Nhớ Ông - Tách
Khi ông nói tạm biệt tôi Bờ vai run rẩy nhưng môi vẫn cười Ông thơm lên vết đồi mồi Rồi ông đi mất, tôi ngồi xót xa Nhớ ông mỗi sáng uống trà Ăn tô cháo nóng, khen: "Bà nấu ngon" Những ngày rét buốt da non Phần tôi áo ấm, áo mòn ông mang Nhớ ông da diết vô vàn Nhưng ông đi trước, có màng tôi đâu Nhớ thương, tôi giấu cơn đau Mong ông an giấc, tôi sầu héo hon Ông đừng chê giống trẻ con Ông xa tôi trước, tôi còn thiết chi Tôi ngồi đỏ ướt bờ mi Mà ông không dỗ, thôi thì tự lau Ngày xưa cưới hỏi buồng cau Ông cười, ông hứa bạc đầu phu thê Vậy mà giờ bỏ câu thề Rượu hồng, pháo đỏ,... lối về đơn côi Nhớ ông, di ảnh nhìn tôi Kiếp sau duyên nợ một đời có nhau Se tơ kết tóc bền lâu Không ai đi trước, mong cầu trăm năm |
0 |