Tập 7: Mùa Đông và mẹ
Mỗi sáng sớm mẹ lại ngồi run rẩy Trách ông Trời để gió sớm vào Đông Để cái lạnh sớm tràn sang tê tái Qua mỗi ngày chiếc lá một khô khong Mẹ than thở xót lúa mùa mới cấy Rét thế này lúa sống nổi hay không? Thương con trâu vẫn ngày ngày lội nước Thương người quê lam lũ, mẹ khóc thầm. Gió mang lạnh vào trong từng hơi thở Nước mùa Đông ướp giá buốt vào lòng Mỗi sớm mai mẹ vẫn ngồi run rẩy Mong thời gian sớm gọi nắng sang năm. |
1 |