Tập 6: Sang Đông
Nắng mùa Đông chênh vênh buồn qua ngõ Gió Bấc về ngủ trọ trên cây Và rồi sớm nay Gọi sương nắng oà lên nức nở Con giật mình bỡ ngỡ Đông đã về hay sao? Bước ra cửa, vai run sau áo mỏng Chợt nhớ mẹ cồn cào Bởi con biết mẹ giờ đang buồn lắm! Lòng rối bời, mắt ướt, hư hao Và mẹ lại thở dài thổn thức Lại ngồi đan áo ấm… Gió chợt xôn xao… |
1 |