"Có những ngày ánh nắng hối hả, tôi tìm em trong giấc ngủ êm đềm" - |Me9|
(***)Câu này lấy cảm hứng từ nguyên tác lời bài hát Ngày Chưa Giông Bão: "Mặt đất giữ đôi chân chúng ta, thì bay lên trong cơn mơ kỳ lạ" [...] Cốt truyện mà mình xây dựng: "Cuộc độc thoại giả tưởng", là lời tâm sự của linh hồn một chàng trai trẻ tuổi đôi mươi đi vào giấc mơ của cô gái, người mà chàng trai yêu thương, đang mắc căn bệnh hiểm nghèo, lời căn dặn và bộc bạch đầy thấm thía tình thương, sự trân trọng và luyến lưu của linh hồn chàng trai trẻ... [...] Từ những khát khao trong mạch cảm xúc, "hơi thở" của con chữ đã phà vào viên đá văn chương sự khởi tạo, một sức sống mới mẻ...giá trị vĩnh cửu hoạ lên từng mảnh giấy vàng cũ kĩ, dầu những vết loang mực hờ hững nhất, sâu thẳm, đằm thắm nhất... Của đời, và, của người! |Me9| __________________________________ Đêm cất vội, nay tôi đến thăm em Điều lúc sống chưa một lần gói ghém Liệu em có e thẹn, Khi nhắm bờ mi đêm...? Mắt khép lại giấc mơ màng mở ra Em thấy thế khi say mộng tình xa? Một giấc ngon với ký ức tươi đẹp Thấy cỏ cây hay vừng nắng chan hoà? Khi trông thấy những ráng mỡ chiều sa Hỡi đừng lo nếu có chi bão tố Ta sẽ cùng nhau sống, sống những ngày khắc khổ Sống vượt cả thanh xuân, mênh mông như biển, như hồ... - Khi trông thấy chiếc lá thu đương úa - Hỡi đừng lo khi chúng sắp tiễn mùa Biệt gió Thu để mang hương Đông tới Để quàng khăn em có thấy ấm chưa? - Khi trông thấy khoảng không trung thu lại Hỡi đừng lo vì trời đất song song Dẫu có hẹp ta vẫn yêu nhau mãi Chạm đôi môi em có thấy mặn nồng Khi trông thấy có xiếc chia buồn nữa Em vội mau đến bên tôi được không? Hãy ngủ đi, đến "thế giới riêng em" Giấc nồng say, "em là riêng thế giới" "Riêng" của anh, dù em chợt tỉnh lại Chỉ thế thôi, giữ "riêng" một khoảng trời Ta chẳng giống như "nét bút mặt hồ" Viết tình thư mà ân ái chẳng khô Đừng- vẽ- sau- mà- trước- vơi- quá nữa Cướp- lấy- nhau- khỏi- giấc- mộng- xô- bồ... Kề vào anh và mơ thêm chút nữa Có rừng hoa và màu sắc điểm thêm Đạp nát gai chông chênh và huyên náo Nắm lấy em đôi bàn tay yếu mềm "Nếu mặt đất ghì bàn chân đôi ta" (***) Vạn phôi pha chìm vào sâu giấc mộng Ta nhẹ tênh và từ từ bay bổng Sẽ chẳng ai tóm được đâu, em à... Một mai kia mình không còn mơ nữa Những lạ kỳ sẽ bỗng chốc bay đi Điều vẻ vang anh âm thầm gói lại Xếp cánh diều gửi cho gió xuân thì Gửi cho em này cô gái bé nhỏ Mang trong mình "túi hoài bão" to to Một mai kia em không cần mơ nữa Hãy đi đi tàu mơ ước chối loà Em ơi! Có hay chăng? Có phải rằng? Rìu rượi những mộng mơ Những khối đời hoài bão Những căn nhà khói bếp huyền ảo Trốn chạy huyên náo Đầm tấm thân giữa trận mưa rào Một mai này cơn mưa sẽ qua bầu trời lại tỏ ánh trời rực loà Hơi đất bớt nồng trên dải xanh đầy cỏ... Những giấc mơ nương mình trong ánh lửa Sẽ chẳng còn ai nhắc đến chúng nữa Nhưng nhắc lại, lòng nặng trĩu '"cơn mưa" Chói mắt em bằng ánh sáng mộng mơ Bước chân mau, điều mong muốn cuộc đời Nếu cuối cùng hay là dù mãi mãi Trên đường ga anh vẫn đón em ơi! Em đi đến miền xanh thẳm xa xăm Đại ngàn Hoa đùa vui với trăng tà Nhắm đôi mi chợt mở ra trang mới Bằng những gì ngân lấy… bản tình ca? Gió đường khuya tranh lấy hương tóc em Mang mác buồn nấp mình sau ánh đèn Cuốn lấy em lũ sương đêm giá rét Trong đêm sao vụt qua đôi mắt hoen Tôi ghen với con tim em em vì… Vì nói yêu tôi hơn cả chính tôi Nụ cười em dù là mộng hay tỉnh Cũng lỡ chân lạc hồn tôi mất rồi Kề vào anh và mơ thêm chút nữa Vì đêm nay anh sẽ phải đi thôi... Đi đến nơi không bao giờ trở lại Quặn thắt lòng trời giày xéo tình ai Tay chỉ nắm trong hư vô cùng cực Vẫy chào em ta theo bóng mơ nhoài Hoài tiếc lấy những thanh xuân đã qua Vội nở mau lòng rướm tràn dòng lệ Hoài tiếc lấy những ngày đêm tĩnh mịch Bận lòng ai khi buông bóng chiều tà Vặn bước chân một cuộc tình hối hả Khắc lên tim vạn khoảnh khắc phôi pha Ôi ngờ đâu chỉ phút giây chớp nhoáng Cách lòng ta xa mãi mãi em à Hãy ngủ đi khi đêm vẫn chưa tan Nỡ lòng đau làm phai giấc mộng nàng Ghém chăn êm trời buông màn khép cửa Sao lòng tôi chẳng yên ổn tâm can Bước chân này sẽ rời đi vĩnh viễn Bước cuối cùng- tựa như- bước đầu tiên Tóc mây em vẫn còn hương mùi cỏ Có ngát hương đến dưới dòng Hoàn Tuyền? Những sầu muộn này là đủ lắm rồi Cách xứ đời bằng tiếng nghẹn chẳng trôi Vẫn là em vẫn là tôi không đổi Nhưng chạm tay, cũng không nữa,... em ơi! Vãn trăm nhời liệu em có thể nghe Là lần cuối nên tôi chợt ngẫm mãi Phải vội mau theo chuyến tàu vĩnh cửu Hay nán ôm, tay ấm áp đương xòe Xòe và khẽ vuốt vào vừng trán em Không còn nhau, em có buồn em nhỉ? Người ta yêu cũng là người tri kỷ, Em tiếc gì bởi những cuộc chia ly? Này ngủ ngon nhớ đấy ngủ ngon nha Sớm mai sau thanh xuân chờ em dậy Dẫu biệt anh vẫn còn thanh xuân đợi Trễ giờ rồi anh phải đến "sân ga" Chuyến xe rời biết khi nào về nữa Nhớ giữ gìn lấy sức khỏe, "em ta"... Tặng lại em những lời anh đương gửi Dẫu đớn đau tim vẫn ánh tình ta... * * * * * * Kề vào đâu giấc nồng say chút nữa Tình kiếp này ai sẽ thế đôi ta...? Còn vội vã và đầy kỉ niệm...còn...chưa kịp chắp vá! Và giờ đây hai chúng ta… Thôi nuối tiếc, thôi những dòng hoen lệ Thôi cơn đau số kiếp con người Thôi mưa rơi trong ánh nắng vàng trời Thôi hoang tàn đổ nát… Thôi những dòng máu tươi rỉ rát Trong tâm hồn đầy vẻ cơ hàn Thôi trái tim đau đớn mỏi mòn Mấy vết hằn in dấu "cỏn còn" |
0 |