Kịch tuồng - Tường
Cớ sao em nỡ vác gươm Đâm tình tôi vỡ nát tươm mất rồi Buồn dâng- tôi chẳng phai phôi Dần buông- em chẳng bồi hồi nhớ tôi Luyến lưu tình đọng ở môi Bây giờ mộng vỡ đôi rồi còn đâu? Tôi ngồi ngắm mưa ngày sầu Lòng không quên được sắc màu ngày xưa Mang tất cả, chẳng cất vừa, Để tình tan mất hồi chưa thành hình... |
0 |