im lặng - chín - tiếng gọi
tiếng gọi (bài im lặng thứ chín) *** tôi nghe thấy tiếng gọi của người vọng về sâu thẳm gió triền quanh tôi thúc giục tôi đi mười dặm quang mây muôn dặm biếc một bờ héo úa một bờ xanh nước suối ngọt lành bên đường mây trắng ngọn suối cong cong chảy ngược tiếng gọi vẫn thiết tha
tôi ngẩng đầu hỏi bầy chìa vôi chích chòe chích chòe chúng đáp mặt trời dâng lên khói sương bàng bạc tôi đi từ đêm trắng đến khi xung quanh ngập nắng lại lạc mất con đường bầy chìa vôi chỉ cho tôi tiếng gọi đưa tôi về lại hôm qua thuở trái tim có một vườn mây trắng có làn gió dịu dàng thổi từ bờ sông đến cánh đồng mùa lũ thuở chống xuồng đi câu cá mây trời trong veo con rắn nước lướt xa xa làm lòng lo sợ mái chèo khuấy động thành âm điệu bài ca dao tuổi thơ ai hát bên tai những cuộc đời cổ tích chàng Thạch Sanh chém chằn tinh cô Tấm têm trầu Dã Tràng xe cát bác tiều phu không nhận chiếc rìu vàng
tiếng gọi đưa tôi về những ngày xưa trưa đạp xe vòng vòng nắng vàng rơi trong mắt ngõ nhỏ quanh quẩn hương chuối nướng ven đường cà rem trà đá ổ bánh mì bẻ nửa quả ô mai hôn lên chót lưỡi nhặt đóa hoa sữa cài lên mái tóc gió thổi suốt trên con đường đi học năm mười hai bắt đầu để tóc dài
tiếng gọi từ chiếc quạt tre cái bong bóng bay tìm bạn những lá thư tay dán tem chưa gửi cánh điệp vàng phượng đỏ cái thời lãng mạn chỉ có giá hai ngàn rồi tiếng gọi đưa tôi về với hôm nay những đầu đường khói bụi chen chúc mặt người nụ cười theo công thức
tôi đứng ở bên đường tiếng gọi đã bỏ đi.
| 18.07.2016
|
0 |