im lặng - năm - đồng hồ cát tuổi đôi mươi
đồng hồ cát tuổi đôi mươi (bài im lặng thứ năm) quà sinh nhật muộn cho im lặng *** cậu thường nói nước mắt là vô dụng khi bản thân không biết tự yêu mình bị thế giới quay lưng là đáng tội yếu đuối dại khờ đến thế thì thôi
cậu mạnh mẽ, kiệm lời và kiêu hãnh tuổi đôi mươi độc lập đến ngỡ ngàng mắt đen óng, sâu trầm như giếng cổ môi không cười, ai đấy vẫn xốn xang
chẳng tha thướt váy hoa, giày cao gót tóc tém nâu, cứng cỏi hệt xương rồng chỉ ba lô, máy ảnh liền rong ruổi dấu chân qua mỗi một nẻo đường xa
cậu vẫn nói tình yêu lay lắt lắm tựa trản đèn lồng trong gió lạnh đầu đông mới giây trước còn sáng bừng rực rỡ tắt phụt rồi từ có sẽ thành không
cậu không màng đến những thứ long lanh bởi lẽ chúng là mong manh hơn hết ưa mùa đông, sắc trầm và hơi lạnh "se sắt ư? thế mà hợp với tôi!"
khoảng mây thưa của mỗi độ trời tàn bóng lưng thẳng nhìn hanh hao vô hạn đôi giếng cổ lạnh mà buồn rũ rĩ cô gái ơi, cô đôi mươi thật sao?
không mật ngọt, lòng vẫn mềm mại lắm tựa ánh mặt trời nhảy múa bên song sớm mù sương lưng đèo heo hút gió tay bâng khuâng nâng một đóa hoa ban
cậu rất giống một chiếc đồng hồ cát giấu trong tim một viên ngọc rỡ ràng khi đủ kiên nhẫn, chân thành chờ cát kia vơi bớt phần thưởng là tất cả những dịu dàng.
| 20.01.2012
|
0 |