ Ngẩng đầu ngóng nhìn bóng chim nhạn, khói sương mịt mờ, nước lạnh lẽo Gió thu ngừng thổi, cỏ cây trơ trọi Ánh chiều tà đã trở thành mộng Ngoài rèm cửa văng vẳng tiếng tùng đêm… Lệ tuôn rơi Hương gỗ đàn, lệ vương tay áo Nhìn ánh trăng ngoài song cửa chỉ biết thở dài Không rõ nơi biên ngoại xa xăm còn thê lương đến thế nào Say hương cũ, lệ yên chi Nhành liễu sông Bá, gió mây mưa tuyết tan thành tro bụi Gió mát trăng lạnh người không ngủ… Mãi dõi theo… Liễu tuyết sông Bá mềm mại đung đưa dưới ánh trăng cô tịch Xuân về rồi mà sao vẫn chẳng thấy được nụ cười xán lạn của người Người tiều tụy, cỏ cây um tùm chờ đợi đấng vương tôn Bao giờ mới trở về nơi cầu Kiều băng giá, bậc thềm xanh hiu quạnh bi thương Ly rượu nhạt cùng ánh trăng non lạnh lẽo Ngoài mành cửa gió thu quần quật bên chái nhà Vẫn là tìm không thấy Uống say nhìn ngắm phong nguyệt qua mành cửa Gió mát đêm thanh mưa lặng lẽ rơi Trắng một đêm nước mắt rơi trong âm thầm lặng lẽ Mưa rơi trên lá như lặng lẽ nhỏ từng giọt tình vào tận đáy lòng Đến khi nào mới ngưng Tiếng dế kêu khóc thảm thương Tựa vào gốc quế, giấc mộng rơi xuống sông Tiền Đường Sông vẫn lặng, vẫn lạnh Mười năm sinh tử mênh mang Tựa lan can ngóng nhìn mà nước mắt rơi bên song cửa Trong mộng vượt ngàn dặm gặp nhau Dứt mộng lại thê lương không nói lên lời Trăng cũng ảm đảm Liễu tuyết sông Bá dưới ánh trăng tịch mịch lại thê lương Bông liễu phất phơ khó xua nổi cô đơn tản mác trong lòng Lại quay đầu nhìn, nước mắt đã kết thành sương giá ba thu Ngước nhìn trời xanh, chim nhạn quay về, nơi đây vẫn mong ngày thu chẳng biết khi nào về Những năm tháng tuổi trẻ đã trôi qua, vẫn không biết gió tuyết năm đó chia ly đã phiêu dạt chốn nào Luân hồi bao phen vẫn không quên được tiếng mưa rơi đêm liễu gãy Liễu Tuyết sông Bá mềm mại đung đưa dưới ánh trăng cô tịch Xuân về rồi mà sao vẫn chẳng thấy được nụ cười xán lạn của người Bao giờ mới trở về nơi cầu Kiều băng giá, liễu phong tuyết nơi đây vẫn đợi người về. |
0 |