đi tìm hạnh phúc
*** có một ngày bạn bảo bạn đi tôi không giữ, chỉ hỏi vì sao thế? bạn buồn bã nở nụ cười chiếu lệ bảo phải đi tìm hạnh phúc cho mình
tôi thẫn thờ đến mức chỉ làm thinh nhìn bạn bước những chặng đường sương gió trong sâu thẳm câu hỏi còn để ngỏ hạnh phúc của tôi thì đã trốn đi đâu?
thoắt nhiên mà nặng trĩu âu sầu buồn muốn khóc không biết vì sao vậy và chậm rãi từ trong sâu thẳm ấy câu trả lời đang hiện rõ dần ra
hạnh phúc ư? chính là được về nhà nằm lăn lóc trên chiếc giường quen thuộc gối chăn cũ ủ ấm ngày giá buốt chiếc quạt con khi oi bức luôn quay
là sớm mai khó được trọn giấc đầy choàng tỉnh bởi hàng xóm vận hành nhà máy (hàng xóm dường như chưa bao giờ áy náy) hòa tiếng rao của chị bán bánh mì
là âm thanh người đến người đi mấy đứa nhóc khúc khích cười, ca hát ông nội tưới cây nước reo rào rạt tiếng tàu ghe qua lại trên sông
là xuýt xoa gốc mít mẹ trồng sum sê quá, từng trái đang dần chín là khi giở tờ lịch rồi nhẩm tính còn bao lâu trời trở Tết vậy cà?
là bữa sáng cha pha một ấm trà trưa mẹ thết một nồi canh khoai mỡ có đứa cháu bi bô bảo nhớ "út ơi, út à, mau mua sữa cho con!"
là một hôm gót giày cũ đã mòn tỉ tê rủ chị hai đi chợ tối (dẫu phải nghe chị cằn nhằn nhiều đến tội) bận bù đầu, chị vẫn chịu đi chung
là một đêm rảnh rỗi đến lạ lùng đèo em họ vòng vèo bao con phố để sau đó chị em cùng phát ngố nước mắt ròng ròng, vẫn xì xụp mì cay
là trưa mồ hôi giọt vắn giọt dài ra sảnh trước đọc sách và hóng gió nghe lũ sẻ huyên thuyên từ đâu đó êm đềm trôi trong một giấc mơ trưa
là tối nào trời vắng bóng sao thưa mây tan hết nhường mặt trăng ló dạng hoặc những lúc nhiều mây trăng không sáng mưa rầm rì ru từng giấc ngủ say
toàn những điều vụn vặt hằng ngày ở ngay cạnh và luôn luôn thường trực tựa lò sưởi làm mùa đông ấm sực nằm ngoan trong một góc trái tim
may mắn thay tôi không phải kiếm tìm hạnh phúc nhỏ vươn tay liền chạm được ở giữa đời bon chen xuôi ngược chỉ việc về nhà liền thấy thật bình yên.
| 22.07.2017 |