Tập 8: Gió vào Đông
Gió vào Đông để bao điều thay đổi Để con người thêm vàng vội, toan lo Để thời gian lững thững hư vô Nằm uể oải trên màu tóc mẹ Gió đang mơn man trên da thật khẽ Chợt đổ lạnh vào trời như trút giận lên ai Lá đang xanh bất chợt ngả vàng phai Nước đang dịu dàng chợt thẳm sâu, buốt giá Mây đang xanh chợt xám buồn đến lạ Khiến mắt người bất chợt cứ xa xăm Ai đang ngồi đan áo bâng khuâng Sợi len rối hay lòng đang bối rối? Trời chuyển mùa khiến con người vàng vội Rón rén đi sợ đánh thức mùa Đông Sợ đêm tàn phải gấp lại chăn bông Sợ gió sẽ luồn vào trong vạt áo Vào Đông rồi, nắng buồn, rộn rạo Hắt những vạt vàng vào tán lá đang xanh Gió vào Đông bất chợt nhẹ tênh Muốn bay đi, lại muốn quay trở lại… |
1 |